Bí Ẩn Các Vì Sao Tập 2, Ngài Sha

Lượt đọc: 558 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHỮNG VÌ SAO, VẪN LÀ NHỮNG VÌ SAO...

Dù rất mệt mỏi nhưng Guillemot không tài nào nhắm mắt được. Những ý nghĩ cứ trở đi trở lại lộn xộn trong đầu làm cậu thấy đau đớn.

Khi mẹ Alicia đến hôn lên trán cậu, dịu dàng vô cùng, Guillemot giả vờ ngủ. Mẹ thì thầm những lời yêu thương xoa dịu cậu, vuốt ve mái tóc cậu. Guillemot chỉ muốn giây phút này kéo dài mãi mãi. Cậu muốn quên đi hết thảy, trốn tránh những ý nghĩ kinh khủng đang giày vò cậu. Nhưng đêm xuống, nỗi nghi ngờ lại dằn vặt cậu. Trong gian phòng tối, tim cậu đập liên hồi, tay nắm chặt lại, mắt mở trừng trừng.

Được một lúc, cậu bèn ra khỏi giường. Đứng dậy làm cậu thấy dễ chịu hơn. Mặc bộ đồ ngủ màu lơ nhạt, cậu đi ra phía cửa sổ và kéo rèm ra. Trên bầu trời ngoài kia, các vì sao tỏa sáng, dù ánh trăng vẫn đang chiếu rực rỡ. Guillemot mở cửa sổ và hít đầy phổi không khí mát rượi trong đêm. Mắt cậu tìm các chòm sao. Guillemot chẳng biết mình nên yêu quý hay căm thù các vì sao nữa. Chính chúng đã làm đảo lộn cuộc sống của cậu và lôi kéo cậu dấn thân vào những con đường khủng khiếp. Dưới bầu trời mênh mông, cậu thấy mình thật nhỏ bé và cô đơn hơn bao giờ hết.

Khuôn mặt Thầy Qadehar chợt hiện lên trong đầu cậu, như muốn xua tan nỗi cô đơn của cậu bé. Cậu chợt có cảm giác nhẹ cả người. Guillemot cũng cảm thấy lòng tràn ngập tình yêu thương thầy Qadehar, người Thầy chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong đời cậu. Có lẽ thật là ngốc nghếch khi nghĩ thế này, nhưng Guillemot luôn tin rằng chẳng có chuyện gì có thể làm hại đến cậu nếu có Thầy che chở!

Cậu bé còn đứng thêm một lúc nữa ngắm các vì sao rồi mới quay lại giường. Mệt quá nên cậu ngủ thiếp đi. Ngọn lửa nhóm bằng đám cành khô chập chờn soi sáng mảng tường sập sệ nơi Urien, Valentin và Qadehar ẩn nấp tránh cơn gió đang thổi rất mạnh. Ba người đàn ông nghỉ lại ở một góc trên trảng đất nằm giữa Virdu và Biển Nóng bỏng. Từ vài ngày nay, họ ngang dọc khắp làng mạc phố phường ở Thế giới Vô hình, nhưng chưa mảy may thấy tin tức gì về vụ mai phục ở Djaghatael. Nhưng nản chí lúc này thì hãy còn quá sớm. Ba người lặng lẽ ăn bánh mì, thịt dê khô và phomát cừu, rồi chuẩn bị đi ngủ.

Cuộn chặt mình trong tấm da gấu to, Urien ngủ thiếp đi. Tiếng ngáy của ông làm Valentin bật cười. Ông tâm sự với Qadehar:

- Lâu lắm rồi tôi không phải nghe tiếng ngáy như sấm của ông ấy!

- Thôi nào anh Valentin, đừng than phiền nữa. Tôi tin chắc anh thấy nhớ tiếng ngáy của Urien ấy chứ.

- Cậu nói đúng. Chà, tôi thấy mình như sống lại! Mùi lửa cháy cứ lâng lâng! Còn cậu, Qadehar, cậu thấy nhớ cái gì?

Qadehar không trả lời ngay. Ông mải mê ngắm những vì sao vừa giống mà cũng vừa khác xa những vì sao Xứ Ys.

- Anh Valentin này, lạ thật, cuối cùng ông trả lời, tôi không thấy nhớ cái gì, mà là nhớ đến ai đó. Một cậu bé đang thấy mình thật cô độc ở Xứ Ys.

- Cậu muốn nói đến Guillemot phải không?

- Vâng.

- Hẳn cậu quý thằng bé lắm?

- Thú thật với anh, tôi chỉ lo mất nó.

- Thế mà cậu lại bỏ nó lại một mình...

- Nó có bạn bè và được một phù thủy trẻ trông nom... Nhưng cái chính là tôi tin thằng bé. Guillemot có năng khiếu lắm.

Valentin ngần ngừ một lúc, rồi không trò chuyện tiếp nữa. Ông thấy thấm mệt. Valentin ngáp rồi chui vào chăn len và thiếp đi trong tiếng lửa nổ lách tách. Qadehar vẫn ngồi đó, ánh mắt mải mê dõi nhìn bầu trời mênh mông.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »