Guillemot! Làm cái gì đi! Coralie kịp kêu lên trước khi bị một gã Korrigan nhét chặt giẻ vào mồm.
Guillemot khó lòng mà trả lời hay hành động gì được. Giống như Bertram, Romaric, Gontrand, Agathe và Ambre, chân tay cậu đều bị trói chặt, miệng thì bị nhét cứng bằng giẻ! Là Phù thủy cũng chẳng ích gì khi không thể làm phép bằng giọng nói hay cử chỉ để giải phóng bản thân. Cũng như Bertram đang tức long sòng sọc, Guillemot đành bất lực nhìn mình và các bạn bị một nhúm Korrigan bắt cóc.
Loài Korrigan có mặt ở Xứ Ys trước cả khi có con người đến sinh sống. Ngày xưa, trước khi cơn bão mạnh tách rời Xứ Ys khỏi bờ biển Bretagne[3], và đưa nó đến một nơi giữa Thế giới Thực và Thế giới Vô hình, loài Korrigan thường hoành hành trên các trảng đất vùng Bretagne.
Đó là thời con người ở Thế giới Thực còn chưa quên mất Thỏa ước Xưa, chưa đánh bắt và hủy diệt những sinh vật không giống họ, khiến cho thế giới trở nên chán ngắt, chỉ còn lại độc giống người mà thôi. Ngược lại, con người và Korrigan, loài sinh vật có từ lâu đời này, chung sống rất yên ổn ở Ys.
Một mặt, đó là bởi người dân Xứ Ys sống rất hài hòa với thiên nhiên, trong đó con người chỉ là một trong vô số sinh linh. Họ chưa bao giờ có ý định hủy diệt một giống loài để chiếm chỗ chúng (ngược hẳn với những gì đám người da trắng từ châu Âu di cư đến Mỹ đã làm với người da đỏ).
Mặt khác, người và Korrigan, thực ra, rất ít có cơ hội gặp nhau. Loài Korrigan chỉ tụ tập ở các trảng đất ven biển, ban đêm thì nhảy múa thành vòng tròn dưới ánh trăng, còn ban ngày thì hội hè đình đám trong các hang hốc.
Vì vậy mà người và Korrigan rất ít có quan hệ với nhau. Ông Trưởng Xứ Ys thỉnh thoảng gặp Kor Mehtar, vua loài Korrigan, còn Đại Pháp sư Gifdu thỉnh thoảng được cư dân Korrigan nhờ giúp phân xử phải trái vì loài sinh vật này lúc vui thì vô cùng đoàn kết, nhưng lúc cần nghiêm túc để bàn thảo những chủ đề quan trọng thì lại không tài nào nhất trí được với nhau.
Người nào chẳng may lạc tới trảng đất của loài Korrigan không đúng lúc đúng chỗ sẽ phải chiều theo ý thích rất kỳ quái của loài sinh vật bé nhỏ này, ví dụ như nhảy múa suốt đêm, bịa lời bài hát, hay kể chuyện đùa mua vui cho nhà vua. Nếu họ tỏ ra giỏi giang, biết làm cho loài Korrigan vui thì có thể được nhận một túi đầy đá quý. Ngược lại thì chắc chắn phải vác lưng sưng u ra về.
Chính nhờ có loài Korrigan mà một người ở Dashtikazar từng mua được cả quán trọ để làm ăn. Anh ta làm cho tụi Korrigan cười bằng cách đeo cái túi cũ lên đầu, giả vờ làm Charfalaq, Đại Trưởng lão Hiệp hội Pháp sư. Chuyện gặp may của anh ta được đồn thổi khắp xứ. Có kẻ thèm muốn được như anh ta nên cũng mò đến thử vận may và rồi quay về với hai cánh tay bên dài, bên ngắn. Từ đó, chẳng ai còn dám liều mạng tìm gặp họ nữa. Những lần gặp loài Korrigan đều là do chẳng may mà thôi.
Tuy vậy, học trò Xứ Ys đều bắt đầu học tiếng Korrigan rất sớm. Thứ tiếng này khó hơn tiếng Ska của Thế giới Vô hình rất nhiều. Tuy nhiên, học tiếng Korrigan giúp bổ sung cho kiến thức chung và cũng là cách thể hiện phép lịch sự với loài sinh vật sống cùng xứ sở.
