Các cậu làm gì vậy! Các cậu làm gì vậy! Kor Hosik than thở. Anh ta dẫn đầu đoàn đuổi bắt. Giờ thì Nhà vua giận thật rồi!
Mấy đứa trẻ bị bắt được xếp thành một hàng ngang. Tụi Korrigan tự tin đến mức chẳng thèm trói tay chúng lại.
Có tiếng kèn trom-pét đẽo từ rễ cây rúc lên nghe là lạ, Kor Mehtar xuất hiện trên kiệu do sáu gã khiêng trên vai. Kiệu vừa hạ xuống đất, nhà vua bèn nhảy lên xoay một vòng.
- Các ngươi dám trốn ta
Đòn xúc phạm khủng khiếp
Đòn trả thù đáng kiếp
Cho chừa thói trốn chui
Ông ta có vẻ tức giận lôi đình, vừa nói vừa nhào lộn liên tục.
- Chúng tôi thật có lỗi thưa...
Guillemot toan giải thích, song bị nhà vua đưa tay ra ngăn lại vẻ đe dọa.
- Im ngay!
Ngươi thật có số may
Vì ta đây không được
Xử ngươi theo ý mình!
Kor Mehtar ra lệnh cho hai gã Korrigan túm lấy Guillemot.
- Ta chỉ muốn bắt ngươi
Vậy hãy chào vĩnh biệt
Lũ bạn ngươi thân thiết
Ta đây sẽ cho người
Bắt chúng nhảy suốt đời
Nhưng số phận của ngươi
Còn tệ hơn cái chết!
Guillemot tái mặt. Mấy đứa kia thấy như chân sắp khuỵu xuống. Nghe vua nói vậy, đám dân Korrigan reo hò mừng vui. Nhiều gã lao đến chỗ Coralie, Agathe, Bertram, Gontrand, Ambre và Romaric.
- Đừng nghĩ chuyện gọi sao
Kẻo bạn ngươi lao đao! Kor Mehtar đe dọa, hằm hằm nhìn vào đôi mắt xanh lục của Guillemot. Rồi ông ta đi về phía cái kiệu. Hai gã Korrigan đang túm chặt Guillemot kéo cậu đi trên trảng đất.
- Guillemot! Không! Ambre rú lên chống cự dữ dội.
- Thôi đi Ambre, Romaric cố giúp cô bình tĩnh lại, cậu không giúp gì được Guillemot đâu. Nhưng cô bé như đã phát điên, cứ vùng vẫy liên hồi. Đôi mắt cô lộn tròng, chỉ còn thấy lòng trắng. Cô gầm gừ trong họng nghe rất khiếp.
- Ambre, cậu sao thế! Romaric hoảng lên.
- Tớ thề với cậu là tớ và Guillemot không hề làm gì lúc trong phòng cậu ấy ở Troil! Agathe hoảng hốt thốt lên.
Nhưng Ambre bỏ ngoài tai tiếng kêu của các bạn, chỉ chăm chăm nhìn theo Guillemot đang bị giải đi. Bỗng dưng cô bé như có sức mạnh phi thường. Cô giáng một cú làm gã Korrigan đang túm tay cô loạng choạng. Cô đấm cú nữa vào gã đang giữ chân cô, mạnh đến nỗi gã quay lơ luôn. Rồi cô bé bước đi như người máy, theo chân Guillemot và mấy kẻ bắt cóc.
Một gã Korrigan định ngăn cô lại, nhưng lập tức bị cô túm lấy họng quẳng vào bụi cây. Đám Korrigan hoảng hốt xôn xao.
- Trời ơi! Ambre có hay thế này không? Bertram trố mắt nhìn cảnh vừa rồi và hỏi.
- Em nghĩ đây là lần đầu tiên, Romaric thú nhận.
- Tớ... tớ thề, Agathe lúng búng nuốt nước bọt nói, tớ xin thề với các cậu là từ nay không dám cản đường cậu ấy nữa!
- Trông cái cách tát gã Korrigan thì đúng là chị ấy rồi, nhưng tớ không nghĩ chị ấy lại khỏe đến thế!
