Agathe và Coralie đi đầu, theo sau là Romaric và Gontrand đang đỡ Ambre, lúc này đã tỉnh lại, rồi đến Guillemot và Bertram đi sau chót. Bảy đứa về đến Dashtikazar khi mặt trời chiếu những tia nắng đầu tiên lên trảng đất. Phố xá vắng tanh vắng ngắt, nhưng chẳng có gì lạ, sau đêm hội nào mà chẳng thế. Cả bọn không gặp ai suốt trên đường về căn hộ của ông Urigern, cha của Ambre và Coralie.
Sau khi chặn cửa lại cẩn thận, cả bọn xoài người ra sàn phòng khách.
- Ối giời ơi! Tớ mệt quá đi mất! Gontrand nói, đặt lưng xuống.
- Tớ cũng thế, Coralie thú nhận. Tớ có thể ngủ như chết suốt hàng giờ cho mà xem.
- Ambre, cậu thấy sao rồi? Guillemot cầm tay cô bé hỏi.
Cô bé cố mỉm cười với cậu.
- Giờ mình thấy khá hơn rồi.
- Cậu làm bọn mình hết cả hồn! Romaric nói.
Nhưng mà... Sao cậu lại muốn choảng tụi Korrigan và nhất quyết lao đến chỗ Guillemot?
- Tớ... tớ không biết nữa, Ambre cụp mắt thú nhận. Tớ chẳng nhớ gì cả.
- Đúng là bị bỏ bùa mê rồi, Bertram nhắc lại. Thế mà các em chẳng chịu tin anh.
- Bỏ bùa ư? Guillemot hỏi.
- Anh Bertram cho là Ambre bị một bùa phép điều khiển. Vì thế cậu ấy mới điên lên khi thấy cậu bị hai gã Korrigan giải đi, Gontrand tóm tắt.
- Cô bé bộc lộ mọi triệu chứng của người bị bỏ bùa, Bertram nói tiếp: mắt lộn tròng, tay chân cử động cứng ngắc, khi xong chuyện thì chẳng nhớ được gì nữa và đau đầu...
- Bỏ bùa, Guillemot nói, vẻ trầm tư. Nhưng tại sao chứ? Không, không thể thế được. Ai làm thế mới được chứ? Khi nào? Tại sao?
- Thôi được, Bertram làu bàu, anh chẳng bắt đứa nào phải tin đâu. Các em cứ việc nghĩ là cô bạn xử sự kỳ lạ thế là tại yêu quá hóa rồ...
- Sao anh lại biết rõ việc bỏ bùa vậy? Coralie hỏi, vẻ ngờ vực.
- Cô bé xinh đẹp ơi, Bertram trả lời, giọng hơi có chiều tự mãn, xin nhắc em anh là Phù thủy cơ mà!
- Thế súng lục cũng là dụng cụ thường dùng của Phù thủy chắc? Romaric khô khan hỏi. Câu nói của chàng Kỵ mã như dội một gáo nước lạnh. Không khí im lặng nặng nề. Bọn trẻ nhìn chằm chằm Bertram. Anh khoanh tay, vẻ ngoan cố. Guillemot tiến lại chỗ Bertram và cảm động đặt tay lên vai anh.
- Anh Bertram, cậu dịu dàng nói, có thể là anh không thấy đâu, nhưng bọn em đều là bạn anh cả. Anh em mình đã hòa chung dấu hiệu tình bạn. Chính anh dùng than vẽ nó lên tay anh và tay em mà. Mọi người ở đây đều quý mến anh. Kể cả Romaric, dù anh ấy bề ngoài có vẻ cục cằn. Gontrand cũng vậy, dù cậu ấy lúc nào cũng ra vẻ lạnh lùng xa cách. Cả Ambre nữa, dù không phải lúc nào cô ấy cũng tỏ rõ tình cảm...
- Cả em nữa, em cũng quý anh lắm! Coralie vội chêm vào.
- Anh thấy không, Coralie cũng quý anh, Guillemot nói, trong khi Romaric trừng mắt nhìn cô bạn. Anh phải tin em, em biết rõ các bạn ấy. Nhưng bạn bè phải tin cậy lẫn nhau, có thế mới bền lâu được. Anh nhớ lấy: có thổ lộ với mọi người thì mọi người mới tâm sự lại với anh.
Bertram nhìn thẳng vào Guillemot rồi đầu hàng.
- Thôi được, anh tin các em, vì anh chẳng có nhiều bạn bè nên không muốn mất ai cả. Chuyện của anh cũng ngắn thôi, lại buồn nữa...
Anh im bặt giây lát.
Trước mặt anh, các bạn, dù rất mệt, vẫn chăm chú chờ nghe anh nói.
- Guillemot, hồi mới biết em, Bertram bắt đầu, em ngạc nhiên bảo giọng anh nghe là lạ và em hỏi anh người vùng nào, em còn nhớ không? Anh trả lời là anh quê gốc ở Jaggar, thôn Núi Vàng, nơi bị quân Bóng tối tàn sát...
- Vâng, em vẫn nhớ, Guillemot xác nhận.
- Anh trả lời thế là để em khỏi đặt những câu hỏi khó trả lời khác thôi. Thực ra, anh được sinh ra ở Thế giới Thực!
