Qadehar chọn rời khỏi tu viện Gifdu vào một đêm trời nổi giông bão ầm ầm. Lý do thứ nhất là bởi màn đêm luôn là lợi thế cho những kế hoạch kiểu này. Thứ đến là nhờ tiếng sấm làm rung chuyển cái tòa nhà đáng kính này mà những tiếng động không tránh khỏi của mọi cuộc vượt ngục bị át đi. Ví như tiếng nện khô khốc vào gáy ai đó, hay tiếng rên rỉ và một cơ thể bất tỉnh nhân sự đổ sập lên nền lát đá của một hành lang...
Cho nên Qadehar phải kiểm tra xem thầy Phù thủy được cắt cử canh gác trước phòng của ông lúc ngã có gây sự chú ý không. Rồi ông mới buộc chân ông ta lại, kéo vào giữa phòng, đặt nằm lên giường của mình rồi phủ chăn lên trên. Như thế, ông sẽ tranh thủ được thời gian...
Sau đó, ông lặng lẽ bước vào trong hành lang và đi về phía sân trong ra đến Cổng vào, được khóa trái từ bên trong bởi một tập hợp các bùa phép.
“Gérald?” thầy Phù thủy hỏi thầm, miệng không phát ra một âm thanh nào.
“Tôi đây, ông bạn ạ, giọng của thầy phù thủy tin học đáp lại trong đầu Qadehar. Cậu sẵn sàng chưa?”
“Tớ xong rồi.”
Qadehar lùi lại. Cánh cổng, dưới tác động của bộ kích nhờ Gérald bấm lệnh tự động từ chiếc máy tính của ông, kêu rít lên rồi mở hé đồng thời phát ra một tiếng két khủng khiếp, nhưng thật may mắn, vào đúng lúc đó một tiếng sấm rền vang trên trời.
“Cậu chui vừa không?”
“Được rồi. Mình có bự con đâu!”
“Đừng giễu nữa đi! Suốt ngày ngồi trước màn hình vi tính với cả đống hồ sơ, thì làm sao mà thon thả được! Tớ chẳng có cái may mắn như cậu lúc nào cũng được rèn luyện nhờ leo trèo lên các tòa tháp hoặc vượt thoát khỏi một tu viện!”
Qadehar không khỏi mỉm cười.
“Thôi đừng rên rỉ nữa. Mọi người sẽ nghe thấy cậu mất!”
“Thế thì cậu phải chuồn mau. Thôi chúc cậu may mắn, ông bạn à.”
“Cám ơn ông bạn.”
Cuộc nói chuyện thầm trong đầu ngừng lại.
Qadehar gọi cho mình Linh Phù giúp che giấu tâm lý, Dagaz, và dùng một Mudra cho nó bay phấp phới trên đầu. Ông lách mình ra ngoài và nhẹ bước đi theo con đường bên khe thung lũng. Mưa bắt đầu rơi. Ông choàng lên đầu chiếc mũ áo choàng Phù thủy.
- Có chuyện gì vậy? Urien làng Troil gầm lên vì bị đánh thức bởi những cú đấm rất mạnh vào cổng lâu đài.
- Tôi chắc có người muốn trú nhờ để tránh cơn giông, Valentin trả lời, tay cầm một chiếc đèn lồng và trên mình mặc cái áo ngủ cũ kỹ.
- Ông ra mở cửa đi, của khỉ! Tôi sẽ đốt lửa lại. Thời tiết thế này thì chắc là họ ướt như chuột lột!
Người Xứ Ys vốn rất hiếu khách. Dù bạn là bất kỳ ai nhỡ gặp đêm hôm hay thời tiết xấu đều có thể xin trú chân ở bất kỳ nhà nào. Đến Xứ Ys luôn sẵn có nhà ở và chỗ trú, thậm chí cả những gia đình thiếu thốn nhất cũng luôn coi việc cứu giúp người gặp khó khăn như một nghĩa vụ.
Nói vậy, nhưng thông thường một người khách không quen biết ai trong làng hay tới nhờ Qamdar, Tộc trưởng gần nhất, là người có điều kiện giúp đỡ dễ dàng hơn người khác. “Phải biết đem sự giàu có dùng cho việc khác ngoài việc suốt ngày hội hè hay tới những quán rượu thượng hạng!” Ông Urien rất thích nhắc đi nhắc lại điều này. Tuy có vẻ bề ngoài hung tợn, nhưng ông lại luôn sẵn lòng giúp đỡ những người cần đến ông.
Valentin rút khóa, và Qadehar, người ướt ròng ròng, lao vào sảnh đón tiếp.
- Úi giời! Rốt cuộc cũng được khô ráo! Thầy Phù thủy thốt lên và giũ giũ áo choàng.