- Bị bỏ bùa mê rồi, Bertram lẩm bẩm.
- Anh nói gì cơ? Romaric hỏi.
- Anh nói thái độ của cô ấy có vẻ bất thường và chỉ có một cách giải thích duy nhất: Ambre bị bỏ bùa.
- Anh nói rõ hơn được không?
- Ngày xưa người ta hay làm vậy, Bertram nói tiếp. Người ta tìm cách điều khiển người khác bằng cách yểm bùa để buộc họ phải hành động, trong những hoàn cảnh nhất định, theo ý của người yểm bùa. Người bị yểm bùa không hề hay biết mình bị điều khiển. Nhưng ngày nay, việc bỏ bùa đã bị cấm...
- Ai yểm bùa chị em nhỉ? Coralie ngạc nhiên. Không thể thế được! Bertram, anh đúng là chẳng lãng mạn chút nào. Anh không thấy được tình yêu đã khiến chị ấy trở nên mạnh mẽ, dám làm mọi điều!
- Theo tớ, Gontrand bĩu môi nghi ngờ, Ambre đang điên lên thôi mà. Cậu ấy không chịu được khi thấy Guillemot bị giải đi. Ai chả biết là người điên khỏe hơn người thường rất nhiều.
- Các em muốn nghĩ gì thì nghĩ, Bertram làu bàu, dỗi vì lũ bạn không tin cậu. Anh tin chắc những gì anh nói...
Trong lúc này, vua Kor Mehtar đã leo lên nóc kiệu và múa may gọi một Ogham. Ông ta ném nó về phía Ambre đang máy móc đi về phía Guillemot. Ogham lao trúng cô bé, tóe lên những tia sáng màu đỏ. Ambre gục xuống đất.
- Ambre! Romaric rú lên.
- Ta chán cho các ngươi
Cứ như là rạp xiếc
Nào pháo hoa bùa phép
Nào chạy trốn rình rang
Nào trò hề nhạt tênh
Này bớ khắp ba quân
Bắt ngay phường chạy trốn
Mặc lời vua Kor Mehtar đe dọa, Coralie vẫn lao đến chỗ chị gái. Ambre đang nằm bất tỉnh, nhưng có vẻ không bị thương. Cô dịu dàng vuốt tóc chị, không cầm được nước mắt. Sao chị ấy dám chạy ra cứu Guillemot? Chị ấy yêu cậu ta đến thế cơ à? Cô bé chợt thấy hơi ghen tị trong lòng. Đến bao giờ cô mới có được một tình yêu thật sự? Đến lúc nào cậu ngốc Romaric mới ngỏ lời đây? Hai gã Korrigan phũ phàng tách Coralie ra khỏi chị gái. Cô bé chống cự, nhưng một trong hai gã tát mạnh vào mặt cô. Romaric gầm lên giận dữ, muốn đến giúp cô, nhưng lập tức bị giữ cứng ngay ngay lại. Agathe và Gontrand rên rỉ lo ngại. Bọn trẻ hoàn toàn không làm chủ được tình thế nữa rồi.
“Thế này thì quá lắm! Bertram tự nhủ. Lần này thì mình buộc phải dẹp lòng tự trọng của Phù thủy sang một bên mà hành động thôi. Chỉ còn mỗi một cách này, dù không lấy gì làm đẹp mặt! Mà cũng không hợp pháp nữa... Bắt bọn mình nuốt thứ đồ ăn tởm lợm đã đành, bắt chơi những trò vớ vẩn, cũng còn tạm chấp nhận được. Nhưng đánh con gái thì thật là quá đáng!”
Bertram lấy hết can đảm, hít một hơi sâu và luồn bàn tay run run vào túi phù thủy. Cậu rút ra thứ đồ trông rất lạ, bằng kim loại ngắn, và giương nó về phía vua Korrigan.
Mọi người đều rú lên kinh hãi. Tụi Korrigan hoảng sợ nhìn chàng Phù thủy đang dùng vũ khí đe dọa vua Kor Mehtar.