Nếu có con Gommon xuất hiện lúc này chắc cũng không làm bọn trẻ ngạc nhiên đến như vậy.
- Ra thế, anh được sinh ra ở Thế giới Thực à? Guillemot hỏi. Đúng là Thế giới Thực, phía sau Cánh cửa Đầu tiên phải không?
- Ừ, Bertram khẳng định. Anh sinh ra và lớn lên ở đó cho đến năm mười một tuổi. Vì thế, anh nói giọng hơi khác và anh cư xử cũng hơi khác mọi người ở Xứ Ys. Có những thói quen không dễ gì bỏ được...
- Tất cả trẻ con Thế giới Thực đều có súng lục hả anh? Romaric hỏi.
- Ồ không, đương nhiên rồi! Cha anh từng là sĩ quan quân đội. Ông có một khẩu súng lục được giao để làm nhiệm vụ. Ông từng dạy anh biết những cái lợi hại của súng ống từ rất sớm và dạy anh bắn nữa...
- Anh hay dùng từ “từng”, Agathe nhận xét. Vậy cha anh... mất rồi sao?
- Cha mất cùng với mẹ anh trong một tai nạn giao thông, Bertram thổ lộ, giọng đều đều.
- Đúng là chuyện buồn thật! Coralie sụt sùi.
- Thế sao tự dưng anh lại tới Xứ Ys? Gontrand ngạc nhiên. Lạ thật! Đây là lần đầu tiên em nghe nói có người từ Thế giới Thực đến được Xứ Ys.
- Trường hợp của anh cũng hơi đặc biệt, Bertram thú nhận. Thực ra, cha anh là Người Từ bỏ. Giống như cha em, Guillemot ạ. Cha anh từng mơ ước trở thành Hiệp sĩ, giống như em, Romaric! Ông cũng được nhận làm Kỵ mã ở Hội Hiệp sĩ, nhưng ông không được phong Hiệp sĩ. Cha anh thất vọng quá nên đã bỏ Xứ Ys mà đi, và xin gia nhập quân đội ở Thế giới Thực, nơi cha gặp mẹ anh. Khi anh mồ côi, cha đỡ đầu, vốn là bạn từ thuở niên thiếu của cha anh, đã xin được giấy phép đặc biệt để đưa anh về Xứ Ys chăm sóc. Anh mang theo khẩu súng lục, kỷ vật của cha. Anh giấu nó mang theo. Không ai biết anh có súng.
- Chuyện của anh không chỉ buồn, mà còn bi thảm nữa, Coralie lại thốt lên. Cứ như trong truyện cổ tích vậy!
- Nhưng đây lại là chuyện thật một trăm phần trăm, Bertram trả lời.
- Vậy ra cha đỡ đầu của anh là người Xứ Ys. Bọn em có biết ông ấy không?
- Các em thì không, nhưng Guillemot biết đấy, Bertram nói và quay về phía cậu Đệ tử Phù thủy.
- Chú Gérald! Guillemot nghẹn ngào nói, cậu rất xúc động khi nghe Bertram nói cha mình là Người Từ bỏ, có lẽ cha của cậu cũng vậy.
- Đúng thế, Bertram xác nhận, Phù thủy Gérald, thuộc Hiệp hội Pháp sư. Lúc cha anh là Kỵ mã thì chú ấy là Đệ tử Phù thủy. Chú ấy rất buồn vì phải xa cha anh và luôn cố giữ liên lạc với ông dù xa xôi cách trở. Thật may cho anh. Chú ấy với anh như là cha đẻ vậy. Chú Gérald tốt lắm. Anh rất quý chú ấy.
- Và thế là anh trở thành Đệ tử Phù thủy... Guillemot tiếp lời.
- Và trở thành Phù thủy dù thực ra anh chẳng xứng đáng được như vậy. Hay nói đúng hơn là dù không có năng khiếu đặc biệt với pháp thuật, dù anh vẫn hay to mồm huênh hoang!
Cả bọn im lặng nghe lời thú nhận của Bertram. Rồi Guillemot nói, giọng rất nghiêm nghị:
- Mọi việc rồi cũng sáng tỏ! Cảm ơn anh đã thành thật, anh Bertram ạ. Em tự hào có anh là bạn.
- Em cũng thế, Romaric nói và bắt tay Bertram thật chặt. Cảm ơn anh đã giúp cả bọn thoát khỏi cảnh rủi ro vừa rồi ở trảng đất.
- Anh giỏi lắm! Coralie xác nhận và hôn lên má anh.
- Bây giờ bọn em đã biết tại sao anh lại có vẻ kỳ quặc rồi, Gontrand trêu trọc, vì thế bọn em sẽ chờ xem có phải anh đùa hay không rồi mới choảng anh sau.
- Anh sẽ làm gì với khẩu súng lục? Ambre bỗng hỏi.
- Anh sẽ trèo lên vách đá và thả nó xuống biển, Bertram nói ngay không do dự. Xứ Ys giờ là tổ quốc của anh rồi, anh phải tôn trọng luật lệ ở đây chứ! Mà một trong các luật có quy định là Không có súng đạn ở Xứ Ys. Anh nghĩ chắc cha anh cũng muốn vậy.
- Em nghĩ đó là ý rất hay, Agathe vội vàng nói, ánh mắt lo lắng quan sát Ambre đang liếc nhìn khẩu súng của Bertram.