Cuối cùng... cuối cùng, nó đã ở trong tay ta...
Cuốn Sách của ta, Cuốn Sách mà ta đã chờ đợi bao năm nay... Đứng trước một cái bàn khổng lồ, giữa gian phòng nó vẫn thường thích đứng đó, cái hình người lờ mờ vuốt ve những trang sách ngả vàng của một cuốn sách phù thủy, có bìa màu đen lấm chấm sao.
- Phải, những bùa phép, những bùa phép đầy quyền năng... Tất cả chúng đang ở đó... Là dành cho ta...
Dành cho chiến thắng của ta... Nhưng hãy còn quá sớm, còn quá sớm...
Bóng người gấp cuốn sách phù thủy lại và để những ngón tay vuốt dọc theo mép bìa. Chỗ nó chạm bàn tay vào kéo theo những mảng tối sượt qua.
- Ta chỉ còn thiếu đứa trẻ... Nhưng nó sớm phải có mặt ở đây... sẽ cùng ta tham gia cuộc khai phá... và sẽ giúp ta chiến thắng...
Thay cho những tiếng thì thào ồ ồ nghe như từ hang sâu vọng lên là một tiếng cười khẩy lạnh lùng.
- Thưa Thầy?
- Có ta đây, Lomgo... Mi muốn gì?
Cái bóng không quay lại. Nhưng viên thư ký vẫn cúi rạp người và trả lời:
- Thưa Thầy, bọn người đi về miền Nam Thế giới Vô hình đã trở về.
- Cho chúng vào... Lomgo, Lomgo trung thành... Lomgo?...
- Thưa Thầy?
- Mi đã phục vụ Thầy mi rất tận tụy khi thu được Cuốn Sách từ tay gã bạn chúng ta... Mi sẽ không bị bỏ quên đâu, ta sẽ nhớ công lao của mi...
- Con cám ơn Thầy, viên thư ký trả lời với vẻ mặt chim săn mồi rồi lánh đi nhường lối cho một nhóm ba người đàn ông bước vào. Cả ba người đều có cái đầu cạo trọc, người ngợm bẩn thỉu và mệt mỏi, kéo theo sau một cậu bé bị trói chặt.
- Thưa Thầy, một người trong bọn họ lên tiếng, chúng con đã tìm thấy trên sa mạc một thằng bé hệt như thầy mô tả.
Cái bóng quay lại và chăm chú nhìn đứa trẻ có đôi mắt xanh đang run run, lả đi trên nền. Ba người đàn ông quay nhìn.
- Một lũ ngốc... Tống khứ cho ta cái thằng bé này đi... Vậy ra lũ các ngươi không biết tin gì sao... Ta đã tìm ra đứa trẻ, đứa trẻ thật... Một mình ta... Ta đã tìm thấy nó, trong một Thế giới khác...
Mấy người đàn ông nhìn nhau rụng rời.
- Hãy cút mau, ta bảo... Trước khi chính tay ta khử các ngươi...
Họ không để phải nhắc lại và vội vàng biến mất vào trong hành lang, dẫn theo đứa trẻ. Cái dáng người trong quầng tối trở lại tập trung vào Cuốn Sách.
- Cuối cùng.... nó đã ở trong tay ta...