vmt

Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]

Lượt đọc: 1614 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »
Chương 32
song hổ dương uy.

❊ ❊ ❊

Sau hồi trao Dương Tiêu Phong ánh mắt thù nghịch, Cửu Dương âm thầm vận nội công. Hít sâu một hơi tràn đầy khí quản, Gia Cát tái lai cố khôi phụctinh thần để lúc giao tranh không bị tâm tình đả kích mà dẫn đến nhượcđiểm bộc lộ hết cả ra.

Dương Tiêu Phong cũng trầm lặng thu nắm đấm, nhận định sắc mặt của CửuDương rung động thì sực biết lúc nãy dùng phương cách công kích tình cảm mà Gia Cát tái lai dành cho Nữ Thần Y là không nên. Tuy nhiên Phủ Viễn tướng quân dầu muốn rút lời cũng chẳng còn kịp nữa, bởi dụng ý muốnkhuyên Cửu Dương gia nhập bè phái và tương kế tựu kế hòng phá hoại sựnghiệp của tam mệnh đại thần nay có nguy cơ vỡ tan tành.

Thư phòng lúc bấy giờ trở nên yên ắng dị thường, im lìm đến mức có thểnghe được tiếng vỗ cánh của loài bướm đêm bên ngoài khung cửa sổ. Ánhnguyệt quang vàng hoe xuyên qua song gỗ, in từng ô vuông vức trên sànnhà.

Qua vài phút, khi tâm khảm đạt được vẻ trấn định nên có, Cửu Dương quyết tâm hạ gục kẻ nắm trong tay vận mệnh của sư muội chàng.

Phía đối diện, Dương Tiêu Phong lại không muốn làm người động thủ trướctiên, đành bất động như núi chờ Cửu Dương xuất chiêu chủ động.

Ngặt nỗi Cửu Dương vận nội công rồi cứ đứng im thin thít, cố tình đểđịch nhân phập phòng, xong chờ kẻ thù lộ nét bất an trên mặt thì bấumười đầu ngón tay chặt lấy mép bàn, hất một cái.

Rầm! Chiếc bàn tiệc liền lật ngược. Ba bình rượu nữ nhi hồng cùng mười mấy đĩa đồ ăn đổ kềnh ra đất.

Diện mạo thoắt biến sắc, Dương Tiêu Phong phát hiện Cửu Dương nhất tríđem binh pháp ứng dụng vào quyền pháp, chưởng pháp và cước pháp khiếnnhững thứ đó hòa tan vào nhau, bổ trợ cho nhau mà thành hình. Vì Tôn Tử đã từng giáo huấn rằng người giỏi tiến công là người có thể làm chođịch không biết nơi và giờ giấc phòng thủ, còn người giỏi phòng thủ làngười có thể làm cho địch không biết phải tấn công vào dịp nào.

Cửu Dương khởi đầu cuộc đọ tài cao thấp bằng bộ cước pháp nhị thập tứthế, xuất đòn đá đầu tiên là Tảo cước vì đó là thế đá trực diện mà Dương Tiêu Phong lại đứng trong khoảng cách rất gần.

Cớ nhưng trước khi phát huy, Cửu Dương tung đòn tay trái đánh giả mộtquyền thẳng tới mặt Dương Tiêu Phong rồi mới phang đòn đá nhằm vào phầncẳng chân phải của đối thủ. Gió xuân lồng vào ống quần rít lên lồnglộng, ngỡ chạm vào băng thạch có thể vỡ tanh bành.

Dương Tiêu Phong chẳng phải tay mơ. Hơn thế, Phủ Viễn tướng quân cả đời chinh chiến sa trường, gần chục năm chiêu binh mãi võ thành thử khônghề trúng ngụy kế.

Dương Tiêu Phong tức tốc sử dụng chiêu thức Phương Dực Bạt Hổ để đốiphó, giơ chỏ phải gạt cánh tay cứng hơn thép sang một bên. Ngón đòn chỏ truy cản chiêu đánh hờ vừa chấm dứt, Phủ Viễn tướng quân nhác thấy cúđá biến ảo mạc trắc, thực hư khó đoán tới mức nhanh như tốc độ bay củachim mỏ nhát và đột ngột như sao xẹt, lại chấn động như sấm sét thì mang bát tuyệt môn quyền ra kháng cự.

Để thi triển Điểm Thủy Thủ quyền, Dương Tiêu Phong vận sức vào lòng bàntay, lấy cạnh tay chặt thẳng xuống mắt cá chân đối phương hầu ép CửuDương thu hồi cước pháp.

Cửu Dương hết cách, buộc phải xoay lưng một vòng và thu chân về điểm xuất phát.

Chỉ với bốn chiêu ngắn gọn diễn ra chưa đầy năm giây mà cả hai bậc caonhân xếp hàng đầu Binh Khí Phổ sững sờ, thầm thán phục tài nghệ lẫnnhau. Họ không ngờ nội công địch nhân thâm hậu tới chừng ấy.

Trăng vàng chợt len lỏi phía sau cụm mây. Thư phòng đang sáng trưngbỗng bao trùm bởi bóng đêm đen kịt, may thay có ánh nến leo lét treotrên bốn cây cột nhà.

Cuộc phân tranh tiếp tục diễn biến.

Lần thứ hai trong cùng một trận so tài, Cửu Dương không đóng vai thụđộng, thu hồi Tảo cước rồi tức khắc phóng Bình Phong Hạc quyền, dụnglưng nắm tay đấm tới trước.

Dương Tiêu Phong hoàn toàn không tránh né cũng chưa vội chống đỡ. Điềmtĩnh đợi quyền đến cách lòng ngực vài phân, Phủ Viễn tướng quân mới lợidụng sự uyển chuyển tuyệt vời của đôi tay mà phát chiêu Xà Hành Nhuyểnquyền. Một cánh tay uốn lượn như thân rắn hổ mang chúa quấn lấy cổ tayđối phương. Tay còn lại quàng qua đầu định điểm vào chấn thủy.

Cửu Dương không ngờ Dương Tiêu Phong phản đòn mau như thế bèn co chântrái lên, chân phải xà tấn thấp, lật úp bàn tay trái che ức và cung tayphải tạt vô hạ bộ trước khi lùi ba bước để hộ huyệt tử vong.

Dương Tiêu Phong vội vàng lui chân trái, thôi sơn bán hạ hòng tránh đòntập kích vùng hạ bộ. Tâm can cũng cùng cảnh ngộ, tức là Phủ Viễn tướngquân nhận thức Cửu Dương thuộc cao đồ của Cửu Nạn sư thái, mỗi lần lâmtrận là xuất toàn tuyệt chiêu mà chiêu nào chiêu nấy khó dò như lòng dạnữ nhi.

Nhoáng tấn rồi thoái, cả hai cao thủ tiếp tục xáp vào nhau hệt đôi mãnh hổ tranh mồi, chớp mắt đã trao đổi gần năm mươi chiêu.

Cửu Dương từ đầu tới cuối tuyệt nhiên chỉ công chứ không thủ, tung tảchưởng Thôi Sơn xong tới Kim Sa rồi Thiết Sa chặt vào mạch môn trên cổtay phải và trái của địch thù. Chiêu này vừa dứt chiêu kia đã đến ngay, không hề chậm trễ. Dường như Gia Cát tái lai cứ theo lẽ tương sinhtương khắc của kim mộc thủy hỏa thổ mà triển khai các chiêu thức. Cướcpháp, quyền pháp và chưởng pháp đa dạng, cả thảy đều biến hóa vô lường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vmt