vmt

Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]

Lượt đọc: 1643 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »
Chương 62
chiến thuật quân sự.

❊ ❊ ❊

Cửu Dương dùng ngón tay chỉ dòng hải lưu:

- Quân của Trịnh Thành Công quen đánh thủy chiến, khi tung binh nhấtđịnh sẽ cho thuyền đi dọc theo lưu vực ngoài khơi đông nam, hướng vềkinh thành đánh một trận lớn. Nhưng bởi vì đại đa số quân đội Bát Kỳcủa Ngao Bái trấn thủ tại đó, khi bị họ Trịnh tấn công ắt phải cố hếtsức lực chống trả. Chúng ta thừa dịp này ra tay với kho thuốc phiện ởThiên Tân.

Nói rồi thấy mọi người im lìm không lên tiếng, diện mạo tỏ vẻ bất mãnvới kế hoạch chậm rãi từ từ, huấn luyện nhân mã cho thật kỹ càng trướckhi lâm trận, Cửu Dương nói thêm:

- Còn có một nguyên nhân nữa rất quan trọng là hiện thời chúng ta không đủ ngựa, nói gì đến việc huấn luyện kỵ binh.

Cửu Dương ngoài miệng bảo vậy mặc dầu trong thâm tâm biết Dương TiêuPhong rất giỏi về vấn đề này, lúc trước trong cuộc đọ tài đua ngựa chính Nga hoàng cũng phải có vài phần nể nang. Tuy nhiên tình thế hiện giờnguy ngập, Cửu Dương đành khẳng định:

- Cho dù bộ binh có mạnh thế nào đi chăng nữa thì ở trước mặt kỵ binh của Ngao Bái cũng không thể đánh lại!

Minh Thượng phò mã nói:

- Không sao! Các vị xem – Phò mã vẽ một vòng tròn phía tây bắc – TânCương là biên giới giáp ranh Mông Cổ. Ở đó có một bãi chăn nuôi cựcrộng do gia quyến của thần quản lý, lại khá thân với bộ tộc Duy Ngô Nhĩ, mà bộ tộc này tự cổ chí kim vốn không có ý định dựa dẫm vào một quốcgia nào. Chỉ cần có tiền, chúng ta có thể tranh thủ mua ngựa của họ.Và để sở hữu một đội quân ngựa thiện chiến, hạ thần sẽ đích thân dùngkhu đất đó huấn luyện kỵ binh.

Minh Thượng phò mã vừa dứt lời, Cửu Dương hưng phấn xê dịch ngón tay theo hướng bắc:

- Khi phò mã trở về nước cũng nên tránh tiếp xúc với chúng tôi, để choNgao Bái ngỡ rằng sau khi Mẫn Mẫn tiểu thư qua đời thì sự mâu thuẫn giữđại Thanh và Mông Cổ sẽ căng thẳng như sợi dây đàn, y mới lợi dụng tìnhthế đó, ngư ông đắc lợi.

Minh Thượng phò mã gật gù, cơ mà lòng hãy còn hoang mang. Cửu Dương đọc được ý nghĩ đó bèn đi thẳng vấn đề, tiết lộ kế hoạch tiêu trừ Ngao Bái, mà người đầu tiên phải hy sinh là Trịnh Chi Long, một viên tướng đãtừng có công từ bỏ nhà Minh để quy thuận đại Thanh nên được phong làTinh Kỳ Ni Cáp Phiên, rồi Đồng An Hầu.

Mộc Đình Quý ủng hộ kế hoạch trên, nói thêm:

- Theo những gì hạ thần nhớ thì khoảng ba mươi mấy năm về trước, sau khi đầu đảng của băng cướp biển Nhan Tư Tề chết, Trịnh Chi Long cho tập hợp các thủ lĩnh hải tặc khắp bốn phương lại, thành lập tổ chức cướp biểnvũ trang mang tên là Thập Bát Chi, một lực lượng bao gồm mười tám têncướp biển khét tiếng nhất thời bấy giờ. Họ dưới sự chỉ đạo của TrịnhChi Long đã phát triển số lượng nhân sĩ, trở thành một tập đoàn cướpbiển hung bạo và lớn mạnh nhất ở tỉnh Phúc Kiến, hoành hành dọc ven biển miền nam Trung Nguyên và eo biển Đài Loan.

Nghe nói vậy, Minh Thượng phò mã liền liên tưởng tới một bức phong thưmà tri huyện Đồng An phủ Tuyền Châu đương thời đã viết cho tuần phủ Phúc Kiến. Trong thư kể lại tội ác của Trịnh Chi Long đối với trăm họ ởTuyền Châu không những giết người mà còn chuyên việc cướp phá các nơikhiến cho tai tiếng vang xa khắp nẻo.

- Chỉ cần thần lấy lá thư đó công cáo thiên hạ - Phò mã trầm giọng bảoKhang thân vương - Là có thể chỉ chứng tội trạng y. Hơn nữa, thần cònnắm giữ một vật chứng khác, cấp sự trung Nhan Kế Tổ có lần dâng tấutriệp viết rằng "tên cướp biển Trịnh Chi Long sinh trưởng tại TuyềnChâu, tụ tập bọn vong mạng có đến hàng vạn người, cướp bóc nhà nhà, làmcho dân tình cực kỳ căng thẳng... dẫn đến tình trạng dân chúng không sợquan mà sợ cướp biển..."

Dương Tiêu Phong nãy giờ đứng lắng nghe, trầm mặc ít lời, rốt cuộc thấyphò mã cũng đồng lòng với kế sách trảm thủ Trịnh Chi Long để buộc TrịnhThành Công xuất quân thì mở cờ trong bụng, không dè mọi việc lại tiếntriển một cách xuôi chèo mát mái như vậy.

---oo0oo---

Sau khi Minh Thượng phò mã cáo từ, Tô Khất và Mộc Đình Quý cũng trở vềtrại lính, Khang thân vương mỉm cười, có chút tán thưởng bèn vỗ vỗ vaiCửu Dương:

- Thất đương gia của bang phái Đại Minh Triều, ngươi luôn luôn suy nghĩ về chiến lược mượn quân đánh trận này có phải không?

- Quả thật đã suy nghĩ lâu rồi – Cửu Dương gật đầu, đoạn quay sang Dương Tiêu Phong hỏi - Phủ Viễn tướng quân cũng nghĩ đến rồi đúng không?

Cửu Dương hỏi là hỏi vậy chứ thực ra bụng dạ không ngạc nhiên chút nàokhi thấy Dương Tiêu Phong gật đầu theo, vì trong suy nghĩ, Phủ Viễntướng quân vốn được giang hồ đồn đãi là một kẻ văn võ song toàn, mớimười mấy tuổi đã bôn ba sa trường, thân lâm bách trận thành thử khôngsách lược gì mà không biết.

Phía bên cạnh, Dương Tiêu Phong lại nhủ bụng thất đương gia tinh minhlợi hại, giỏi kế mưu, là chủ lực do nam hiệp thần quyền Tần Thiên Nhânđích thân chỉ thị hộ tống Trương Quốc Khải lìa khỏi ngôi miếu Quan Âmhôm nào.

Mặc dầu cả hai trang nam tử như đôi mãnh hổ tranh hùng, đã từng đứng đối mặt nhau trên trận tuyến phục Minh. Lại nữa Cửu Dương đã từng lâm cảnh nước mất nhà tan, mang trong tim nỗi huyết hận bị người ta tróc sạch cả gốc lẫn rễ, song vào thời khắc đặc biệt này lại có một cảm giác lạ lùng thân thiết đối với những thành phần ngoại tộc Mãn Châu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vmt