Guillemot chào từ biệt Ngài Sha, cố cầm nước mắt. Người đàn ông khoác áo choàng đỏ thành thật tiếc cho cậu và cố an ủi Guillemot là sự thật rồi sẽ sáng tỏ thôi.
Guillemot hỏi ông có biết Người Từ bỏ nào có thể là cha cậu không. Ngài Sha không trả lời được vì ông không quan hệ với những Người Từ bỏ... Để cậu bé đỡ buồn, Ngài Sha cho phép cậu muốn lấy món đồ nào ở cửa hiệu cũng được, nhưng Guillemot chẳng muốn lấy gì hết, thậm chí cả bông hoa sa mạc, thứ đồ gợi nhớ cậu bạn Kyle đang ở nơi xa xôi.
Guillemot rời cửa hiệu đồ cổ và không nấn ná lại Thế giới Thực. Mọi thứ đều quá nhanh, quá ồn ào. Xe cộ, mọi người qua lại tất bật trên vỉa hè mà chẳng thèm nhìn cậu khiến Guillemot cảm thấy khó chịu. Nhưng Guillemot vội vàng còn vì cậu có điều rất quan trọng phải làm ở Xứ Ys.
Ngài Sha đã giải thích là Cánh cửa trong cửa hiệu chỉ để sang Thế giới Vô hình. Muốn về Xứ Ys, cậu phải quay lại con đường như lúc đến. Đợi đến khi chỉ còn lại một mình trong công viên, Guillemot tất tả chui vào trong tòa tháp đang được tu sửa. Trên một trong các bức tường, lẫn vào những dấu vết do thợ đẽo đá để lại, Guillemot thấy các Linh Phù sẽ đưa cậu về nhà. Cậu bé máy móc đọc câu thần chú, như thể cậu đã làm việc đó suốt cả đời, và sau một đoạn du hành trong hư không mà cậu đã bắt đầu quen thuộc, Guillemot thấy mình đã ở Xứ Ys, trước Cánh cửa sang Thế giới Thực.
Hai Hiệp sĩ bị cậu yểm bùa lúc trước vẫn còn chưa tỉnh. Guillemot vội vàng rời khỏi ngọn đồi.
Guillemot về đến ngôi mộ đá ở Dashtikazar nơi thầy Qadehar thường hẹn cậu. Cũng ở chỗ này, Thầy đã tiết lộ cho cậu biết về bí ẩn và những điều tuyệt vời của cuốn sách Bí ẩn các vì sao.
Guillemot leo lên ngồi khoanh chân.
Cậu phải làm sao liên hệ được với Thầy càng sớm càng tốt và tiết lộ với ông những điều cậu vừa biết về việc cuốn sách Bí ẩn các vì sao biến mất. Cậu đã hứa với Ngài Sha sẽ làm vậy. Cậu dùng Bùa để liên lạc trong đầu. Đây là lần đầu tiên cậu thử làm phép này. Cậu dùng Berkana, Linh Phù có biệt danh là Cây Bu-lô hoặc Cái Tai, giúp liên lạc trong đầu, trộn với Elhaz, Linh Phù giúp mở mọi loại khóa, và Isaz, Linh Phù giúp cậu tập trung tư tưởng.
Thiết lập xong bùa phép, Guillemot tập trung nghĩ về Thầy Qadehar và tung Bùa ra. Chẳng thấy có tác dụng gì. Guillemot đâm ra nghi ngờ. Không hiểu cậu đã làm đúng mọi việc cần làm chưa nhỉ? Guillemot quyết định thử liên lạc với một người khác xem sao. Cậu hình dung ra Bertram trong đầu mình và lấy hết sức tung Bùa về hướng anh bạn. Guillemot nghe thấy trong đầu giọng nói rên rỉ của chàng Phù thủy trẻ.
“Làm gì mà hét to thế! Ai gọi tôi đấy?”
“Em, Guillemot đây mà, xin lỗi anh nhé! Đây là lần đầu tiên em dùng Bùa này.”
