Bí Ẩn Các Vì Sao Tập 2, Ngài Sha

Lượt đọc: 554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CUỘC HẸN

Ambre và Coralie đã quay về Krakal, Gontrand tạt qua Grum trước khi quay lại Nhạc viện Tantreval, Agathe thì về nhà ở Dashtikazar, Romaric đi thẳng đến Bromotul và Bertram về tu viện Gifdu.

Cả bọn đều hứa không kể cho bất cứ ai nghe cuộc phiêu lưu vừa rồi, thậm chí còn thề trên cuốn sổ tay Đệ tử Phù thủy của Guillemot, thứ linh thiêng nhất mà chúng có trong tay lúc đó. Guillemot trở về nhà ở Troil, cả ngày hôm đó cứ gà gà gật gật, khiến mẹ cậu không ngớt trêu chọc rằng ai bảo hội hè cho lắm vào. Vừa ăn tối xong là cậu lỉnh ngay vào phòng riêng. Sáng hôm sau ngủ dậy, Guillemot thấy vẫn còn rất mệt. Cậu xả đầy một bồn nước nóng, thả mình vào ngâm và thả sức ngẫm nghĩ về cuộc phiêu lưu kỳ lạ vừa trải qua trên đất loài Korrigan.

Dù bị loài sinh vật bé nhỏ chơi xỏ nhưng cậu không thấy bực mình. Cách nghĩ và cách xử sự của loài Korrigan quá khác với loài người, nên cậu không thể xét đoán họ như người được! Ngược lại, Guillemot rất muốn được biết thêm về thứ pháp thuật bí ẩn dựa trên các Ogham.

Còn cái người mà Kor Mehtar đã nhắc đến thì sao nhỉ? Vua Korrigan muốn giao cậu cho người mà như ông ta thú nhận là “Người này ta chẳng dám trái lời”.

Phải chăng đó là Bóng tối?

Rồi, trong lúc lau khô người và mặc quần áo sạch, Guillemot lại nghĩ đến việc Ambre có thể bị bỏ bùa mê. Đúng là cậu không thấy Ambre lên cơn như các bà đồng, nhưng rõ ràng hành động của cô không bình thường. Điều này có liên quan gì đến những giấc mơ kỳ quặc Ambre hay kể cho cậu nghe không nhỉ?

Guillemot lắc đầu: cậu chẳng tìm ra được câu trả lời nào cả. Cậu bé ra khỏi phòng tắm và quyết định thư giãn bằng một cuốn sách thật hay...

Guillemot đang đọc đến chương cuối cuốn Đại úy Fracasse, một trong những cuốn sách cậu thích nhất và đã đọc đến lần thứ ba. Chợt cậu thấy có gì đó là lạ trong đầu. Thoạt tiên, cậu tưởng mình hơi choáng váng do mấy đêm gần đây ngủ ít quá. Nhưng cảm giác là lạ ngày một rõ rằng hơn. Guillemot cảm thấy có những tín hiệu giống như khi thầy Qadehar liên lạc với cậu trong đầu.

Cậu thở dài khoan khoái. Từ khi trở về từ Trảng đất, cậu chẳng nhận được tin nào của thầy Qadehar và điều đó làm cậu lo lắng. Cậu bé cố giữ hơi thở đều đặn và bắt đầu tập trung ý nghĩ:

“Thưa Thầy, Thầy đấy ạ?”

Cậu nghe thấy tiếng thở rất xa. Có tiếng làu nhàu khàn khàn.

“Thầy đấy ạ?”

Guillemot bắt đầu thấy lo lắng và tự hỏi không biết phải làm gì bây giờ. Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu cậu, giọng nói ấy cậu dễ dàng nhận ra giữa trăm nghìn giọng khác:

“Guillemot, nghe ta nhé. Ta không có nhiều thời gian đâu.”

“Ngài... Ngài Sha!”

“Đúng, ta đây. Ta không nói chuyện lâu với cháu được. Ta rất cần gặp cháu...”

Guillemot hoảng hồn. Ngài Sha lại nói:

“Cháu phải tin ta. Hãy làm theo các chỉ dẫn của ta thật cẩn thận thì mọi việc sẽ ổn thôi. Nghe kỹ nhé: Cháu đi qua Cánh cửa đến Thế giới Thực và chiều nay đến gặp ta tại một cửa hiệu có tên là Vàng các Thế giới. Nhất là không được nói cho ai biết. Bất cứ ai...”

Giọng nói tắt ngay khi Guillemot còn chưa kịp hỏi thêm câu nào. Tim cậu bé đập thình thịch. Vậy đấy, sau khi đuổi theo cậu trong hầm ngầm ở Gifdu, giờ Ngài Sha lại hẹn gặp cậu ở Thế giới Thực... Vô lý hết sức!

Guillemot lắc lắc đầu mấy cái để chắc mình không mơ. Bình thường ra thì trong trường hợp này, cậu nên báo cho Gifdu biết và xin họ bảo vệ cậu. Nhưng trong mắt Guillemot, tu viện đầu não của giới Phù thủy đã mất đi uy danh từ lúc cậu thấy cách họ xét xử thầy Qadehar... Lúc ở tu viện Gifdu, Ngài Sha không hề có ý định làm đau cậu. Guillemot không do dự, cậu sẽ đánh liều một mình đi gặp Ngài Sha.

