Bí Ẩn Các Vì Sao Tập 2, Ngài Sha

Lượt đọc: 533 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHỮNG LỜI KHUYÊN CHÍ TÌNH CỦA GÉRALD

Dứng trong căn phòng giam nhỏ riêng biệt, ở giữa tu viện, Qadehar bị xâm chiếm bởi những cảm xúc lẫn lộn. Làm thế nào lại có thể rơi vào hoàn cảnh này?

Mới cách đây vài hôm, ông được chỉ định chỉ huy cuộc tấn công táo bạo chưa từng có của Hiệp hội Pháp sư chống lại Bóng tối; có nghĩa ông từng được coi là thầy Phù thủy cao tay nhất và có năng lực nhất Xứ Ys, và khắp nơi người ta xì xào rằng ông sẽ sớm thế chỗ Đại lão Pháp sư Charfalaq. Số phận thực trớ trêu! Còn hôm nay, vì không hoàn thành nghĩa vụ và bị toàn thể Hiệp hội nghi ngờ, ông bị giam ở Gifdu, trong khi chờ đợi kết luận của một ban điều tra đặc biệt...

Tất nhiên, ông vẫn được đi lại tự do trong tu viện. Chỉ có điều không thể ra ngoài, và ông thừa biết là mình bị bí mật theo dõi; nhất cử nhất động đều bị kiểm soát!

Qadehar tức giận nắm chặt nắm đấm. Ông cảm thấy đau lòng bởi thái độ của các thầy Phù thủy khác. Khi ông giải thích cho Hội đồng chuyện thực sự đã xảy ra trước tòa tháp Djaghatael, hình như chẳng ai tin, ngoại trừ Gérald là người đã bảo vệ ông. Đại lão Pháp sư Charfalaq chỉ bày tỏ sự đánh giá của ông về Thầy Phù Thủy Qadehar, nhưng chẳng làm gì hơn để đưa ông ra khỏi tình thế khó khăn này. Về phần mình, lập luận của Pháp sư Tu viện Gri rất đơn giản và thậm chí còn có vẻ xâu chuỗi chặt chẽ: vì cuộc đột kích đã được chuẩn bị hết sức bí mật, vậy sao bỗng nhiên các thầy Phù thủy bị chờ sẵn ở Djaghatael? Đây là điều làm buồn lòng Qadeha: có thể rất nhiều người ở Hiệp hội Pháp sư nghi ngờ lời nói của ông...

Song, ngoài những cảm xúc riêng tư, vụ việc này khiến ông vô cùng lo lắng. Bởi Pháp sư Tu viện Gri nói có lý: không một ai ngoài Hiệp hội Pháp sư biết kế hoạch đột kích này. Điều đó có nghĩa là có một kẻ nào đó trong Hiệp hội đã cung cấp tin tức cho Thunku! Vậy là có một kẻ làm phản trong số các Phù thủy. Một kẻ làm phản, và cũng có thể hắn đã tiếp tay cho Bóng tối. Qadehar rùng mình vì ý nghĩ này.

Gérald nghĩ gì về chuyện này nhỉ? Ông như bừng tỉnh, bước ra khỏi căn phòng và đi về phía phòng máy tính, vì chắc chắn sẽ gặp Gérald ở đó.

Vừa lang thang trong hành lang, ông vừa nghĩ tới phần khác của câu chuyện điều đang làm lung lay những gì mà ông vẫn nghĩ là Yorwan! Hắn ta vẫn còn sống, và hình như lại còn rất thoải mái dưới cái lốt Ngài Sha!

Khi lao vào tìm kiếm hắn ta trong Thế giới Vô hình sau khi Yorwan đánh cắp cuốn sách Bí ẩn các vì sao, ông đã sục sạo khắp nơi, tiến hành một vụ điều tra kéo dài rất lâu và chặt chẽ ngay từ khi được tin hắn biến mất. Yorwan đã bay hơi, và ai nấy đều tin chắc rằng hắn ta đã bị bọn cướp giết chết và thủ tiêu xác sau khi lột sạch.

Nhiều năm sau, khi có nhân vật Ngài Sha xuất hiện ở Djaghatael, trong các báo cáo của những Người Truy đuổi thời đó miêu tả một nhà ảo thuật người miền Ferghânâ, rất tài giỏi nhưng không cẩn trọng, đã gây tiếng xấu trong Thế giới Vô hình. Sau đó, Ngài Sha chẳng làm gì gây sự chú ý về mình, thành ra những Người Truy đuổi cũng dừng câu chuyện ở đó.

Ai ngờ rằng Ngài Sha và Yorwan chỉ là một người? Qadehar nhớ rằng ông đã ngạc nhiên mức nào khi nhận ra người bạn đồng môn dưới bộ mặt của người đàn ông đang tìm kiếm Guillemot. Và cũng từ lúc đó, mọi việc trở nên phức tạp. Những lời bí ẩn mà Yorwan đã nói trước khi chạy trốn có nghĩa gì? Liệu bằng cách nào đó, Yorwan cũng có dính dáng đến vụ tàn sát Djaghatael? Và hắn ta có liên quan gì với Bóng tối?

