Bí Ẩn Các Vì Sao Tập 2, Ngài Sha

Lượt đọc: 534 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HAI ÔNG BẠN GIÀ

Ông cho gọi tôi phải không, Urien?

- Phải, Valentin à. Ông ngồi xuống đi.

Người quản gia của lãnh chúa làng Troil ngồi xuống bên cạnh bếp lửa, trên chiếc ghế nhỏ ông vẫn thường thích ngồi cạnh ông Urien vào mỗi buổi tối lúc ông ta ngồi suy tư, mắt lơ đãng nhìn ngọn lửa cháy trong lò sưởi. Urien chắc có điều muốn nói. Valentin biết ông quá rõ! Họ từng sát cánh bên nhau ở Bromotul, từng cùng nhau ngang dọc trên khắp các con đường Xứ Ys và trên những con đường ở Thế giới Vô hình. Họ đã sát cánh bên nhau từ lâu lắm rồi...

Ông bạn và cũng là người chủ của ông sẽ lên tiếng khi ông ấy cảm thấy cần, Valentin tự nhủ và ông kiên nhẫn ngồi chờ.

- Tôi buồn quá, ông bạn già của tôi ạ, cuối cùng Urien cất tiếng. Tôi buồn và đần độn đi trong một cuộc sống bị cắt đứt mọi hoạt động và vui thú.

- Thôi mà, cuộc sống của ông giờ chắc chắn là khác với cuộc sống trước kia, nhưng cho đến lúc này ông có bao giờ phàn nàn về điều đó đâu. Ông có chuyện gì vậy?

Urien buông một tiếng thở dài não nề.

- Từ hôm tôi đi thăm thằng Romaric ở Bromotul về, tôi như thấy lại mình hồi bằng tuổi nó. Và nhất là, từ hôm đó, tôi cảm giác như chừng ấy năm chỉ trôi qua như búng một ngón tay!

Đám lửa nhảy nhót chiếu những tia sáng chập chờn lên bộ râu màu xám rậm rì của người khổng lồ đang nằm buông thõng trong chiếc ghế bành to sụ của ông.

Ngồi đối diện, bác Valentin mỉm cười khi thấy ông bạn mình đang bị nỗi luyến tiếc thời xa vắng giày vò. Bác quản gia với vẻ mặt xương xương, tóc trắng, dáng người cứng cáp và khẳng khiu, tương phản vô cùng với ông Urien đẫy đà và cơ bắp cuồn cuộn. Sự khác nhau không chỉ dừng ở đó...

Vào cái thời hai ông mới lớn, phải là con nhà khá giả mới được vào Hội Hiệp sĩ, hai người vào trường Bromotul bằng những con đường khác nhau: Urien, là con cả dòng họ Troil, được vào trường Bromotul để theo học Kỵ mã, còn bác Valentin là con út của một gia đình không lấy gì làm khá giả ở Thành Dashtikazar, vào làm phụ bếp.

Một hôm, phẫn nộ bởi thái độ khinh thường của một số học sinh Kỵ mã đối với mình, bác Valentin đã thách đấu nhiều đứa một lúc và đã cho chúng ăn bụi.

Hành động của ông khiến vị Hiệp sĩ đứng đầu Bromotul thấy khoái. Ông này liền đề nghị cho Valentin rời nhà bếp và theo học lớp Kỵ mã. Với điều kiện là một học sinh Kỵ mã đồng ý nhận đỡ đầu cậu. Chỉ có Urien, đơn giản tin rằng hành động cao thượng duy nhất là hành động xuất phát từ con tim, đã bước lên, dửng dưng với những tiếng la ó chê bai của các bạn đồng học... Valentin vẫn biết ơn ông Urien vô cùng về điều đó, và một tình bạn vững bền đã siết chặt thêm mối quan hệ này.

Về sau, khi hai ông trở thành Hiệp sĩ và quyết định cùng sát cánh chiến đấu bên nhau, mọi người gọi họ là hai Don Quichotte, vì vẻ bề ngoài của hai người, về tính cách say mê lý tưởng và về mối quan hệ của họ.

Đến thời hai ông phải về hưu và nhường vị trí của mình cho các Hiệp sĩ trẻ và hung hăng hơn, Urien, rất tự nhiên, đã đề nghị Valentin về sống cùng với mình ở Troil. Và để không bị xã hội thượng lưu Xứ Ys xì xầm, Valentin đã tự chọn cho mình vai người quản gia...

Một tia sáng vụt qua con ngươi màu vàng chói của Valentin.

- Hai chàng Don Quichotte... Ông nhớ không?

Một nụ cười làm bừng sáng khuôn mặt hay cau có của Urien.

- Tôi nhớ chứ! Nhớ cả số cú đánh mà chúng ta đã ban phát vì cái biệt danh này, trước khi chịu chấp nhận nó như một danh hiệu!

