vmt

Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]

Lượt đọc: 1640 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »
Chương 31
tình trường chiến trường.

❊ ❊ ❊

Thoạt đầu, Dương Tiêu Phong có hơi sửng sốt trước yêu cầu chứa đầy sỉ nhụccủa Cửu Dương. Song nheo mắt nhìn Gia Cát tái lai, Phủ Viễn tướng quântự nhủ chỉ với sự hiện diện ở phủ đệ trong buổi tối hôm nay cũng đủ đểphán đoán tấm chân tình Cửu Dương dành cho sư muội.

Biết vậy, suy tính của Dương Tiêu Phong lại được củng cố. Và nghĩ làlàm, Dương Tiêu Phong không quỳ cũng không đối đáp điều kiện Cửu Dươngđưa ra mà cao giọng chuyển đề tài.

- Bổn quan thật sự không hiểu – Dương Tiêu Phong lắc đầu tỏ vẻ bất mãn - Sư muội của ngươi đã dùng tánh mạng đổi sự sống cho ngươi, cớ sao ngươi không thể vì nàng mà cứu nhân độ thế?

Chỉ bằng câu hỏi đó, Cửu Dương như người bị điểm trúng yếu huyệt, trí óc bần thần nghĩ ngợi rất lung nhưng ngoài mặt cố không biểu lộ cảm xúc.Ánh mắt lúc nãy toát ra tia nhìn sắc bén nay lập tức thay đổi từ ngạomạn chuyển thành bi thương.

- Sư muội của ta hiện giờ thế nào?! – Cửu Dương nóng lòng, buông thõng đôi tay, hỏi mà như ra lệnh.

Khổ nỗi Phủ Viễn tướng quân chẳng buồn đáp từ, tay nâng ly rượu nữ nhihồng lên nhấp một ngụm, cốt là để người trước mặt tâm dạ không yên.Dương Tiêu Phong âm thầm phán xét cảm giác của Cửu Dương che giấu lâungày thành quen, tình yêu tích lũy mãi mỗi lúc một dày thế nên bị kíchthích về sư muội hắn một cái là điên cuồng hết cả lên, điên cuồng gấpmấy trăm lần lúc bình thường.

Có đến gần nửa khắc, Dương Tiêu Phong mới đặt ly rượu đã uống cạn xuống.

- Sư muội của ngươi sở hữu chuỗi cười êm như tiếng ngọc khua – Tướngquân tự dưng cao hứng mở miệng đáp không đâu vào đâu – Nàng quả là mộttrang giai nhân tuyệt thế có thể làm xiêu lòng tu sĩ, đẹp đến nổi khiếnngười ta tâm thần điên đảo.

Dương Tiêu Phong đang trả lời vòng vo thì thanh âm đột ngột hóa trầm trầm:

- Ngặt nỗi chung cuộc vẻ đẹp khuynh thành như thế… bổn quan nghĩ sẽ là họa chứ không phải phúc.

Rồi tuồng như hồi tưởng chi tiết quan trọng, Dương Tiêu Phong đưa tay vỗ vỗ trán:

- À! Mà nếu ta nhớ không nhầm thì nàng có một cái bớt nhỏ cỡ hạt tiêumang hình dạng ngôi sao ở giữa rãnh ngực, chẳng biết ngươi có từng thấyqua?

Dương Tiêu Phong phút đầu tiên gặp mặt Cửu Dương thì tỏ thái độ đối đãihòa nhã, xuất ngôn lịch thiệp, nay thấy Gia Cát tái lai buộc phải quỳrồi gọi hai tiếng gia gia mới đồng ý trợ giúp đế quân thành ra quyếtđịnh dụng biện pháp khống chế tinh thần đối phương. Bởi đấy chính làđạo công tâm, cương nhu dùng kèm.

Quả thật Cửu Dương trúng đòn hiểm, tức tốc cau mày, nội khí suýt soátrối loạn vì thuở ấu thơ đã rất nhiều lần chăm sóc sư muội từng giấc ngủđến miếng ăn, những lần tắm rửa cho nàng đương nhiên để ý thấy cái bớtđó.

Thành thử tai nghe nhắc tới nơi riêng tư của thiếu nữ mà chỉ có chàng là người duy nhất tỏ tường, trong đầu liền trỗi lên hình ảnh tên ác bá ônhục Nữ Thần Y, Cửu Dương bật dậy khỏi ghế.

