Vài giây sau khi câu thần chú của Guillemot dứt hẳn, cậu bé đã xuất hiện ở một nơi xa lạ, khác hẳn ngọn đồi nơi cậu vừa rời đi. Giờ cậu đang đứng ở tầng trệt trong một tòa tháp xây bằng đá cũ kỹ, lối vào bị giàn giáo bít kín. Phía bên ngoài, cây cối xanh tươi. Liệu có phải là rừng không nhỉ? Cậu tìm cách chui ra ngoài.
- Này nhóc! Một người đàn ông mặc đồng phục xanh lam, đội mũ lưỡi trai, mắng Guillemot. Không được chơi ở chỗ giàn giáo. Cháu không biết đọc à? Người đàn ông đến giúp Guillemot chui ra khỏi đống giàn giáo nhằng nhịt những gỗ và ống kim loại.
- Cháu xin lỗi chú, Guillemot xin lỗi và đưa mắt tò mò nhìn quanh.
Cái tháp nằm trong công viên, ở giữa một quảng trường. Chắc nó phải được xây từ thời Trung cổ, vậy nên người ta mới dựng giàn giáo xung quanh để phục chế.
- Đừng quanh quẩn ở đây nữa! Cẩn thận đấy!
Người đàn ông dịu giọng, thấy mềm lòng vì nụ cười ngây thơ của cậu bé. Đứng đây nguy hiểm lắm!
- Vâng thưa chú, Guillemot đồng ý.
Cậu lại quan sát người đàn ông lần nữa và nhận ra đó là một cảnh sát. Cậu đã thấy nhiều cảnh sát trên tivi. Cũng giống như các Hiệp sĩ ở Xứ Ys, cảnh sát là người đảm bảo an ninh cho dân chúng ở Thế giới Thực.
- Cháu nói giọng lạ nhỉ! Cháu không phải là người Pháp à?
- Có chứ, thưa chú. Cũng gần như vậy... Cháu nói giọng vùng Bretagne, Guillemot lúng búng. Chú ơi, chú có biết hiệu Vàng các thế giới ở đâu không ạ? Người cảnh sát ngẫm nghĩ giây lát.
- Đúng là có một cửa hàng đồ cổ có tên như vậy ở gần đây, ở phố phía đằng kia kìa...
Ông chỉ đường cho Guillemot.
- Cháu cảm ơn chú ạ, Guillemot giơ tay chào và ra khỏi công viên.
Ra đến vỉa hè, cậu đứng sững lại. Hóa ra xe ô tô là vậy đấy. Đương nhiên là cậu đã thấy chúng trên tivi, nhưng Guillemot không nghĩ chúng lại ồn ào và có mùi khó chịu đến vậy!
Bất giác, Guillemot bịt tai và chun mũi. Rồi cậu tự nhủ không nên làm mọi người chú ý và cố tỏ ra bình thường.
Cậu hài lòng nhận thấy cách ăn mặc của mọi người ở Xứ Ys và ở Thế giới Thực, cũng giống như cậu đã xem trên tivi, không có gì khác biệt. Với quần jeans, chiếc áo thun và đôi giày vải, trông cậu không có vẻ gì khác người. Ngay cả cái túi Đệ tử Phù thủy của cậu trông cũng giống cặp học sinh...
Cậu đi về hướng người cảnh sát chỉ.
Guillemot tản bộ trên các con phố, tò mò liếc mắt nhìn xung quanh.
Cái gì cậu cũng thấy lạ lẫm! Những thứ cậu thấy cụ thể hơn rất nhiều so với trên tivi. Mặt đường không trải đá như Xứ Ys, mà là nhựa đường, bốc mùi rất khó chịu. Những người cậu gặp chẳng thèm chào cậu lấy một tiếng. Ô tô lao vun vút trên phố, tiếng động cơ đinh tai nhức óc...
Guillemot phải hỏi đường nhiều lần. May mà cũng có vài người chịu đứng lại chỉ đường cho cậu. Cuối cùng, cậu cũng đến được cửa hiệu cần tìm.
Tên cửa hiệu Đồ cổ - Vàng các thế giới được ghi bằng dòng chữ đã mờ trên tấm cửa kính đầy bụi. Một miếng vải bạt sờn cũ được treo phía mặt tiền cửa hàng ngăn không cho nhìn vào trong.
Guillemot lưỡng lự rồi đẩy cửa vào. Cái cửa kẽo kẹt ghê cả người rồi làm rung cái chuông nghe rất chói tai. Cậu bé khép cửa lại rồi tiến vào căn phòng tranh tối tranh sáng. Khách hàng nào đã trót vào cửa hiệu này chắc rồi cũng chạy mất dép thôi.
Guillemot thấy ánh sáng lọt qua tấm rèm ở phía cuối cửa hiệu. Cậu lại gần, lưỡng lự giây lát rồi kéo tấm vải dày ra.
- Vào đi Guillemot, ta đang đợi cháu.
Ngài Sha ngồi xếp chân trên tấm thảm, vai khoác chiếc áo choàng đỏ thắm, ra hiệu cho cậu lại gần. Guillemot liếc mắt tò mò nhìn quanh gian phòng có nhiều kệ chất đầy các món đồ đủ loại. Cậu ngạc nhiên nhận ra những thứ đã từng thấy ở Thế giới Vô hình.