Tận sâu kín trong lòng, Guillemot rất mong người đàn ông mặc áo choàng đỏ trả lời cho cậu vài câu hỏi thật quan trọng. Cậu không hề thấy căm ghét ông, cho dù ông đã đánh cắp cuốn sách Bí ẩn các vì sao của Hiệp hội Pháp sư.

Đề phòng trường hợp Ngài Sha định bẫy cậu, Guillemot viết mấy chữ cho thầy Qadehar và nhét xuống dưới gối.

Guillemot nói với mẹ là cậu sẽ đi dạo một chút, rồi lao thẳng ra hướng Dashtikazar và từ đó đi lên ngọn đồi nơi có các Cánh cửa đến hai Thế giới kia.

Hai Cánh cửa đó, trông cũng giống những cái cửa bình thường, lại mở ra hai Thế giới khác nhau. Một cửa mở sang Thế giới Vô hình, cửa kia mở sang Thế giới Thực. Hai cái cửa này làm bằng gỗ sồi trên có khắc nhiều Linh Phù, và chỉ mở theo một chiều, để bảo vệ XứYs. Nghĩa là chỉ có thể rời Xứ Ys chứ không quay lại được. Lẽ thường là vậy, nhưng trong trường hợp khẩn cấp, chúng có thể được mở cả hai chiều.

Những kẻ tội phạm ở Xứ Ys bị đày vĩnh viễn sang Thế giới Vô hình và trở thành những Kẻ Lang thang, nhưng các phù thủy và hiệp sĩ được gọi là Người Truy đuổi sang Thế giới Vô hình thi hành nhiệm vụ thì có thể trở về Xứ Ys. Những người muốn sang Thế giới Thực sống, như cha của Bertram, hay có lẽ cha của Guillemot cũng vậy, vĩnh viễn trở thành Người Từ bỏ. Thế nhưng, theo chiều ngược lại thì sách vở Thế giới Thực cũng được nhập vào Xứ Ys. Chú Gérald cũng từng đưa con đỡ đầu là Bertram từ Thế giới Thực về Ys...

Tất nhiên, muốn đi từ thế giới này sang thế giới kia thì phải biết các câu thần chú để mở cửa và phải biết cách sử dụng chúng! Chỉ có các Phù thủy mới làm được, mà cũng không phải tất cả các Phù thủy, vì việc mở cửa đòi hỏi phải có nội công rất thâm hậu. Guillemot đã thành công một lần mà không gặp khó khăn gì lớn khi đưa các bạn sang Thế giới Vô hình. Hôm nay, cậu hy vọng sang Thế giới Thực cũng dễ dàng như vậy...

Chỉ có hai Hiệp sĩ đang gác các Cánh cửa. Từ khi mọi người biết Bóng tối có câu thần chú Sa mạc giúp nó từ Thế giới Vô hình sang Xứ Ys bất cứ lúc nào, chẳng cần đến Cánh cửa, việc canh gác đã được nới lỏng trên đồi này.

Guillemot biết cách qua mặt mấy người gác. Cậu thậm chí còn thấy cuộc phiêu lưu này có chút gì đó hơi nhàm chán nữa là khác. Cậu gọi Linh Phù Dagaz, Đồng hồ cát, làm chậm lại thời gian, và thì thầm tên nó trong ngọn gió nhẹ đang thổi tới. Các Hiệp sĩ chịu tác động của Linh Phù mà không hề biết: cử chỉ của họ cứ chậm dần lại, rồi gần như hóa đá hẳn. Lúc này, thời gian trôi qua rất chậm với họ, và Guillemot có thể lỉnh qua trước mặt họ mà không hề bị phát hiện, cứ như thể cậu là người vô hình vậy. Rồi cậu đi về phía Cánh cửa mở sang Thế giới Thực không mấy khó khăn.

Guillemot tìm thấy các ký hiệu khắc trên cửa chỉ ra hướng cậu đi trong không gian và dùng tay phải chạm vào chúng. Cậu tập trung tư tưởng tạo ra câu thần chú giúp mở cửa và đưa cậu đến một nơi xa, rất xa: Perthro, Người dẫn đường, để không lạc mất Cánh cửa chính của Thế giới Thực; Raidhu, Cỗ xe; Eihwaz, Trục nối các thế giới. Guillemot không hề run rẩy như những lần trước... Chắc là quen rồi thì phải, cậu nghĩ vậy. Khi đã sẵn sàng, Guillemot lẩm nhẩm câu thần chú:

- Nhờ quyền lực của Ống đựng xúc xắc và của Ma trận, của Con đường, của Nerthus, của Ullr và của Cành đôi, Perthro phía trên, Raidhu phía dưới và Eihwaz phía trước, hãy đưa ta đi! PRE!

Cánh cửa Thế giới Thực sáng lên trong khoảnh khắc và Guillemot biến mất, bị cuốn vào hư không.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »