Một lúc sau, khi trời sập tối, cả bọn tụ tập quanh đống lửa nhóm giữa quảng trường lớn.
Các nhạc công đang chỉnh lại dây đàn trên sân khấu. Ambre và Coralie dạy cho Romaric vài bước khiêu vũ, trong lúc Bertram nhìn ba đứa vẻ giễu cợt. Sau đó, cả bọn ăn thịt nướng do các Hiệp sĩ quay trên những cái lò khổng lồ.
Khi chương trình lễ hội bắt đầu, Ambre lại lôi Guillemot ra chỗ các đôi nhảy và không rời cậu bé nửa bước. Để khỏi bị các cô bé xấu xí mời nhảy như mọi khi, Gontrand quyết định tự chọn lấy một cô theo ý thích. Cuối cùng, cậu cũng chọn được một cô xinh xắn, đùa trêu cho cô cười rồi kéo cô khỏi nhóm bạn và ra sàn nhảy. Lúc này, mọi người đang nhảy điệu branle[2].
Chẳng mấy chốc, chỉ còn lại Coralie với Bertram và Romaric.
- Đêm nay tuyệt quá! Cô bé vừa thốt lên vừa ngồi lên mép bồn nước hình vỏ sò có vòi phun, mắt mơ màng ngắm các vì sao trên trời.
- Ừ, đêm nay đẹp thật, Bertram tiếp lời. Anh thấy thật chán là Romaric lại ở đó.
- Đúng là đẹp thật! Romaric cũng nói, trong lòng rủa thầm thầy Qadehar. Chỉ tại ông mà Bertram mới ở đây. Cái anh chàng này không biết nên phải coi là lố bịch hay nguy hiểm nữa. Này anh Bertram, có phải các Phù thủy phải thề suốt đời sống độc thân không ạ?
- Đúng thế, Bertram lưỡng lự nhướn cao lông mày trả lời. Nhưng độc thân đâu có nghĩa là không có bồ!
Cậu nói thêm và lén liếc mắt về phía Coralie. Romaric lẩm bẩm gì đó về việc sao người ta cứ thích chơi chữ vớ vẩn, nhưng không nói gì thêm. Bỗng nhiên bóng người xuất hiện từ trong một ngõ nhỏ phá vỡ không khí im lặng nặng nề.
- Chào mọi người! Guillemot không ở chỗ các cậu à? Tớ tìm cậu ấy suốt từ hôm qua.
- Agathe à? Coralie ngạc nhiên hỏi.
Đúng là Agathe thật. Cô bé diện bộ đồ trông đẹp rạng rỡ và lần này thì trang điểm rất có gu. Romaric nhìn cô bé như thể chưa thấy nó bao giờ.
- Thomas không đi với cậu à? Cuối cùng, cậu hỏi.
- Thomas cái gì mà Thomas, cô bé bĩu môi khó chịu, sao lúc nào các cậu cũng hỏi mình về Thomas. Cậu ấy có phải là chồng mình đâu!
- Không phải thế, chỉ tại bọn mình hay thấy cậu đi cùng cậu ấy thôi mà, Romaric lúng búng.
Cậu bé tự hỏi tại sao cho đến giờ, cậu mới nhận thấy Agathe cũng xinh xắn đấy chứ.
- Anh chưa tự giới thiệu nhỉ? Bertram tiến lên một bước và hơi nghiêng mình một chút. Anh là Bertram, Phù thủy thuộc Hiệp hội Pháp sư và bạn của Guillemot.
Agathe thận trọng quan sát Bertram. Khi biết chắc Bertram là Phù thủy thật chứ không phải do tụi bạn của Guillemot đùa, cô bé gật đầu và chìa tay ra cho Bertram. Chàng phù thủy trẻ bèn nắm ngay lấy và cúi xuống hôn tay cô bé.
- Anh Bertram, anh galăng quá đi mất.
- Có mà đểu thì có! Coralie đáp lại, cô dỗi vì lúc này không còn được Bertram để ý nữa.
Romaric lại thấy có hy vọng.
- Anh Bertram là phù thủy rất giỏi giang, cậu bèn nói với Agathe. Anh ấy từng một lần cứu mạng Guillemot đấy!
- Thế à? Agathe chỉ nói có vậy. Còn Guillemot, cậu ấy đâu? Cô bé hỏi thêm.
- Cậu ấy đang nhảy với Ambre, Romaric bực mình trả lời.
Cậu đang định dùng Agathe để thu hút sự chú ý của Bertram, vậy mà lại không thành.
- Với Ambre à? Agathe sầm mặt thì thầm.
- Ừ, với Ambre... Bertram nhắc lại lời Agathe, cũng với giọng điệu ấy, mặt nhăn lại nhớ cú đòn hôm qua của Ambre.
- Ồ, cũng chẳng có gì quan trọng! Agathe cả quyết. Hơn nữa mình cũng có định làm điều gì xấu đâu... Mình chỉ định trò chuyện một chút với Guillemot thôi. Ambre có phải vợ Guillemot đâu mà...
- Nếu cậu muốn nghe lời khuyên của tớ thì hãy cẩn thận, Romaric đánh bạo nói. Tớ biết Ambre rất rõ. Cậu ấy không khoái nghe cái câu “chỉ định trò chuyện một chút với Guillemot” đâu.
- Chị tớ dễ tung chưởng lắm, nhất là khi có liên quan đến Guillemot! Coralie chêm vào. Coralie muốn ám chỉ đến bữa tiệc sinh nhật ông Urien làng Troil, lúc Ambre tát Agathe trước mặt mọi người. Agathe giả vờ không để tâm đến lời Coralie.
- Mọi người vui vẻ nhé! Cô nói và quay gót. Agathe đi về phía trung tâm quảng trường và nhìn thấy Guillemot trong đám người đang nhảy.
- Bọn mình phải đi theo cô ta thôi, Romaric đề nghị. Theo ý mình thì mọi chuyện sẽ kết thúc chẳng hay ho gì đâu.
- Tuyệt! Coralie thốt lên. Tớ rất thích thấy chị tớ nổi giận.
- Này các em, Bertram sững sờ hỏi, Guillemot hóa ra lại là tay tán gái cừ khôi à?
- À, chuyện này cũng mới thôi mà, Romaric chỉnh lại. Đúng ra là các cô gái thích tán cậu ấy.
- Cái thằng này tốt số thật! Bertram rên rỉ. Em có biết bí mật của cậu ấy là gì không?
- Dễ ợt ấy mà, Romaric mỉa mai. Anh chỉ cần đập toi vài con Gommon, đốn ngã hai ba con Ork và phá tan tành tòa lâu đài của một tay anh chị trùm sò ở Thế giới Vô hình là đủ để tụi con gái thấy lóa mắt rồi... Anh còn hỏi gì nữa không?
Bertram im thin thít. Trong lúc này, Agathe đang tiến về phía Guillemot và kêu ầm lên “Này! Này!”, tay vẫy vẫy cậu bé.
- Hình như là Agathe thì phải! Ambre ngạc nhiên. Cô bé ngừng nhảy nhìn Agathe tiến lại gần.
- Đúng là cậu ấy đấy, Guillemot buồn thảm thừa nhận.
Thế đấy. Điều cậu sợ nhất đã diễn ra. Guillemot nhận ra là vẫn chưa học được câu thần chú nào giúp cậu độn thổ tức thì. Cậu tự hứa sẽ tìm học cho bằng được, nếu thật có câu thần chú như thế. Và nhất là nếu cậu còn sống sót sau trận đụng độ này.
Ambre lạnh nhạt đón Agathe.
- Cậu đến đây làm gì?
- Tớ đến chào Guillemot, Agathe trả lời, chẳng buồn để ý đến thái độ của Ambre và mỉm cười với Guillemot, vẻ mơn trớn. Chào cậu, Guillemot! Từ lúc gặp nhau lần trước đến giờ, cậu sao rồi?