Guillemot xúc động nhìn một viên pha lê Gambouri được đặt trên cái nệm nhỏ ở trên cao. Người Cát gọi nó là hoa sa mạc. Kyle và những người khác trong bộ tộc cậu vẫn lượm những viên này trong Sa mạc Ngốn ngấu và bán cho Thành Ferghânâ! Guillemot cố kìm tò mò và ngồi xuống tấm thảm.
- Ta biết là thể nào cháu cũng tới, Ngài Sha nói khi cậu bé đã ngồi xuống trước mặt ông. Hôm nọ, lúc ở trong hành lang tu viện Gifdu, cháu không hề sợ ta. Vả lại, với cậu Đệ tử Phù thủy từng phá hủy cả cung điện của Thunku dễ như trở bàn tay thì chắc việc sang Thế giới Thực chỉ là trò vớ vẩn!
Guillemot quan sát khuôn mặt đang có vẻ giễu cợt của Ngài Sha một lúc.
- Có điều gì chú còn chưa biết về cháu không ạ? Cuối cùng cậu hỏi.
Ngài Sha cười khẽ.
- Đương nhiên rồi! Cháu muốn uống gì không?
- Cho cháu một cốc sôcôla ạ, nếu chú có...
Ngài Sha gật đầu, cầm cái xoong phía sau lưng, đổ sữa và bột ca cao vào, rồi khuấy đều và đặt lên cái bếp nhỏ cạnh ngọn đèn dầu tỏa sáng dìu dịu khắp phòng.
- Ta rất thích Thế giới Thực, Ngài Sha nói vẻ như đang tâm sự. Tất nhiên là không bằng được Xứ Ys, nhưng yên bình hơn Thế giới Vô hình. Một nửa thời gian ta sống ở đây.
- Chú làm gì ở Thế giới Thực ạ? Guillemot hỏi, tay đón cái bát Ngài Sha đưa cho, mắt hau háu nhìn thứ nước thơm ngon.
- Danh chính ngôn thuận thì ta là người buôn đồ cổ, chuyên sưu tầm những thứ đồ hiếm quý! Thế nên ta có thể vắng mặt thường xuyên mà không gây nghi ngờ gì. Còn không chính thức thì... bí mật!
- Chú bán những đồ vật chú tìm được ở Thế giới Vô hình phải không ạ? Guillemot ngạc nhiên.
- Đúng thế, Ngài Sha cười thú nhận.
- Chú đi lại giữa các Thế giới nhờ câu thần chú Sa mạc phải không ạ?
- Không. Thần chú Sa mạc chỉ có tác dụng giữa Xứ Ys và Thế giới Vô hình. Để bí mật ra vào Thế giới Thực, ta dùng những Cánh cửa do ta tự chế ra...
Thấy Guillemot có vẻ ngạc nhiên, Ngài Sha dừng lại một lúc rồi mới nói tiếp:
- Hình như cháu không hiểu thì phải. Cháu không biết là các Linh Phù không có tác dụng ở Thế giới Thực à?
- Không có tác dụng? Chú muốn nói là, Guillemot lo lắng, nếu cháu bị tấn công và phải gọi Thursaz đến giúp thì sẽ chẳng có gì xảy ra hết, phải không ạ?
- Đúng thế. Cùng lắm thì cái gã tấn công cháu chỉ hơi hoảng một chút vì thấy cháu hét ầm lên thôi!
- Chán thật!
- Tiếc quá, Ngài Sha xin lỗi, ta chỉ định...
- Không, cháu muốn nói là chán thật vì các Linh Phù lại không hoạt động được ở Thế giới Thực! Guillemot nói rõ cho Ngài Sha hiểu.
- Ừ, cháu nói đúng, chán thật, Ngài Sha thừa nhận và cầm lấy ấm rót cho mình một chén trà nóng. Ở những nơi khác, pháp thuật làm ta mạnh mẽ, được tôn trọng, còn ở đây thì ta cảm thấy mình thật tầm thường.
- Nếu ở đây Linh Phù không có tác dụng thì chú làm thế nào mà liên lạc được với cháu ạ? Guillemot ngạc nhiên.
- Khi liên lạc với cháu thì ta đang ở Thế giới Vô hình. Linh Phù vẫn hoạt động ở bình thường Thế giới Vô hình nếu ta biết cách thay đổi cho phù hợp! Ta dùng một trong những Cánh cửa nối với Xứ Ys để thiết lập liên lạc. Ngược lại, như ta đã nói với cháu, pháp thuật không tồn tại ở Thế giới Thực nên ta buộc phải dùng Cánh cửa để qua lại giữa các Thế giới. Ta có một cái để ở cửa hàng này và một cái nữa để ở Djaghatael. Bọn chúng phá hỏng mất Cánh cửa của ta ở Djaghatael nên ta phải sửa chữa lại. Cũng bởi vậy mà rất lâu sau khi gặp cháu lần trước, ta mới liên hệ với cháu được...
Guillemot thấy bối rối và hít thở thật sâu.
- Chú ơi, cháu rất muốn biết sự thật. Thầy của cháu đang gặp phải nhiều chuyện không hay và điều này rất quan trọng...
- Cháu muốn biết điều gì? Ngài Sha hỏi giọng thân mật.
- Có phải chú đã... giết các phù thủy ở trước cửa tháp Djaghatael không ạ?
Đôi mắt tím của Ngài Sha nhìn thẳng vào mắt Guillemot.
- Ta sẽ nói hết mọi điều với cháu. Tất cả những điều ta nói đều là sự thật, ta hứa đấy.