vmt

Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]

Lượt đọc: 1551 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »
Chương 42
đa tình tự khổ.

❊ ❊ ❊

Đêm càng lúc càng sâu.

Từng cơn gió mang theo hơi lạnh từ phía thủy hồ phảng phất. Vầng trăngkhuyết bị mây mờ che phủ. Ếch trong ao sen cũng ngừng ộp oạp kêu khiếncho bóng đêm tịch liêu càng toát nên vẻ trống trải lạ thường.

May mà một lát sau có ánh trăng nhợt nhạt ló ra khỏi áng mây, rọi xuống vườn cúc vàng đôi chút ánh sáng.

Nữ Thần Y phát hiện vũng máu trên mặt đất có màu đen sẫm, tức thời kinhngạc. Rồi nàng thấy Dương Tiêu Phong bưng tay lên chèn ngực, mắt khépchặt thì biết sự tình nghiêm trọng. Chung quanh lại không có ai. Lúcnãy, toán cung nữ và công công thấy tướng quân nổi trận lôi đình liềngiục nhau giải tán.

Nỗi thống khổ làm động vết thương, Dương Tiêu Phong khụy xuống đất. Tất cả đều là bởi vì yêu một người, lại không được người đó chấp nhận.

Nàng chẳng những cự tuyệt tình yêu của chàng, còn xem chàng không đáng giá một xu.

Mà chàng có cái gì không tốt? Dương Tiêu Phong tự hỏi. Chàng có tài có quyền, dáng dấp lại tuấn lãng phi phàm. Nữ nhân đều tự động hiến thântới cửa, nhưng chàng cũng không muốn họ, chỉ cần nàng thôi.

Nhưng nàng thì sao?

Người thiếu nữ trước mắt chàng thoạt nhìn thiện lương, điềm đạm đáng yêu như thế. Nàng cứ như một đóa hoa nhỏ yếu ớt bên bờ suối nhưng lòng dạso với đá cuội còn cứng hơn.

Quả thật, Nữ Thần Y quỳ xuống trỏ tay chỉ vũng máu màu đen, thấp thỏm hỏi:

- Là ai đả thương ngài?

Nàng nói rồi suy nghĩ trên cõi đời này chỉ có ba người có khả năng đó, bèn đoán:

- Là ai đả thương ngài? – Nữ Thần Y lặp lại câu hỏi - Có phải là Ngao Bái?

- Ta chưa từng so tài với hắn.

Nghe Dương Tiêu Phong đáp, Nữ Thần Y thoáng cau mày vì nàng kết luậncũng không thể nào là Tần Thiên Nhân, bèn đoán Cửu Dương hiện thời đượcthả.

- Thất ca huynh ấy thế nào? – Nàng mừng rỡ hỏi - Có khỏe không?

Dương Tiêu Phong nghe câu hỏi đó thì biết bấy lâu nay chàng tự mình đa tình.

Lòng ngập tràn thất vọng, Dương Tiêu Phong vụt đứng dậy quay lưng bỏ đi.

Nữ Thần Y ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, hoảng hốt gọi to:

- Đại nhân đi đâu đó?

Dương Tiêu Phong không quay mình. Nữ Thần Y lập tức khua chân đuổi theo.

- Ngài đang bị thương, phải đi hay sao?

Dương Tiêu Phong vẫn không dừng bước, ngược lại càng di chuyển nhanh hơn.

- Khoan hãy đi! – Nữ Thần Y gọi giật, hươ tay níu lấy vạt áo màu trùngdương - Bây giờ ngài đang đau, phải đi chẩn mạch thoa thuốc chứ!

Nữ Thần Y nói vừa dứt lời đã thấy Dương Tiêu Phong té xuống đất bất tỉnh...

…Đêm tối…

Trên hành lang của viện thái y.

Hàng trăm cái chuông đồng nhỏ xíu treo đung đưa. Chúng va chạm vàonhau, khua lên những âm thanh leng keng, cứ theo hướng gió lùa mà hòatấu.

Lúc cánh cửa kho thuốc mở ra liền xuất hiện một nữ nhân vẻ mặt kiều diễm. Tay cầm lọ thuốc, nàng sải bước đi vào.

Ở đằng cuối phòng, Dương Tiêu Phong đang ngồi im lìm trên sập, hai taybuông thõng, lưng tựa vào vách. Chàng đối với biểu hiện hồi hộp củanàng về sự an nguy của Cửu Dương mà tuồng như không thấy, sắc mặt trầmtĩnh, cứ chăm chú nhìn thẳng ra đằng trước.

Nữ Thần Y rất muốn thăm dò tình trạng của sư huynh. Nàng vội đi tới chỗ đặt chiếc sập, đến sát tới mức đùi gần như chạm vào tay Dương TiêuPhong rồi mới dừng lại, từ từ quỳ xuống đối diện. Khuôn mặt diễm lệ của nàng chỉ cách chàng có vài tấc, hơi thở thơm mát như hương hoa lan.

Ở khoảng cách rất gần đó, từ trên người nàng truyền đến một mùi thơm đặc biệt của phái nữ khiến tim chàng đập mạnh một cái.

Mùi hương thanh khiết lan tỏa. Dương Tiêu Phong bỗng cảm thấy cả trờiđất chỉ còn mỗi kho chứa thuốc này là tồn tại. Và chàng ước gì thiên hạ chỉ còn mỗi chàng với nàng thôi, để mọi hoài nghi hay ân oán nhân gianđua nhau dừng hết ở ngoài cánh cửa kia rồi.

- Đây là lọ thuốc có thể chữa các vết thương bị ứ máu – Nữ Thần Y nói -Tiểu nữ đã căn dặn thái y dùng đại hoàng hòa cùng trạch lan, trân châuthảo, giả nhỏ lấy nước để thoa lên bên ngoài vết thương...

Nàng vừa nói vừa nhìn Dương Tiêu Phong, lúc này mới phát hiện bệnh nhân hãy còn vận quan phục.

- Ngài mau cởi y phục ra.

Lời vừa tuôn khỏi cửa miệng, Nữ Thần Y liền biết mình nói sai. Bằngchứng là nàng nghênh đón cặp mắt sâu hút của người đối diện, hai mákhông tự chủ thình lình đỏ lên.

- Tiểu nữ không có ý gì khác! – Nàng ngượng ngùng xua tay đính chính – Xin ngài đừng hiểu lầm!

Dương Tiêu Phong sau hồi nhìn nàng chằm chằm thì cuối cùng cũng bất đắc dĩ mà cởi áo ra.

Lồng ngực rắn chắc như pho tượng đồng đập vào mắt Nữ Thần Y, làm nàngsực nhớ tới tình cảnh mập mờ giữa hai người vào đêm hôm trước. Nàng nhớ lồng ngực này thật ấm áp, thật mạnh mẽ... bỗng nhiên cảm thấy bản thânsắp thở không nổi.

Nàng mím chặt đôi môi, xong mở lọ thuốc ra thoa một cách vội vàng, ý đồche giấu tay chân luống cuống của mình, và cũng muốn đánh gục cái cảmgiác xung động lạ kỳ đang bất thần trỗi dậy.

Mà hết thảy phản ứng đó đều rơi vào trong mắt Dương Tiêu Phong, tuynhiên trong giây phút này lại hoàn toàn khác hẳn, tâm tư không còn hứngkhởi với ý nghĩ trêu chọc nàng nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vmt