- Này nhà ngươi đâu thể
Phá vỡ mọi luật lệ!
Vua Korrigan rú lên, bối rối đảo chân.
- Này vua, ta khuyên ngươi,
Bertram trả lời, tiến một bước về phía nhà vua,
- Căng tai nghe cho rõ
Bảo lũ quân thả ngay
Các bạn ta, rồi cút
Kẻo sẽ chết không hay!
- Cái gì thế? Gontrand hỏi, vẫn chưa nhận ra cái vật Bertram đang giương lên.
- Tớ nghĩ là... là súng lục! Romaric mắt tròn mắt dẹt, vừa thở vừa nói. Trông rất giống súng lục bọn mình vẫn thấy trong phim ấy mà!
- Nhưng ở Xứ Ys súng bị cấm cơ mà! Coralie phẫn nộ. Một trong những luật cơ bản cấm không được dùng súng ống trong thế giới chúng ta mà!
- Có lẽ thế, Agathe nhún vai nói, nhưng hôm nay tớ thấy chẳng có gì đáng than phiền vì anh Bertram mang súng!
Đang đứng trên kiệu, Kor Mehtar thấy khó chịu vô cùng.
Thấy nhà vua có vẻ khó xử, Bertram lại nói với ông ta bằng tiếng Korrigan:
- Nào ngươi đã quyết chưa?
Bắt hụt mấy đứa trẻ
Còn hơn chịu quạnh quẽ
Súng cướp cò xong đời
Bertram bắn lên trời, vẻ thành thạo như đã suốt đời dùng súng, trong ánh mắt kinh sợ của dân Korrigan và của các bạn cậu. Tiếng súng xem ra còn vang rền hơn cả tiếng sấm. Tiếng rú khiếp hãi vang khắp trảng đất. Bertram lên đạn rồi chĩa súng vào vua và bọn tùy tùng. Cậu quay lại phía Kor Hosik, tên phiên dịch:
- Ta không muốn nói cái thứ tiếng rắc rối của các ngươi nữa. Bảo với vua là ông ta nên để cho bọn này đi thì hơn. Nếu không, ta ngại gì mà không dùng khẩu súng này cho sướng tay.
Chàng Korrigan dịch lời Bertram. Nhà vua nhìn rất lâu đám trẻ dám đương đầu với ông ta giữa đêm khuya. Rồi ông ta ra một loạt các lệnh. Ngay lập tức, dân Korrigan tản đi khắp trảng đất, mấy gã đang giữ Guillemot bỏ cậu bé xuống đất, tay chân cậu vẫn còn bị trói. Rồi Kor Mehtar leo lên kiệu, nói vài lời với Kor Hosik và bỏ đi, lũ quân khiêng kiệu rảo cẳng hết sức.
- Vua tôi mệt rồi, tên phiên dịch giải thích. Các anh giỏi quá. Trời sắp rạng sáng. Dân Korrigan không thích mặt trời...
Phía Đông, quả là chân trời đang hiện dần lên mờ mờ, xa xa thấy bóng mấy ngôi nhà Dashtikazar. Trước khi bước theo vua, Kor Hosik còn quay lại lần cuối, vẫy mũ lia lịa:
- Hẹn gặp lại! Hẹn gặp lại!
- Tớ thì mong đừng bao giờ gặp lại nữa! Gontrand làu bàu.
Cỏ cây run rẩy một lần nữa dưới bước chân dân Korrigan, rồi không gian trở lại yên lặng như tờ. Trên trảng đất chỉ còn trơ lại bọn trẻ, như thể chúng vừa choàng dậy sau cơn ác mộng.
Agathe và Gontrand đến cởi trói chân tay và tháo giẻ trong mồm ra cho Guillemot. Rồi cả bọn quây quanh Ambre vẫn đang bất động, nhưng còn sống. Lúc rạng đông ló lên, bọn trẻ đều cảm thấy nhẹ nhõm, vui mừng khôn xiết vì chuyến phiêu lưu đã kết thúc tốt đẹp.