Qadehar lật đi lật lại những câu hỏi này trong đầu mà không sao tìm được lời giải. Song, có một điều chắc chắn là: Bóng tối, Sha, quyển sách Bí ẩn các vì sao... mà Charfalaq tuy cao tuổi là vậy, nhưng vẫn còn hết sức tinh anh đã thấy rõ ngay từ đầu rằng: tất cả đều xoay quanh Guillemot! Vì lý do gì? Rồi ông sẽ phải biết. Quỷ tha ma bắt cái ban điều tra, quỷ tha ma bắt cái Hiệp hội Pháp sư và cả Đại lão Pháp sư! Sự thật nằm ở chỗ khác và ông sẽ phải tìm ra nó...

Ông bước vào gian phòng lớn có tiếng ro ro phát ra từ những chiếc máy vi tính mà Gérald đã khởi động cho khách của Gifdu dùng. Thầy Phù thủy đang ngồi trong phòng làm việc của mình ở lối vào. Bên cạnh ông, một cậu thanh niên vẻ ngạo nghễ đang giúp ông sắp xếp hồ sơ.

- Lạ kỳ quá! Gérald thốt lên khi thấy Qadehar. Tớ tưởng cậu sẽ bắt đầu nhịn đói để đình công trong phòng giam chứ!

Với dáng người thấp bé và cái bụng tròn, đôi mắt tinh ranh sau cặp kính, Gérald là người có tiếng và ai cũng e ngại! Bởi tính hài hước và xấc xược của ông. Cái đầu gần như hói của ông chứa đựng bên trong tư chất thông thái nhất Hiệp hội Pháp sư, và nếu như ông không phải là người sử dụng Linh Phù khéo léo nhất và dễ bị các cậu nhóc coi thường, thì khả năng phản biện của ông đã khiến ông trở thành một Phù thủy được mọi người lắng nghe ý kiến nhiều nhất.

Chẳng thế mà ông đã thắng được cái lập luận kia trước Hội đồng xét xử và cứu Qadehar khỏi bị giam trong ngục tu viện Gri!

Qadehar hất hàm có ý hỏi người thanh niên đang chằm chặp nhìn ông không hề ngại ngùng kia là ai.

- Đừng sợ, ông bạn ạ, Gérald nói để Qadehar yên tâm. Tớ giới thiệu với cậu, đây là Bertram, Phù thủy mới được tấn phong, từng là Đệ tử của tớ. Tớ hoàn toàn tin tưởng cậu ấy.

- À, Bertram! Qadehar gật đầu. Xin lỗi không nhận ra cậu: lần trước khi tôi trông thấy cậu, thì cậu đang nằm ở gần lối vào tu viện!

Bertram định đáp lại bằng vẻ ngạo nghễ vốn có, nhưng Gérald đã kịp ngăn cậu lại và bật cười.

- Đừng trêu cậu ấy quá! Cậu ấy hay ngượng lắm.

- Tôi quen rồi, Qadehar trả lời. Tôi có một cậu Đệ tử chỉ cần bị nhận xét một chút là mặt đỏ như gấc ngay!

- Tớ chẳng lấy làm ngạc nhiên, Gérald nói khiêu khích, cậu mà nhận xét thì... mà giờ cậu đã trở thành quái vật dưới mắt Hiệp hội Pháp sư! Qadehar trở lại nghiêm túc.

- Liệu tớ còn là Phù thủy đáng tin cậy với bao nhiêu người nữa?

- Thật khó trả lời. Dù sao, với bản thân tớ và Qadwan, thì chẳng có gì đáng nghi ngờ, và nhiều người khác nữa... nhưng khổ nỗi toàn những người chẳng có vai trò quan trọng gì. Charfalaq hẳn đánh giá cậu rất cao. Nhưng càng ngày càng khó hiểu không biết cụ già khó chịu này nghĩ gì...

- Còn với cháu thì, lòng căm thù của Pháp sư Tu viện Gri đối với chú đủ làm cho chú gây được cảm tình! Bertram nói xen vào.

- Cảm ơn, Bertram, Qadehar đáp lời sau một thoáng ngạc nhiên. Chúng ta có cùng một cảm giác... Nói rồi ông quanh sang Gérald:

- Mà này, cậu Phù thủy trẻ này có vẻ được đấy!

- Tớ hài lòng với cậu ấy, Gérald công nhận.

- Tớ đã suy nghĩ rồi, Qadehar tiếp tục với vẻ nghiêm túc. Tớ tin chắc là có một kẻ làm phản trong Hiệp hội Pháp sư.

Bertram cau mặt, còn người Thầy cũ của cậu thì không có vẻ gì là ngạc nhiên.

- Tớ cũng nghĩ vậy.

