Cả bảy đứa phân vân đứng nhìn ba ngả hàng lang chẳng biết chọn ngả nào.
- Theo tớ thì bọn mình vào đây bằng hành lang bên phải, Gontrand nói.
- Thế à? Agathe trả lời. Tớ thì lại nghĩ là hành lang bên trái.
- Thôi, tớ hiểu rồi, Guillemot thở dài. Lại phải nhờ Linh Phù thôi!
- Nhưng vấn đề là ở chỗ, Bertram nhíu mày phản đối, Linh Phù còn lâu mới có tác dụng.
- Em biết, Guillemot trả lời. Nhưng lần này anh em mình cũng chẳng còn cách nào khác...
Guillemot nhắm mắt, thầm gọi Perthro, Linh Phù hình giống cái ống đựng hạt xúc xắc mà các phù thủy thường dùng làm người dẫn đường trong Trường Năng lượng hoặc trên những con đường rắc rối như mê cung.
Cậu thì thầm gọi tên Linh Phù. Đúng như cậu đã dự tính, chẳng thấy gì xảy ra hết.
- Hy vọng là Perthro xuất hiện trước khi tụi Korrigan túm được bọn mình, Guillemot chỉ nói vậy và ngồi xuống đất.
Mấy đứa kia cũng làm vậy.
- Trong lúc chờ đợi, hay là bọn mình chơi trò gì đi? Coralie đề nghị.
Mấy đứa còn lại lừ mắt nhìn cô bé, chẳng buồn trả lời. Cả Romaric cũng trách mắng cô.
- Tớ chỉ định đùa thôi mà, cô bé bào chữa.
- Mà này, Ambre bình luận, tớ thấy bọn mình xoay xở cũng không đến nỗi tệ đấy chứ.
- Ừ, đúng thế, Romaric thừa nhận. Toàn các nhà vô địch cả!
- Nếu tụi Korrigan không ăn gian, Gontrand nói thêm, thì bọn mình đã được thả với một cái túi đầy vàng rồi!
- Ừ, đúng là mọi việc đã rất trôi chảy, Bertram đồng tình, vẻ trầm ngâm. Chỉ có anh là suýt nữa... May mà cô bé Agathe đã giúp anh sửa sai!
- Thôi nào Bertram! Romaric an ủi, em cũng có hơn gì anh đâu! Chỉ có Ambre lẽ ra đã vượt qua trò thử sức nếu tụi Korrigan không ăn gian.
- Còn câu trả lời của tớ nữa chứ, Agathe tiu nghỉu chêm vào, chỉ nghĩ đến thôi tớ đã thấy xấu hổ lắm rồi.
Nếu không có Guillemot thì...
- Bọn mình phải cám ơn Guillemot. Cậu ấy đã giúp tất cả mọi người! Gontrand thốt lên.
- Anh hoàn toàn đồng ý với em! Bertram hăng hái nói. Anh đề nghị chúng ta hoan hô người cứu giúp nào!
- Hừm... nhưng mà đừng vỗ tay to quá được không? Guillemot trả lời, mặt hơi đỏ lên. Đừng để tụi Korrigan...
- Hoan hô người anh hùng của chúng ta! Bertram vẫn tiếp tục, chẳng chịu nghe Guillemot. Hoan hô! Hoan hô!
- Hoan hô! Cả bọn reo lên.
- Hoan hô!
- Hoan hô!
Guillemot chợt giơ tay lên ra hiệu cho cả bọn im lặng, rồi cậu nhắm mắt và tập trung tư tưởng.
- Được rồi, cậu thông báo. Perthro đã xuất hiện rồi! Không còn nghi ngờ gì nữa, phải đi vào hành lang ở giữa.
Gontrand và Agathe nhìn nhau bẽn lẽn. Lúc nãy cậu thì bảo đi sang phải, cô thì bảo đi sang trái.
- Nhanh lên! Romaric ra lệnh. Tụi Korrigan chắc sắp đuổi kịp bọn mình đến nơi rồi.
Cả bọn đi vào hành lang đã chọn và rảo bước thật nhanh. Chẳng mấy chốc, lại đến chỗ ngoặt, nhưng nhờ có Linh Phù dẫn đường nên bọn trẻ chọn được đúng hướng ngay.
Cuối cùng, chúng đến chân cầu thang dẫn lên mộ đá. Lối đi vẫn mở. Cả bọn vội vàng leo cầu thang lên trên.
- Chà! Ambre thốt lên và hít lấy hít để không khí ban đêm. Chưa bao giờ tớ nghĩ mình lại thèm không khí thoáng đãng đến thế!
- Tớ rất vui được thấy lại các ngôi sao, Guillemot thú nhận, mắt liếc nhìn Bertram vẻ đồng cảm.
- Xin lỗi, các cậu đang vui mà tớ lại cắt ngang, Romaric nói, nhưng có lẽ không nên lần chần ở đây. Tớ nghe thấy những tiếng kêu ở dưới đất...
- Anh nói đúng đấy, Guillemot nói. Đi thôi! Cả bọn đi trên trảng đất, về phía Dashtikazar.
- Tụi Korrigan chạy có nhanh không? Coralie lo lắng hỏi.
- Nhanh gấp đôi con người, người đẹp ạ, Bertram trả lời.
- Anh có nghĩ là bọn mình đến được Dashtikazar trước khi bị chúng đuổi kịp không?
- Không, nếu vừa rồi Romaric nghe thấy tiếng bọn chúng.
- Bọn mình phải nhanh lên thôi, Agathe lo lắng quay đầu nhìn vẻ đầy nghi ngại.
Phía sau lưng chúng, trảng đất đang rầm rập hàng ngàn tiếng chân chạy.
Bảy đứa trẻ bắt đầu chạy giữa những hàng thạch thảo và các bụi cây thấp, vất vả vì do những hình thù kỳ quặc trên mặt đất bóng trăng tạo ra.
- Nhanh nữa lên! Nhanh nữa lên! Romaric hét lên.
Cậu dừng lại phía sau để giục mấy đứa chạy chậm. Coralie rú lên. Trong khi chạy, cô bé va phải Agathe và hai đứa ngã lăn ra đất. Romaric lao đến giúp hai đứa đứng lên.
Mấy đứa kia đứng lại chờ.
- Ta làm gì bây giờ? Bertram đến gần Guillemot hỏi.
- Em nghĩ là chẳng làm gì được nữa, Gontrand nói. Tụi Korrigan đuổi kịp rồi...
Cùng lúc đó, hằng hà sa số những bàn tay như cẳng mèo túm lấy chân tay mấy đứa trẻ chạy trốn. Chỉ trong vài giây, bảy đứa trẻ lại bị bắt.