- Anh đưa tôi áo choàng và ra phòng ăn đi, người quản gia ra lệnh với giọng tử tế, quyết định hỏi han sự tình sau. Có Urien ở đó rồi đấy. Ông ấy đang nhóm lại lò sưởi.
- Cám ơn bác Valentin.
Qadehar đi vào gian phòng lớn và ở cuối phòng ông Urien đang cời lò sưởi.
- Qadehar! Người khổng lồ kêu lên khi nhận ra ông. Lạ thật! Anh lại gần lò sưởi đây mà hong cho khô đi!
Ông ném lên đám than hồng rực một bó củi sồi rừng khô, chúng bắt lửa cháy nổ lốp đốp. Thầy Phù thủy ngồi lên một cái ghế đẩu và duỗi chân hơ trước hơi ấm của ngọn lửa.
- Tôi đã rất thèm được như lúc này! Qadehar thú nhận.
Lãnh chúa Troil quay lại ghế bành của mình, còn bác Valentin đi tới với một ấm trà bốc khói nghi ngút.
- Cảm ơn bác Valentin, ông tiếp lời và đón lấy tách trà người quản gia đưa cho.
- Của nợ! Trời đất thế này mà anh làm gì ở ngoài thế? Urien ngạc nhiên hỏi.
- Nếu tôi nói với bác thì bác đuổi cổ tôi ra mất.
- Anh làm tôi càng tò mò đấy, Qadehar!
- Bác Urien thân mến, bác đã mở cửa cho một tên vượt ngục. Một kẻ ngoài vòng pháp luật. Một tên bị Hiệp hội Pháp sư ruồng bỏ.
Bác Valentin mặt tái đi.
- Anh muốn nói gì?
- Tốt hơn là kể hết cho các ông nghe... Cách đây vài ngày, Hiệp hội Pháp sư đã tung quân sang Thế giới Vô hình để tấn công Bóng tối, một trận chiến bí mật mà Hiệp hội đã giao cho tôi chỉ huy. Trận chiến đã thất bại và tôi là người duy nhất sống sót trở về. Hiệp hội Pháp sư đã quy trách nhiệm cho tôi về vụ thảm sát này, và giam giữ tôi ở Gifdu. Tôi đã vượt ra lúc đêm. Urien và Valentin sững sờ mất một lúc. Rồi vị cựu chiến binh nện một cú đấm tay rất mạnh xuống thành ghế của mình.
- Đáng lắm, đáng lắm! Qadehar, anh đã chọn đúng nơi để trốn! Lâu đài của tôi cũng là lâu đài của anh! Hiệp hội Pháp sư sẽ không thể tóm được anh ở đây, tôi xin thề đấy!
- Nhưng tôi không hiểu, Qadehar, Valentin tiếp lời. Không thể thế được! Anh là thầy Phù thủy thanh liêm nhất của Hiệp hội Pháp sư và ai cũng biết điều đó cơ mà. Liệu có âm mưu chống lại anh? Để loại anh ra khỏi vị trí kế cận Charfalaq?
- Tôi cũng có nghĩ tới điều này, nhưng tôi không chắc chắn. Dù kẻ thù tồi tệ nhất của tôi là Pháp sư trụ trì Tu viện Gri đang mưu đồ chiếm vị trí của Đại Pháp sư... Hiệp hội Pháp sư cho rằng vụ đột kích đã thất bại là do có kẻ làm phản. Việc tôi là người duy nhất thoát chết không có lợi cho tôi. Hiệp hội đã không tìm kiếm thêm: tôi là thủ phạm lý tưởng nhất.
- Thật nực cười! Urien thốt lên.
- Điều nực cười là, Qadehar nói hưởng ứng sau khi nhấp một ngụm trà, tôi nghi ngờ chính bản thân mình. Song trái lại, việc nghĩ rằng có một kẻ làm phản ngay trong Hiệp hội Pháp sư thì lại hoàn toàn nghiêm túc. Và tôi sẽ điều tra kỹ hơn...
Urien và Valentin nhìn nhau vẻ lo lắng.
- Anh muốn nói gì?
- Tôi muốn nói là, Qadehar bình tĩnh tuyên bố, chính Hiệp hội Pháp sư có thể là nạn nhân của một âm mưu làm phản, và Bóng tối hẳn đã có tay chân ở đó từ lâu rồi.
- Tôi biết mà! Urien nổi khùng. Tôi đã nói với ông rồi đấy, Valentin! Cái Hiệp hội Pháp sư đáng ghét đó có thế lực vô cùng mạnh ở Ys! Hơn thế nữa là Bóng tối còn kiểm soát được nó.