“Guillemot à! Anh bạn reo lên. Nghe tiếng em anh rất vui. Nào, anh có giúp gì được chú mày không?”
“Có lẽ anh giúp được em đấy... Em muốn nói chuyện với Thầy Qadehar mà không được.”
“Có gì lạ đâu! Chú Gérald vừa bảo anh là thầy Qadehar đã rời Xứ Ys sang Thế giới Vô hình cùng với bác Urien của em và một hiệp sĩ khác có tên là Valentin!”
Guillemot kinh ngạc.
“Thế thì nguy rồi... Em có điều rất quan trọng cần cho Thầy biết...”
“Quan trọng ư? Rất, rất quan trọng ư?”, Bertram nhắc lại.
“Rất, rất quan trọng! Vô cùng quan trọng nữa là đằng khác!”
“Thế... đó là cái gì vậy?”
“Em xin anh, Bertram, đừng cố nằn nì, em không thể nói cho anh được. Cái này chỉ có Thầy Qadehar được biết thôi.”
“Thế thì em còn chần chừ gì nữa mà không sang Thế giới Vô hình gặp Thầy?”
Bertram trả lời bằng giọng cáu bẳn, nhưng Guillemot lại đáp:
“Vâng, em sẽ làm vậy, anh nói đúng...”
“Guillemot này, anh nói đùa ấy mà, em biết thừa rồi còn gì!”
“Em thì không đùa đâu, anh Bertram. Điều em phải nói với Thầy Qadehar vô cùng quan trọng...”
“Nếu thế thì... nếu thế thì... anh đi với em!”
Guillemot do dự giây lát. Cậu không thể nào lôi kéo các bạn khác vào cuộc phiêu lưu mạo hiểm thêm một lần nữa. Nhưng Bertram thì sao? Tận sâu trong đáy lòng, Guillemot thấy nhẹ người nếu có Bertram cùng đi. Bertram nằn nì:
“Thế nào, Guillemot? Em đồng ý, đúng không?”
“Đồng ý. Trưa mai anh đến nhà em nhé!”
“Tuyệt, tuyệt cú mèo! Được rồi, anh đi chuẩn bị đồ đạc đây. Hẹn mai gặp nhé!”
“Vâng, mai anh em mình gặp nhau.”
Cuộc nói chuyện chấm dứt. Dù những lời thú nhận của Ngài Sha vẫn còn khiến Guillemot rất hoang mang, cậu không khỏi mỉm cười nghĩ đến lòng nhiệt tình của Bertram. Anh ấy thật là lạ, nhưng cũng thật... tuyệt vời!
Guillemot nhảy xuống chân mộ đá và đi về hướng làng Troil. Cậu còn một việc quan trọng phải làm. Còn quan trọng hơn cả việc phải truyền đạt lại bí mật với Thầy Qadehar.
Guillemot về đến nhà lúc mẹ đang bày đĩa ra bàn.
- Con về đúng lúc đấy! Mẹ bảo cậu. Rửa tay đi và bày nốt bát đĩa trong khi mẹ lấy món thịt nướng ra khỏi lò! Guillemot lao đến bồn rửa và thò tay vào dưới vòi nước.
- Rửa bằng xà phòng chứ!
Mẹ cậu ra lệnh trong khi vẫn đứng quay lưng lại.
Guillemot thở dài tự hỏi sao mẹ biết cậu đang làm gì trong khi vẫn đứng quay lưng lại. Điều này thì cậu Đệ tử Phù thủy chịu không đoán được!
Cậu nghe lời mẹ, rửa tay bằng xà phòng rồi bày cốc tách, dao dĩa ra bàn. Sau đó, cậu ngồi xuống. Alicia đặt cái đĩa đựng món ăn đang bốc khói xuống trước mặt con trai.
- Ôi, thơm quá! Mình ăn thịt nướng với gì nữa hả mẹ?
- Khoai tây rán.
- Tuyệt! Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm!
- Thôi con, ăn đi cho nóng!