Loài Korrigan rất bé, thường chỉ cao khoảng từ bảy mươi đến chín mươi phân, còi cọc, nhăn nheo. Tuy nhiên, họ có sức khỏe phi thường. Ví dụ như họ có thể vác một con chó to trên lưng suốt vài dặm đường mà chẳng thấy mệt mỏi gì cả.
Loài Korrigan có da sạm màu, rất nhiều lông lá. Đôi khi họ tết tóc, hoặc đội mũ to che tóc đi. Họ mặc áo vest đen lấp lánh hàng khuy đồng, quần nhung bồng và đi giày guốc sắt.
Trên trán họ có hai cái sừng nhỏ, phía dưới lưng là cái đuôi tí tẹo cứ vung vẩy liên hồi. Tay họ trông như cẳng mèo.
Mặt trăng như khoái trá nhìn Guillemot, Romaric, Gontrand, Ambre, Coralie, Agathe và Bertram bị tụi Korrigan lôi đi trên trảng đất. Cứ hai Korrigan vác một đứa trẻ, một xách tay, một khiêng chân. Sau suốt một chặng đường mà bọn trẻ thấy như dài vô tận, tụi bắt cóc dừng lại dưới chân một ụ đất. Trên đỉnh ụ đất có một ngôi mộ đá.
Kẻ dẫn đầu nhóm Korrigan đến gần một trong mấy cái cột đỡ phiến đá hoa cương rộng mênh mông. Gã đặt tay lên một ký hiệu sơn đỏ được khắc phía bên cạnh cột đá. Guillemot quan sát rất kỹ các cử chỉ của gã và không nhận ra ký hiệu đó là gì. Sau đó, kẻ dẫn đầu lẩm nhẩm mấy lời gì đó bằng tiếng Korrigan. Guillemot không hiểu chút nào những gì gã vừa nói. Sau đó, có một tiếng động rất khủng khiếp và mặt đất nứt ra dưới chân cột đá, mở ra một cầu thang cũng bằng đá. Cả nhóm chui xuống đó.
Chúng chui xuống lòng đất theo một hành lang hẹp đầy mùi nấm mốc, trong ánh sáng ngọn đuốc làm bằng cây kim tước do kẻ dẫn đầu đốt lên.
Người lắc lư theo nhịp bước mấy kẻ bắt cóc đang vác cậu, Guillemot cố thử tháo dây trói nhưng vô ích. Cậu thấy bực Ambre lắm. Chẳng hiểu sao cô ấy lại cứ đòi bóp cổ Agathe. Thôi thì Ambre và Agathe cứ việc cãi nhau, cùng lắm thì dùng tay chân một chút, đừng có quá đà là được, chẳng hạn như tát hay rứt tóc nhau thôi. Chắc trong cảnh đó, Guillemot cũng sẽ bị cả hai cô kêu gào trách móc, nhưng ít ra thì cậu cũng không đến nỗi phải rơi vào hoàn cảnh này, rơi vào lãnh địa của loài Korrigan, bị trói nghiến lại, mồm thì nhét giẻ...
Guillemot không thấy sợ, nhưng cậu ngại phải cùng với các bạn chịu những trò đùa quái ác của loài sinh vật bé nhỏ này. Giá chúng cởi trói tay cho cậu thì tốt quá!
Cả bọn tới một cái hang rộng mênh mông, có thể chứa gọn cả lâu đài Troil của bác Urien! Hàng nghìn con sâu đom đóm đựng trong những lọ nhỏ đặt sâu trong các hốc đá chiếu sáng vách hang rỉ nước ẩm ướt. Một hệ thống các cầu thang, cầu nối, tầng bậc cao thấp khác nhau giúp leo lên các hốc đá đó, nơi hàng chục Korrigan đang ngồi đùa giỡn tán chuyện, chân buông thõng đung đưa. Hàng trăm Korrigan khác đang tụ tập quanh những chiếc bàn thô kệch đặt khắp nơi trong hang. Họ ăn uống và hát những giai điệu vui nhộn. Một số Korrigan lại đang mải mê chơi: nhóm này thì dùng máy bắn bóng vào rổ, nhóm kia lại phồng má thổi bi gỗ về phía đối thủ. Lại có một gã táo bạo đang cố giữ thăng bằng trên một thanh xà bấp bênh trong tiếng vỗ tay cổ vũ. Khắp hang vang tiếng cười và tiếng hét phấn khích.
“Cứ như ở sân vận động Dashtikazar hôm lễ Samain vậy”, Guillemot thầm nghĩ. Cảnh ầm ĩ làm cậu thấy lạ lẫm.