- Bình tĩnh lại nào, Urien, Qadehar xen vào. Tôi không nói với bác là Bóng tối kiểm soát Hiệp hội Pháp sư, nhưng chắc chắn là nó đã gài gián điệp của mình vào đó.
- Điều gì khiến anh nghĩ tới một âm mưu? Valentin ngạc nhiên hỏi.
- Có một sự việc làm xáo trộn tất cả. Các bác sẽ không thể ngờ được đâu... Yorwan còn sống! Từ đó hắn lấy tên là Sha. Ngài Sha! Hắn đã đột nhập Gifdu khi tôi đang ở Thế giới Vô hình. Và hắn đã truy đuổi Guillemot dưới tầng hầm của tu viện...
Qadehar nghĩ Urien sẽ ngạt thở mất. Valentin vỗ mạnh vào lưng ông mấy phát.
- Cái gì? Cuối cùng ông gầm lên. Anh nói cái gì? Hắn vẫn còn sống ư?
- Urien, ông im đi, Valentin ra lệnh giọng khô khốc. Qadehar chưa nói xong mà.
Urien vẫn ho sù sụ và ngồi lại xuống ghế, mặt đỏ phừng vì cơn tức giận. Thầy Phù thủy tiếp tục:
- Dường như Yorwan và tôi cùng lúc bị sai phái đi vào một con đường sai lầm. Và hình như có kẻ nào đó đã khoái trá trong việc làm cho chúng tôi lạc đường. Tóm lại là... tôi chẳng biết điều gì đã xảy ra khi Yorwan tìm được Guillemot, nhưng hắn ta nói là cậu ấy không phải đứa trẻ hắn ta cần tìm, Qadehar dứt lời và cụp mắt nhìn xuống.
Một tiếng sấm có lẽ cũng không tác động mạnh lên hai vị Hiệp sĩ già đến thế. Valentin nói nhỏ nhằm che giấu suy nghĩ của mình.
- Anh muốn nói là... Anh muốn nói là Guillemot không phải là con trai của Yorwan? - Phi lý! Urien ngắt lời ông. Yorwan từng là chồng chưa cưới của cô em gái tôi! Guillemot chính là con trai hắn!
Người khổng lồ đứng dậy và bị giày vò bởi sự kích động khủng khiếp, ông đi đi lại lại trong gian phòng.
- Thì tôi vẫn tưởng vậy, Qadehar hạ thấp giọng thổ lộ với bác Valentin, và tôi còn nghĩ Guillemot có năng khiếu pháp thuật là vì thế. Với người cha như Yorwan...
- Tôi vẫn không hiểu nổi chuyện xảy ra, Valentin trả lời và cẩn thận để Urien không nghe thấy hai người nói. Yorwan từng yêu Alicia say đắm. Anh ta đã phá lời thề ước, làm đám cưới với cô và trốn khỏi Hiệp hội Pháp sư. Không hiểu sao anh ta lại điên rồ đánh cắp cuốn sách Bí ẩn các vì sao ngay đêm hôm trước đám cưới của họ nhỉ?
- Không ai hiểu cả, thầy Phù thủy trả lời. Nhưng đến giờ này thì tôi nghĩ phải đi tìm lý do thực sự đã khiến Yorwan hành động như vậy!
- Một lý do có thể liên quan tới âm mưu mà anh đã nói?
- Có thể...
- Alicia hẳn phải biết chuyện gì đó, Urien quay người về phía họ và nói giọng u ám. Tôi sẽ đến nhà cô ấy ngay. Mẹ kiếp! Cô ấy sẽ muốn nói!
- Bác ngồi xuống đi, Urien, Qadehar ra lệnh bằng một giọng thuyết phục. Tôi chắc chắn là Alicia sẽ không nói cho chúng ta biết những gì thực sự quan trọng đâu... Không đâu, lời giải đáp cho các câu hỏi của chúng ta là ở chỗ khác.
- Ở đâu hả? Urien hỏi, ông đã chịu thua và đành thả mình xuống ghế.
- Ở Thế giới Vô hình, các ông bạn ạ! Các ông nghĩ gì về một chuyến đi sang thế giới của lũ Ork và quân trộm cướp không?
Thoạt tiên hoài nghi, song khuôn mặt Urien bỗng sáng lên.
- Qadehar, anh nói phải! Valentin! Lôi vũ khí của chúng ta trong tủ ra, mẹ kiếp! Mẹ kiếp, rốt cuộc cũng phải có chút hành động chứ!
Valentin chăm chú nhìn Qadehar, rồi nhận thấy ông không hề có vẻ gì đùa bỡn, bác liền cười thầm.
Cuộc đời bắt đầu thú vị trở lại rồi!