vmt

Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]

Lượt đọc: 1688 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »
Chương 77
thoát ly hiểm cảnh.

❊ ❊ ❊

Nữ Thần Y đứng bên cạnh Dương Tiêu Phong, đoán biết tâm trạng u ám của ythành thử không bàn thêm việc gì liên can đến tên gián điệp.

Sau một lúc tưởng chừng vô kế khả thi, Dương Tiêu Phong chứng minh bảnthân chẳng phải là loại người dễ dàng thúc thủ chờ chết nên nói:

- Hiện tại bọn chúng án binh bất động, có ý chờ bổn quan suy nghĩ vấn đề quy hàng, tự nhiên là hi vọng ta hồ đồ mà đồng ý ưng thuận. Vì chúngnghĩ trước sau gì thuốc nổ cũng đã giăng, chướng ngại và bẫy rập đã được bố trí, người cũng đã lọt tròng, cơ hội đào thoát kể như bằng không,chỉ cần lặng lẽ đợi trời sáng, khi đó chạy trốn khó khăn sẽ dễ dànggiăng một mẻ lưới tóm gọn toàn bộ. Thành ra cách duy nhất hiện nay làkhông để chúng thực hiện được dự tính. Nhân còn đêm tối chúng ta thừalúc hỗn loạn xông ra, nàng thấy sao?

Thời bấy giờ phân giới tôn ti rất nghiêm, Dương Tiêu Phong là thốnglĩnh, lại đi hỏi ý kiến của nô tì mặc dù đối với tình hình bấy giờ thìđó chỉ là một câu nói hết sức hình thức qua loa. Dương Tiêu Phong hỏi,cơ mà thật ra chỉ muốn tự trấn an bản thân mình. Tuy nhiên Nữ Thần Ynghe y chêm vào câu cuối, cảm thấy nàng rất được coi trọng.

Khổ nỗi bên ngoài Trấn Hải tự, tên nội gián không phải hạng ngu xuẩn,mỗi động thái đều nhìn rõ hết, sau hồi im lìm chờ đợi bỗng lớn tiếngnói:

- Ta cho hai người thời hạn suy nghĩ phải trái cũng đã lâu. Muốn sốnghay chết là do hai người quyết định. Ta không ép uổng. Sau khi ta đếmmười tiếng nếu còn không ra quy hàng thì đừng trách ta đoạn tuyệt tìnhcố nhân!

Dương Tiêu Phong biết kẻ này khôn ranh, sắc mặt đang tái biến vì lạnh bỗng trở nên kiên quyết lạ thường.

Nữ Thần Y cắn chặt vành môi, kinh nghiệm lâm trận còn non kém về nhiềumặt nhưng lần này có đệ nhất nhân cạnh bên, lòng đột ngột cảm thấy yênổn, khát vọng cầu sinh lại bị kích thích mãnh liệt vì nàng còn phải sống để trở về hội tụ phu quân nàng, do đó trí óc bắt đầu khôi phục hoạtđộng.

Mà vấn đề trong lúc này là phải soạn được kế hoạch khả dĩ khởi tử hồi sinh. Nữ Thần Y hỏi:

- Đại nhân, giả như tận dụng bóng đêm để chạy trốn, theo ngài tính toán, cơ hội thành công là bao nhiêu?

Dương Tiêu Phong cau mày:

- Địch nhân nếu muốn ngăn cản chúng ta giữa hoang sơn mù mịt này, nhấtđịnh phải huy động rất nhiều binh lực phân tán tìm kiếm. Nhưng cũng may là qua tên nội gián, chúng đã biết trước lộ trình và nhân số của ta chỉ vỏn vẹn có hai người thôi nên quân số mang theo không đông đúc mấy.

Nữ Thần Y tuy nghe bảo vậy nhưng vẫn thầm than khổ, nét mặt bất giác lộvẻ bất lực. Nàng biết hiện thời địch thủ thực lực hùng mạnh, mà DươngTiêu Phong lại trọng thương, coi như không còn cơ hội thoát ly hiểm cảnh nữa. Nói một cách khác, khi nghe Dương Tiêu Phong đưa ra kế sách chạytrốn nhân lúc trời còn chưa sáng, nàng biết y không chắc chắn cơ hộithành công có đến nửa phần.

Trong lúc đó, tên nội gian đếm “một!”