- Tôi nghĩ chẳng ai sánh được với ông trong những chiêu khua rìu chiến. Và cả múa thương nữa! Ông đã hạ gục bao nhiêu đối thủ trong những trận thi đấu?

- Còn ông, nhà kiếm thuật có một không hai, ông đã diệt bao nhiêu kẻ kiêu căng dưới lưỡi kiếm của mình?

Hai người đàn ông mỗi lúc một trở nên hăng hái khi khơi lại những kỷ niệm xưa.

- Tôi nghĩ là phải sang đến Thế giới Vô hình chúng ta mới gặp được các chiến binh xứng tầm, Valentin vừa gật gù vừa kết luận.

- Tôi vẫn còn nhớ kỷ niệm thấm thía về cú chùy mà một con Ork khổng lồ đã nện vào cánh tay tôi, Urien khẳng định thêm.

- Đó là vụ xảy ra trước Thành Ferghânâ, lúc chúng ta truy lùng Kẻ Lang thang dọa phá Cánh cổng Đảo Giữa đúng không nhỉ?

- Đúng rồi... Chà! Biết bao nhiêu cuộc phiêu lưu! Urien vỗ mạnh nắm đấm lên thành chiếc ghế bành.

- Thế còn bây giờ thì sao, Valentin? Ông rên rỉ. Cả ngày tôi chỉ biết có ăn, nằm mơ màng rồi ngủ, như tất cả người dân Xứ Ys! Tôi chỉ biết nằm co quắp trong chiếc ghế bành của mình và sốt ruột chờ đợi, còn Bóng tối thì đang chuẩn bị một cú tấn công bẩn thỉu khác...

- Thôi mà, Urien, Valentin cố gắng xoa dịu ông bạn. Chúng ta đã làm tất cả những gì chúng ta phải làm rồi, giờ thì đến lượt những người khác hành động chứ...

- Ông nói thì dễ lắm! Urien nổi khùng. Mọi thứ bây giờ là do Hiệp hội Pháp sư hết! Họ nắm bắt và quyết định hết thảy. Hội Hiệp sĩ chỉ như con chó cún trung thành mà thôi: nhất nhất nhún nhường nghe theo ý kiến của các tay Phù thủy! Không được, mẹ kiếp! Bóng tối có thể là một sức mạnh quỷ quyệt, song chính sức mạnh, chứ không phải mấy trò ma thuật vớ vẩn, đã làm hắn phải lùi gót! Ông nhớ vụ ở Núi Vàng chứ ...

Những hình ảnh xác người chết nằm la liệt chất đống trên một con đường, còn lũ Ork thì đứng cười khẩy và một hình người bao trong quầng tối bí ẩn, đang xáp tới Valentin khiến ông phải rùng mình lắc đầu cố xua tan chúng đi.

- Ông bạn Valentin dũng cảm của tôi, ông thấy chưa, Urien tiếp tục với giọng thất vọng, Xứ Ys đã buộc phải cử bọn trẻ con đi chống lại Bóng tối! Toàn trẻ con!

- Việc không hẳn thế đâu, Valentin nói. Romaric và lũ bạn của nó đã tự sang Thế giới Vô hình mà những người cai quản Xứ Ys không hề hay biết, và là để tìm con bé làng Balangru...

- Ông đừng có tranh cãi! Tôi muốn nói là hết người xứng danh ở Xứ Ys rồi hay sao mà giờ phải ngồi chờ lũ nhóc con này làm thay cho chúng ta!

- Không đến nỗi yếu thế đâu, Valentin nói. Hình như là Guillemot đã phá được lâu đài của tên Thunku chỉ bằng một từ của pháp thuật...

- Thật ngu ngốc! Urien gầm lên. Qadehar có mặt ở đó! Chính ông ấy đã làm hết! Và thằng Guillemot thì chiếm hết công lao về mình!

- Ông nói thật bất công, người quản gia thở dài. Sự ghét bỏ của ông đối với thằng bé đã làm ông mờ mắt rồi. Mà nó không dính gì tới việc ấy...

- Nó là đứa con của thằng hèn nhát, thằng phản bội đó!

- Và cũng là con trai của em gái ông.

- Chao ôi, tôi và dòng họ Troil!

Urien mặt đỏ bừng bừng. Valentin biết là lúc này có nói thêm nữa cũng chẳng ích gì.

Song, ông vẫn mong muốn hướng người bạn già của mình tới những tình cảm tốt đẹp hơn đối với Guillemot, người đang phải trả giá cho lỗi lầm của một người khác! Ông cảm thấy rất gần gũi với cậu bé này, cậu cũng bị ruồng bỏ như ông hồi xưa, và buộc phải thực hiện những chiến công để tự khẳng định mình, trong khi với một số người chỉ cần sinh ra trong gia đình khá giả là đủ...

Ông đứng dậy và rời khỏi lò sưởi, để mặc Urien tự vật lộn với những ý nghĩ buồn bã của mình.

« Lùi
Tiến »