Guillemot cắt mấy miếng thịt nướng to đưa cho mẹ rồi mới đặt một miếng vào đĩa mình. Cậu bé hơi run rẩy. Cậu tự hứa hôm nay sẽ hỏi mẹ một điều, điều mà từ trước đến giờ cậu chưa từng dám hỏi. Guillemot muốn biết sự thật, xóa đi nỗi nghi ngờ đang giày vò cậu. Cậu nhìn mẹ, mẹ cậu thật đẹp trong bộ tóc vàng tuyệt vời. Cậu thấy yêu mẹ vô cùng. Không, cậu không làm thế được. Nhưng...
- Mẹ ơi... cậu nghèn nghẹn nói.
- Gì thế con yêu? Alicia trả lời, rồi tái mặt vì thấy con trai có vẻ nghiêm trọng quá. Có chuyện gì vậy?
- Con muốn biết... con muốn biết có phải...
Chưa bao giờ Guillemot cảm thấy nói ra điều này lại khó khăn đến vậy.
- Con muốn biết mẹ có người chồng nào khác ngoài cha con không ạ.
Vậy đấy. Thế là cậu đã nói ra được. Và giờ thì cậu thầm trách bản thân. Cậu chẳng dám nhìn mẹ nữa.
Alicia nhìn con trai một lúc lâu, rồi đứng dậy, đến gần và ôm lấy cậu. Guillemot trốn trong lòng mẹ.
- Tội nghiệp con tôi! Mẹ biết là điều này rất khó khăn với con. Mẹ biết mà, con yêu ạ. Nhưng con nghe kỹ này: Mẹ chẳng có ai ngoài cha con cả. Dù cha có làm gì, dù cha không lấy gì làm dũng cảm đi chăng nữa, thì cho đến tận hôm nay, mẹ vẫn rất yêu cha con.
Guillemot khẽ nức nở. Mọi sức ép cậu vẫn cảm nhận bấy lâu nay biến mất cùng với những giọt nước mắt.
- Thôi mà con trai, mẹ dịu dàng vỗ về cậu. Mẹ có cảm giác lại được ôm con như lúc con vừa lọt lòng, em bé đẹp xinh của mẹ!
- Em bé... đẹp xinh? Guillemot hỏi, vừa nấc vừa lau nước mắt.
- Ừ, lúc đó con xinh lắm, đến nỗi một cô y tá ở bệnh viện Dashtikazar, nơi con chào đời đã định bắt cóc con nữa cơ! Mẹ còn nhớ cô ấy rõ mồn một như vừa mới hôm qua thôi. Cô ấy rất xinh, tóc sáng, mắt màu lục...
Guillemot lại thấy tim mình như ngừng đập. Người phụ nữ mắt màu lục, như trong giấc mơ của Ambre! Người phụ nữ định bắt cóc cậu...
- Con yên tâm, Alicia vội vàng nói thêm vì thấy con trai có vẻ ngạc nhiên, cô ấy không bỏ chạy xa được, vì mẹ có mặt ở đó lúc con bị cô ấy bắt mà! Chỉ một lúc sau, người ta đã thấy cô ấy đang lang thang trong hành lang. Cô ấy chịu trả con ngay lại. Sau đó cô ấy bị đuổi việc và mẹ chẳng biết cô ta làm gì về sau này.
- Mẹ có chắc đó là con không? Guillemot phát hoảng lên. Ý con là đứa bé cô ấy trả lại ấy mà?
- Tất nhiên rồi, con yêu ạ, Alicia ngạc nhiên. Con đeo cái vòng có khắc tên con mà. Dù các em bé sơ sinh giống nhau như đúc, mẹ vẫn nhận ra con giữa trăm nghìn em bé khác. Thế con tưởng mình là ai?
- Con chẳng biết nữa, đó mới là chuyện, Guillemot lẩm bẩm rất nhỏ nên mẹ cậu không nghe thấy được. Điều suốt mười ba năm nay cậu vẫn tin chắc như đinh đóng cột, vừa sụp đổ như tòa lâu đài xây trên cát.