Nữ Thần Y thình lình thay đổi thần tình, lặng lẽ bức một sợi tóc giơ lên trước mặt rồi buông tay. Dương Tiêu Phong nhìn sợi tóc đang rơi, hoàntoàn mù mịt, không hiểu ý nàng định nói gì.

Tên nội gian lại đếm “hai.”

Nữ Thần Y hạ giọng bảo:

- Chúng ta ở phía xuôi gió, đang đứng hướng gió thổi trước ngọn lửa.

Nói đoạn chỉ tay ra hành lang:

- Lúc nãy nô tì thấy các bao hỏa dược được đặt ở trong sân, giữa nơi bái đường và chính điện, rồi dọc theo mấy dãy hành lang…

Dương Tiêu Phong đến giờ mới hiểu ý nàng:

- Như vậy bọn chúng sẽ phục kích ở ngoài sân tam quan bắn hỏa tên vàothiêu hương, cung tên phải bay nhanh và cao đến mức vượt khỏi nóc nhàtiềng đường.

Nữ Thần Y gật đầu thưa:

- Bọn chúng cố ý dàn quân đằng trước cổng trước khi âm thầm cất giấu chất nổ ở phía sau cùng của chùa Trấn Hải.

Rồi nàng giơ tay chỉ hậu đường, chỗ hai người đang đứng, nói thêm:

- Mục đích là để khi bắn tên lửa vào chính giữa ngôi chùa, lửa sẽ trànra phía sau đốt các bao hỏa dược. Vì nếu muốn bắn tên ra tận phía saucùng thì ắt phải vượt khỏi nóc nhà bái đường, mà tính theo độ bay củacung tên thì nóc nhà bái đường rất cao. Cho dù qua khỏi cũng khó chạmvào các bao thuốc nổ ngay được. Thành thử nếu muốn nổ tung tăng đường,chúng chỉ có thể chờ lửa từ từ tràn vào, mà ta đang ở phía xuôi gió...

Nữ Thần Y nói tới đây, tên nội gian sắp sửa đếm tới tám.

- Theo những gì ghi trên sơn đồ mà mười mấy năm trước nô tì có lần xemqua - Nữ Thần Y nhíu mày nhớ lại năm xưa Cửu Nạn sư thái đưa nàng và Cửu Dương đến viếng Ngũ Đài Sơn, nói nhanh - Nơi này đồi núi chập chùng,chùa lại xây bên bờ vực thẳm, thác nước bên dưới dẫn đến dòng Thanh Thủy chảy dài theo rặng núi phía nam vòng quanh trong khoảng mười dặm là đến một tiểu trấn. Nhưng chúng ta phải đợi lửa vào tới thiêu hương làm nổtung chính điện mới được rời khỏi.

Dương Tiêu Phong nhãn quan phát ra một tia tán thưởng. Quả thật ở đằng sau Trấn Hải tự là một vực thẳm rất sâu.

- Nàng muốn đánh lừa bọn chúng?

- Vâng – Nữ Thần Y gật đầu - Nô tì muốn chúng nghĩ hai ta bị hỏa dượcthiêu chết nên sẽ không đuổi theo. Cơ mà... hy vọng lúc đó mình thoátkhỏi trước khi tăng đường bùng nổ.

Dương Tiêu Phong đã hơn hai mươi mấy năm khổ luyện võ nghệ, nội côngtinh thâm, nhãn lực vượt xa người thường, có khả năng nhìn xuyên đêmhoặc xa tới mười trượng, lúc này quay nhìn ra cửa sổ thấy một rừng tênào ào bay thẳng tới như mưa.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau, khói lửa cuồn cuộn tràn vào nổ tung chínhđiện. Dương Tiêu Phong không chần chờ rút ra hàng chục phi đao vận công lực ném lên trần nhà của tăng đường. Mái ngói vỡ tạo thành cái lỗ totướng. Đó là lối thoát duy nhất trong hoàn cảnh này.

Trên trời trăng sao đều tắt, vùng sơn dã phủ ngập một màn đen đặc.Những bụi cây hóa thành những bóng tối lớn nhỏ khác nhau trông cứ nhưmãnh thú nhe nanh múa vuốt tùy thời có thể xông đến xé xác người ta.

Từ trên nóc nhà của tăng đường, Dương Tiêu Phong và Nữ Thần Y trông thấy thác nước, cảm giác như sắp sửa rơi xuống một cái hố đen ngòm khôngđáy. Và trong bóng đêm đầy đe dọa, cả hai không hẹn mà rùng mình trướcvực thẳm sâu hút dưới kia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vmt