Ai nấy đều mải vui nên chẳng buồn để ý đến bọn trẻ lúc chúng bị khiêng đi ngang qua hang. Khi vào đến đáy hang, chúng được đặt xuống đất, rút giẻ khỏi mồm và cởi trói. Trong khi cả bọn vừa loạng choạng đứng lên vừa xoa cổ tay hằn vết trói, Guillemot và Bertram liếc nhau một cái. Phải cho lũ Korrigan này biết tay mới được!
- Các chàng Phù thủy kia ơi
Đừng hòng mưu tính xa xôi
Kẻo rồi hối tiếc, mê tơi!
Cả bảy đứa trẻ đều ngước mắt lên. Một tên Korrigan ngồi vắt vẻo trên ngai đục trong một tảng đá lớn đang chằm chằm nhìn cả bọn, vẻ giễu cợt. Cứ nhìn vương miện vàng trên đầu ông ta cũng đủ biết đó là ai. Đúng, chính là Kor Mehtar, vua loài Korrigan, vị chúa tể độc đoán và cũng là một pháp sư vô cùng cao tay.
Nhà vua cười như nắc nẻ rồi dang rộng tay, reo lên thích thú bằng thứ tiếng phức tạp giàu âm điệu của loài Korrigan:
- Các bạn nhỏ Thành Dashtikazar,
Thật vui mà cũng thật tình cờ
Các bạn đã đến Bouléagant,
Cung điện của vua Korrigan!
Kor Mehtar ra hiệu và một nhóm Korrigan làu bàu cáu kỉnh rời khỏi cái bàn họ đang ngồi nhậu nhẹt. Nhà vua mời cả nhóm ngồi vào bàn.
- Eo ôi! Agathe nói, vẻ kinh tởm, tay gạt một khúc xương bị gặm dở.
- Sao lại vứt sang chỗ người khác thế? Ambre lườm lườm trách móc Agathe.
Nhưng hai cô bé chẳng còn bụng dạ nào mà cãi nhau tiếp. Chỉ tại hai cô mà cả bọn bị loài Korrigan bắt giữ. Giờ không phải lúc tranh cãi...
Ambre có vẻ bình thản, hình như đã tĩnh tâm trở lại. Chính cô cũng chẳng hiểu vì sao mình lại phản ứng dữ dội đến thế với địch thủ Agathe. Trong suốt lúc rượt đuổi, Ambre thấy mình như một người khác hẳn. Cô bé đã quen với cảm giác này. Cứ mỗi khi biết Guillemot đang gặp nguy hiểm là có điều gì đó lại thúc giục cô trở nên như vậy. Phải chăng đó là tình yêu? Cô bé thấy đầu hơi đau đau.
Nhà vua ra lệnh gì đó. Mấy gã Korrigan quàu quạu lau sạch bàn và bày bát đĩa ra.
- Nếu chuyện xấu xảy ra thì bọn mình chẳng thể tự vệ bằng mấy thứ này được, Romaric làu bàu, tay nắm lấy cái thìa gỗ to mấy gã Korrigan vừa đưa cho cậu, cùng với cái cốc và chiếc đĩa.
- Bọn mình làm gì bây giờ, Guillemot? Ambre hỏi, tay day day trán.
- Phải đợi thôi, cậu bé trả lời. Lúc này, bọn họ có vẻ đang vui. May ra thì bọn mình sẽ được thả nếu ăn uống thật tình...
- Anh thì lại nghĩ có lẽ anh em mình nên dùng pháp thuật để chuồn khỏi đây, Bertram hạ giọng gợi ý.
- Anh không thấy Kor Mehtar à? Guillemot phản đối. Ông ấy ngay lập tức nhận ra anh em mình thuộc Hiệp hội Pháp sư mà có sợ hãi gì đâu. Nghe nói ông ấy là pháp sư rất cao tay. Cứ để xem mọi chuyện sẽ ra sao. Anh em mình cứ tỏ ra là những khách mời lịch lãm đi đã. Mấy hũ rượu lớn được mang ra rót vào các cốc thiếc cho bọn trẻ. Rồi món thịt hầm có màu sẫm đặc sánh được bưng ra. Mấy gã Korrigan leo cả lên bàn để rót rượu và bày đồ ăn. Gót giày bằng kim loại của họ gõ lách cách trên mặt bàn gỗ.