Phía đối lập, ngỡ Gia Cát tái lai muốn động thủ, Dương Tiêu Phong cũngvụt đứng lên theo. Trong thoáng chốc, cả hai đấng nam trang long mắtkênh nhau như muốn ăn tươi nuốt sống.

- Ngươi đã làm gì nàng?! – Cửu Dương giơ tay chỉ mặt Dương Tiêu Phong, quát to hơn pháo nổ.

Cửu Dương hỏi rồi cảm giác sư muội chàng giống một hình nộm bị đùa bỡn. Hễ mỗi một câu nói, mỗi một cử động của nàng dường như bị tên quan vôlại nắm rõ trong lòng bàn tay. Bởi vậy mà cuộc đối đáp này từ lúc mớibắt đầu thì chàng đã lãnh phần thua thiệt.

Dương Tiêu Phong chừng như trông thấu trái tim người đối diện, không chút e dè bèn kể tất tật sự tình đêm đó ra.

“Đêm trong thư phòng viện thái y, tên ác bá không chiếm đoạt danh tiếtNữ Thần Y không phải là không thích, mà chính là giữ sự trong sạch chonàng để mai này ta phục tùng, giữ lại trinh tiết của nàng nghĩa là giamcầm nàng để uy hiếp ta…” Vừa căm tức nhủ bụng, Cửu Dương vừa khẳng định nguyên do của cuộc gặp gỡ “đấy chính là mục đích! Hắn bắt ta vứt bỏtôn nghiêm, ép ta hạ mình khuất phục và buộc ta tự mình tìm đến cửa tình nguyện làm quân sư!”

- Bổn quan không phủ nhận mình bị dung mạo mỹ miều hấp dẫn – Dương TiêuPhong hãy còn thao thao bất tuyệt – Vì cái gì đẹp đẽ cũng khiến nam nhân động lòng.

Đoạn nhếch môi, Dương Tiêu Phong kết luận:

- Ban đầu ta thật chỉ muốn chiêm ngưỡng chứ không ham muốn chạm vào thân xác nàng. Nhưng bây giờ… ta phát hiện chơi đùa thỏa thích vẫn tốt hơn…

Thính giác lùng bùng, Cửu Dương nhìn mâu quang sáng quắc từa tựa cặp mắt báo hoang mà sư muội chàng là đóa hoa dại ven rừng bị giẫm nát dướimóng vuốt sắc lẹm ấy. Hơn nữa, báo săn đó cũng là kẻ chàng nghe danhtiếng vang lừng thiên hạ, dám ném hằng hà sa số thỏi vàng xuống đáygiếng làm trò chơi, và đã từng phung phí hàng loạt chuỗi hạt minh châuchỉ để mua lấy ánh mắt nụ cười của các giai nhân lầu xanh trong một đêmxuân tình ngắn ngủi.

Đầu óc không ngừng hiện ra hoàn cảnh cành hoa mảnh khảnh bị bàn tay lãoluyện tình trường bẻ gãy, huyết lệ phảng phất trên mặt đất. Hành sựxong, một nụ cười tàn khốc ánh lên khóe môi kẻ phong lưu vô tình rồiđang tâm vứt đóa hoa vừa hái đó xuống dòng sông khiến bàn tay Gia Cáttái lai nắm chặt. Mười đầu ngón tay bấm sâu vào da thịt, lan truyền cảm giác đau đớn nhưng vẫn không bằng nỗi tức giận hằn sâu tận đáy lòng.

Mà lòng càng đau bao nhiêu thì ngực càng nhức nhói bấy nhiêu. Cửu Dương không ngừng dằn vặt nội tâm rằng cớ vì sao vưu vật quyến rũ và hiền hậu ấy không thuộc về chàng? Vì sao chàng lại ngu xuẩn từ biệt nàng, lìaxa Giang Nam?

Trái tim rỉ máu. Lúc nào Cửu Dương cũng tự phụ bản thân là nhân vậtthiên sinh bất phàm tuy nhiên đến người yêu thương lại không bảo vệđược.

Và chàng uớc gì có thể ôm nàng thật chặt, để bao nhiêu nhiệt tình củachàng đều trải hết cả ra. Diện tích sông biển tuy bao la, nhưng chiềudài hải lí cũng chưa chắc đọ bằng nỗi niềm nhung nhớ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vmt