vmt

Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]

Lượt đọc: 1712 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »
Chương 67
mưu đồ bá nghiệp.

❊ ❊ ❊

Ngay sau khi nhận được tin Tân Nguyên cách cách tự tiện viết bức thư giảitrừ hôn phối, thái hoàng thái hậu tức khắc sai người truyền gọi nghĩa nữ vào cung Khôn Ninh. Im lìm an tọa trên ghế thượng, lão phật gia khôngnhìn nàng cũng không nói nửa lời, chỉ có mỗi mình Dung ma ma thao thaobất tuyệt.

Cặp mắt già nua ai oán nhìn cách cách, Dung ma ma hỏi:

- Từ khi cách cách chào đời, có bao nhiêu thời gian được gặp phụ thânphụ mẫu? Là ai cho cô bú miếng sữa đầu tiên? Ai là người trước tiênbồng cô vào lòng vỗ về, không ngừng ca hát ru hò để cô ngủ được an giấc?

Tân Nguyên cách cách run bụng, tự nhủ “chẳng lẽ bây giờ là lúc ân côngcủa mình quyết định kể công lao dưỡng dục sao?” Trái tim nhói đau trămbề, nàng quay nhìn phía thái hoàng thái hậu, rồi lại nhìn chằm chằm Dung ma ma, có cảm giác hai bà lão này tâm địa thật lạnh lùng độc ác khiếncho xương sống nàng cảm thấy lạnh buốt, hàn khí thấu vào cốt tuỷ.

Lại nữa cách cách chưa kịp đáp lời, Dung ma ma dung nhan tức thì toát ra thần sắc băng hàn bất thường, vội nói thêm:

- Cách cách đã từng đọc sách thánh hiền, biết nhiều đạo lý, hiểu câu “vô trắc ẩn chi tâm phi nhân dã, vô tu ố chi tâm phi nhân dã, vô từ nhượngchi tâm phi nhân dã.” Vậy xin hỏi cách cách không lẽ vô cả mọi chi tâmthì còn là con người hay sao? Mười mấy năm qua mồ hôi và nước mắt củalão phật gia đã chảy trong tứ chi cô rồi. Giờ bà ta có khổ nạn, cáchcách không định cứu thì ai cứu đây?

Mấy lời lẽ kinh tâm động phách khiến Tân Nguyên cách cách bắt đầu rơilệ, lòng chấn động như cơn địa chấn rung chuyển dữ dội, sực hiểu dự liệu của nàng quả tình không sai. Đêm nay lão phật gia hạ lệnh truyền triệu nàng đến gặp, chủ yếu là thông qua Dung ma ma để nói cho nàng biết cáigì gọi là chiều theo tình thế, cái gì là phong vân tế hội, ngõ hầu muốnnàng trả món nợ ân tình năm xưa.

Tuy vậy, nàng vẫn khẩn thiết van cầu:

- Xin ma ma đừng nói nữa...

- Nô tì nói có sai sao? – Dung ma ma quả quyết - Nếu như cách cách không đồng ý hôn sự, đồng ý theo dõi nhất cử nhất động của Phủ Viễn tướngquân thì không còn ai có thể làm được điều này nữa.

Nghe Dung ma ma cứ khăng khăng tiên đoán dã tâm của Dương Tiêu Phong,Tân Nguyên cách cách khẽ cau mày tỏ vẻ bán tín bán ngờ. Mắt nhìn tháihoàng thái hậu, nàng mím môi hỏi lại:

- Hồi bẩm thái hoàng thái hậu, tại sao người lại nghi kỵ y? Sao khôngnghĩ rằng trên cõi đời này ngoài những kẻ tham vọng ngai vàng của ấuchúa ra còn có một người một lòng trung liệt chứ?

- Cách cách thật quá ngây thơ – Dung ma ma nhìn thái hoàng thái hậu quakhóe mắt, bắt gặp ám hiệu, lật đật mỉm cười lý giải thay cho chủ nhân -Cô cần phải cảnh giác cao độ. Cô thật lòng nghĩ Dương Tiêu Phong hắn tự nguyện cầm quân đi đánh giang san cho hoàng đế mà không có một yêu cầunào hay sao? Cái mà hắn yêu cầu ngay sau khi tiêu diệt nhóm tam mệnhđại thần chính là ngai vàng của hoàng đế đó!

- Bổn cung không tin! Đó vốn chỉ là lời phiến diện của bà! – Tân Nguyên cách cách gằn giọng đáp chắc. Tình cảnh trước mắt, cho dù nàng có làmột người rất bình tĩnh cũng phải tâm can lạnh buốt, kinh hãi khủngkhiếp.

Phía đối diện, Dung ma ma nói gọn:

- Cô không tin cũng không được vì đó chính là sự thật!

- Ta...

Tân Nguyên cách cách định tiếp tục mở miệng phản bác thì đột ngột cótiếng thở dài đánh thượt. Nàng đành tắc tỵ, vội quay nhìn hướng tháihoàng thái hậu đang ngồi, thấy bà khe khẽ lắc đầu ra hiệu cho Dung ma ma yên lặng.

Có lẽ cuối cùng vì không muốn nghe hai người tranh chấp kịch liệt nữa, thái hoàng thái hậu từ tốn đứng dậy nói:

- Đủ rồi! Dung ma ma bà hãy cáo lui đi.

Dung ma ma không dám chậm trễ, lập tức nhún chân thi lễ rồi trở ra ngoài.

Còn lại hai người, thái hoàng thái hậu tiến lại gần cách cách giơ tay vuốt mái tóc đen nhánh của nàng, dịu giọng bảo:

- Không sao, không có sao – Bà như một người mẹ hiền liên tục trấn antinh thần nàng - Không muốn thành thân cũng không sao, miễn cách cáchvui vẻ là được.

Dứt lời, thái hoàng thái hậu chậm rãi ly khai thư phòng, gương mặt không biểu lộ cảm xúc thất vọng chi cả. Lão phật gia bỏ đi, để lại nghĩa nữnét mặt thẩn thờ như vừa được hoàng ân đại xá, thừ người nhìn theo vạtáo phượng hoàng của bà khuất dần trên dãy hành lang.

Tâm rúng động dữ dội, Tân Nguyên cách cách mơ mơ hồ hồ chạy một mạch trở về Dực Khôn cung ngã úp mặt lên giường khóc rấm rứt. Trong lòng cănbản cũng không biết nàng trở về nơi này để làm gì nữa, vì hoàng cung này vốn dĩ không còn là nhà của nàng nữa rồi.

Nằm trên giường nệm ấm áp, nàng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập gấprút, nỗi bất an lan tỏa khắp châu thân không có cách nào khống chế.Nàng bèn hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng bình tĩnh trở lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vmt