- Rượu ngon tuyệt, Gontrand tặc lưỡi nói. Nó có mùi quả vả.
- Cái gì thế này? Coralie lo lắng cúi xuống đĩa đựng đầy thứ thức ăn không lấy gì làm ngon lành.
- Thì cậu cứ nếm thử xem sao, Romaric trả lời, nhúng thìa vào đĩa và đưa lên miệng. Kinh quá! Cậu bé lập tức thốt lên, mặt nhăn nhó đỏ ửng lên: mọi người cẩn thận đấy, món này có mùi mốc và cay khủng khiếp! Phía trên ngai vua, Kor Mehtar có vẻ rất khoái chí.
- Loài Korrigan này vẫn chứng nào tật nấy, Guillemot thở dài. Họ vừa tốt bụng lại vừa độc ác. Rượu ngon tuyệt, nhưng thức ăn lại lộn mửa. Đúng là kiểu đùa của họ...
- Còn anh thì, Bertram tức nghẹn nói, cậu cũng vừa nếm phải món canh đó, anh chẳng thấy buồn cười tẹo nào! Anh chưa bao giờ ăn phải thứ gì kinh đến thế! Ngay cả ở Gifdu! Họ muốn sỉ nhục bọn mình đấy!
Thấy vẻ mặt khủng khiếp của mấy đứa trẻ, nhà vua Korrigan khoái chí nói:
- Này này ta đâu có dối lừa
Khoản đãi các người kém gì vua
Mặt đỏ bừng giận dữ, Bertram đứng dậy nhìn xoáy vào Kor Mehtar.
- Anh đừng ngốc thế! Guillemot van vỉ. Ngồi xuống đi!
Nhưng Bertram đã quyết chí không thoái lui. Cậu cay độc nói, nhưng chỉ được hai câu đã bắt đầu lẫn lộn và lúng búng vì thứ tiếng Korrigan này rất khó:
- Này, Kor Mehtar, đồ vô lại
Chẳng hay ho gì, đồ ăn hại
Sao lại giỡn hại với khách mời...
- Còn ta chẳng thể nào ngồi yên
Nghe ngươi vặn vẹo thứ tiếng thiêng
Bớ tên ngu ngốc, câm ngay miệng!
Vị vua nói, không còn vẻ cười cợt nữa.
- Mong Người lượng thứ, hãy rộng lòng!
Guillemot cũng đứng lên can thiệp, trong khi Bertram tiu nghỉu thu mình lại tránh ánh mắt nghiêm khắc của Ambre và Romaric.
Tiếng Korrigan đâu dễ làu...
Ấy vậy mà ngươi lại làu làu
Ngôn từ vốn dĩ xơi chẳng dễ
Giúp ta giới thiệu bạn ngươi mau!
Vị vua nói.
Guillemot tiếp lời vua, gắng nối theo vần điệu câu vừa rồi của ông ta.
- Tất cả chúng tôi đến cùng nhau,
Bertram là tên chàng ngốc ấy.
- Ơ, anh... Bertram tức tối, nhưng lập tức bị Ambre giẫm lên chân, ra hiệu im miệng.
- Ambre, Coralie, vốn sinh đôi
Đẹp và xinh, mỗi cô mỗi vẻ
Guillemot nói tiếp, toát mồ hôi hột vì phải cố nói tiếng Korrigan cho đúng vần điệu.
- Gontrand anh chàng tóc nâu
Anh họ tôi đây Romaric
Agathe...
- ... trông giống củ khoai nâu,
Ambre không kìm được, nhắc Guillemot.
- Ờ, ờ... không có bím tóc nâu,
Guillemot nói nốt câu, tay lau trán.
- Guillemot, kẻ bề tôi, muôn tâu
Xin phục tùng ngài, hỡi đức vua quý báu.
Vua Kor Mehtar đang lịch sự lắng nghe Guillemot, bỗng nhỏm dậy khỏi ngai.
- Guillemot là ngươi thật ư?
Đệ tử Phù thủy danh bất hư truyền?
Ông ta hỏi lại với nụ cười làm rạng rỡ khuôn mặt tối sầm vì đầy lông lá.
- Nếu quả đúng vậy thì hôm nay
Ta trúng số lớn mà chẳng hay!
Ông ta lại ra hiệu và nhiều tên Korrigan bỏ cuộc chơi tiến lại gần bọn trẻ.
Bảy đứa trẻ nhìn nhau lo lắng.