- Theo cậu, tớ phải làm gì?

Gérald nhìn thẳng vào mắt Qadehar và tuyên bố:

- Chuyện này không để lâu được. Ai đó phải giải quyết nó. Qadwan có lẽ hơi già. Với cụ Charfalaq luôn thư thái, thì phần việc của tớ là phải trông coi Gifdu. Qadehar, ông bạn của tôi, chỉ có cậu là có thể hành động!

- Vậy cậu khuyên tớ là...

- Chuồn khỏi đây! Để được hoàn toàn tự do tiến hành cuộc điều tra riêng của cậu. Thế cậu nghĩ vì sao tớ đưa ra đề nghị thành lập cái ban ngớ ngẩn đó hả? Đó là để tranh thủ thời gian! Đấy, cậu phải tận dụng...

Qadehar suy nghĩ trong giây lát. Ông đắn đo.

- Được, có thể thực hiện được. Tớ biết trốn ở đâu rồi: tớ biết một người không tha thiết gì với Hiệp hội Pháp sư và sẽ mở rộng vòng tay đón tiếp tớ! Nhưng vấn đề là, tớ buộc phải sang Thế giới Vô hình để tiến hành cuộc điều tra của mình.

- Vậy thì sao? Gérald lo lắng hỏi.

- Guillemot sẽ lại một mình ở Ys, không có ai bảo vệ cậu bé. Sẽ không ổn... Nhất là tớ không thể liều mạng giao cậu bé cho một tu viện của Hiệp hội được nữa, vì tên phản bội có thể ở đó!

Mới nghe tên Guillemot là mặt Gérald đã sáng lên.

- Chà, cậu bé đó... Lần đầu tiên tớ gặp một Phù thủy biết dùng Linh Phù cũng khéo như sử dụng bàn phím máy tính đấy!

- Guillemot mới là Đệ tử thôi, Qadehar chữa lại. Chưa phải Phù thủy...

- Người mở được một cánh cổng bị yểm bùa bằng cách sáng tạo ra một chiếc máy vi tính trên cát và phá được cả một mạng hệ thống do chính tớ cẩn thận bảo vệ thì phải được phong là Đại Pháp sư ngay tức thì ấy chứ, Gérald hồ hởi nói.

- Ừ, tùy cậu thôi... Qadehar nhượng bộ.

Từ hồi có chuyện xảy ra dưới tầng hầm của Gifdu lúc Guillemot đương đầu được với Ngài Sha bằng cách tự tạo một bùa phép mà ngay đến các Pháp sư cũng không phải lúc nào cũng làm được, Qadehar cũng tự hỏi không biết cậu Đệ tử của ông còn có thể làm được gì nữa.

- Nhưng điều đó không giải quyết được vấn đề của tớ... Ông nói thêm.

Gérald suy nghĩ, rồi chợt búng ngón tay.

- Tớ nghĩ ra một cách!

Ông quay về phía Bertram.

- Bertram và Guillemot đã có thời gian làm quen và đều quý nhau. Có đúng không, Bertram?

- Dạ đúng, thưa Thầy. Thầy nói hoàn toàn đúng, cậu Phù thủy trẻ khẳng định với nụ cười rất tươi.

- Tại sao không nhờ Bertram trông nom Guillemot nhỉ? Cậu ấy đã chứng tỏ cho chúng ta thấy là người vừa có khả năng lại vừa dũng cảm khi rung được chuông báo hiệu ngay trước mũi Ngài Sha. Cậu ấy có thể được Hiệp hội Pháp sư chính thức cử làm việc với Đệ tử của cậu trong thời gian cậu vắng mặt! Con nghĩ thế nào, Bertram?

- Thầy muốn con làm người trông trẻ chính thức cho chú nhóc con ấy ạ? Bertram kêu lên, vừa cảm thấy được phỉnh nịnh khi Thầy tin tưởng lại vừa háo hức với ý nghĩ sắp được gặp lại Guillemot. Trời đất, con xin chấp nhận!

- Ý kiến hay đấy, Qadehar thừa nhận.

- Tuyệt vời! Gérald vừa kết luận, vừa xoa xoa hai bàn tay. Qadehar, cậu đi chuẩn bị đồ đi: chúng ta sẽ tổ chức chuyến vượt ngục của cậu. Trong lúc này, tớ sẽ làm một giấy chứng nhận giả của Hiệp hội Pháp sư giao Guillemot cho Bertram!

Cảm thấy yên tâm vì tình hình có vẻ thuận lợi, Thầy Qadehar nhẹ nhàng trở lại phòng. Gérald vừa ngồi soạn giấy xác nhận, vừa dạy bảo dài dòng cho Bertram về trách nhiệm sắp tới của cậu. Còn Bertram thì chỉ nghĩ tới một điều: có Guillemot bên cạnh, cuộc sống của cậu ở Gifdu sẽ hay ho hơn nhiều!

« Lùi
Tiến »