- Lần trước à? Lần trước nào thế hả? Ambre ngạc nhiên.
- À, đó là... Guillemot lúng búng.
- Đúng rồi, lần trước ở Troil! Agathe nói, không để ý thấy Guillemot đang hốt hoảng nhìn cô. Cậu biết không, Guillemot, tớ rất thích phòng riêng của cậu! Ambre tái mặt, mắt nhòa lệ nhìn Guillemot. Rồi cô bé từ từ quay sang nhìn Agathe, vẻ dữ dằn.
- Tớ xin cậu, đừng ngốc thế! Guillemot định can thiệp. Agathe chỉ đến thăm tớ và hai đứa cùng đọc truyện tranh thôi mà!
- Mày! Ambre rít lên vẻ hung dữ đến mức Agathe mắt tròn mắt dẹt và lùi lại một bước. Tao sẽ bóp cổ mày! Ambre hung dữ lao vào đối thủ.
- Guillemot! Agathe hét lên trong tiếng ồn ào của đêm vũ hội. Cô bé sững sờ vì phản ứng của Ambre. Cậu làm gì đi chứ! Cậu ấy sắp giết tớ kìa! Ambre cười gằn. Agathe vắt chân lên cổ chạy.
- Ambre, đừng! Guillemot kêu lên khi thấy Ambre chạy đuổi theo Agathe.
Cậu cũng chạy theo các cô bé.
- Em làm sao thế? Romaric kêu lên khi thấy cậu em họ chạy hộc tốc qua trước mặt.
- Ambre! Cô ấy muốn bóp cổ Agathe!
Romaric chạy theo Guillemot, theo sau là Bertram và Coralie. Trên đường đi, cả bọn bứt Gontrand khỏi vòng tay cô bạn cùng nhảy đang bàng hoàng, rồi tóm tắt tình hình cho cậu nghe.
- Tình yêu là thế đấy! Coralie mặt rạng rỡ bình luận trong lúc vẫn co giò chạy bên cạnh Romaric.
- Có mà điên rồ thì có, chàng Hiệp sĩ tương lai lẩm bẩm.
- Nhưng cậu ấy sao thế nhỉ? Gontrand nghẹn giọng hỏi, tức điên vì phải đột ngột bỏ rơi cô bạn cùng nhảy.
- Thế ra bây... giờ các em mới nhận... ra là không nên dây dưa với cô bé điên khùng này à? Bertram hổn hển nói.
Cuộc đuổi bắt đưa cả bọn vào những con phố ngày một tối tăm hơn. Chẳng mấy chốc, chúng đã chạy qua những ngôi nhà cuối cùng của Dashtikazar và đến giữa trảng đất.
- Chạy đằng này! Guillemot hét lên với cả bọn.
Mấy đứa trẻ đuổi kịp Guillemot. Cả bọn chạy thêm mấy phút nữa giữa những đám cây thạch thảo. May mà trăng sáng nên cũng dễ nhìn thấy đường đi. Bỗng nhiên, chúng nghe thấy Agathe rú lên.
- Muộn mất rồi! Gontrand rên rỉ. Khéo Ambre đang moi ruột Agathe mất!
Rồi chúng bỗng nghe thấy cả tiếng kêu của Ambre.
- Dù sao thì... Bertram hổn hển nhận xét, Agathe có vẻ đang... chống chọi... dữ lắm...
Cả bọn chạy tới chỗ có hình một đường tròn bằng cỏ cháy. Chúng dừng sững lại. Bertram và Guillemot nhìn nhau.
- Cứ như là... Bertram phì phò nói, vòng nhảy...
- ... của tụi Korrigan! Guillemot xác nhận, mắt liếc xung quanh vẻ lo ngại. Nhanh lên, biến thôi!
Cả bọn chẳng kịp làm gì hết: một tấm lưới trùm xuống chúng và ngay sau đó, vô số những cánh tay bé tí như cẳng mèo bắt đầu trói chặt chúng lại.