Gã trọng tài Korrigan đội mũ xanh khoái chí nhìn vẻ lo âu trên khuôn mặt Ambre và Romaric. Gã nói tiếp:
- Giờ đây còn lại hai ngươi
Ai dám thử sức làm người nhanh chân?
- Đừng vội, Ambre nói. Bọn mình nghĩ xem sao đã nhé: nhanh chân nghĩa là gì nhỉ?
- Lão bắt tụi mình nhảy lò cò à? Hay là tung bóng bằng chân? Hay bắt nhảy tâng tâng lên như vịt? Làm sao mà biết được! Romaric sốt ruột nói.
Trong lúc Ambre và Romaric còn mải đoán xem thử thách tiếp theo là gì và chưa quyết định được ai sẽ tham gia, Agathe đứng gần ngai vua, cảm thấy được an ủi. Coralie thú nhận cô cũng chẳng tìm ra câu trả lời, còn Gontrand thì khen cô bé đã khôn ngoan trả lời bằng tiếng Pháp.
- Tớ nghĩ lâu quá thành ra nghĩ quẩn, Agathe tự trách mình, ngay từ đầu tớ đã cho là tụi Korrigan chắc chắn sẽ ra những câu đố khó.
- Thì chính vì thế mà ông ta mới nói đến ông vua và người ăn mày, để cậu đi chệch hướng, Guillemot nói.
- Dù sao thì cũng cảm ơn, cậu lại cứu tớ lần nữa, Agathe nói, ôm lấy cổ Guillemot và hôn lên má cậu. Guillemot vội vàng gỡ tay Agathe, mắt nhìn về hướng Ambre. May mà cô bé đang mải tranh luận với Romaric nên không trông thấy cảnh vừa rồi. Coralie giả vờ nhìn ra chỗ khác, còn Gontrand phải cố nhịn không phì cười.
Đúng lúc đó, Ambre đi về phía gã Korrigan đội mũ xanh và mọi ánh mắt đổ dồn vào cô bé. Trọng tài xoa xoa tay giải thích trò chơi: Ambre sẽ phải nhảy dây bốn mươi lần! Romaric thở phào nhẹ nhõm. May quá, hai đứa chọn đúng...
Hai gã Korrigan mang dây thừng ra. Mỗi gã nắm lấy một đầu và bắt đầu quay.
Ambre nhắm mắt. Cô từng là vô địch nhảy dây ở trường tiểu học nên chắc giờ cũng chưa thể quên cách nhảy. Cô bé mở mắt, hít thở bình tĩnh rồi lại gần sợi dây đang được quay khá nhanh và bắt đầu nhảy từng bước nhỏ.
- Một, hai, ba, bốn... các bạn cô đếm to lên. Mười một, mười hai, mười ba, mười bốn...
Ambre nhảy lên nhẹ nhàng, hết sức tập trung vào trò chơi. Trọng tài nhăn mặt và nhìn nhà vua đang rất tức giận. Lão kín đáo ra lệnh cho hai gã đang quay dây, và tốc độ quay nhanh lên trông thấy.
- Thế này... thật... quá đáng, Ambre hổn hển nói.
- Ba mươi hai, ba mươi ba, ba mươi ...
Cái dây quay lỗi nhịp và hất Ambre ngã xuống đất, trong tiếng reo hò phấn khích của dân Korrigan, khiến cho cầu thang và các tầng gác nơi họ đang ngồi rung chuyển.
- Họ ăn gian! Coralie thốt lên, mặt đỏ bừng giận dữ.
- Đúng là họ ăn gian thật, Gontrand thở dài tiến về phía nhà vua. Giờ thì đến lượt mình. Hy vọng là mình đủ khả năng ứng phó!
Romaric vội chạy ra đỡ Ambre đứng lên. Cô bé vẫn đang giận điên người. Cả hai đứa nhìn về phía ngai vua.
Nhà vua cho vời ra một chàng Korrigan có vẻ còn trẻ, rỉ tai ra lệnh gì đó. Chàng này tươi cười tiến về phía Guillemot lịch sự ngả mũ:
- Xin chào! Tên tôi Kor Hosik[4]! Tôi biết tiếng các anh. Đức vua bảo tôi xem anh dịch gì. Ngài sợ các anh gian lận.
- Lại còn thế nữa! Agathe lẩm bẩm.
- Rất vui được làm quen với cậu, Kor Hosik, Guillemot chỉ nói vậy, trong lòng cầu mong Gontrand trả lời đúng câu hỏi của vua, và liếc mắt nhìn Coralie, cậu tha thiết mong Romaric thành công trong đợt thử sức thứ ba...
- Này cậu bé hãy trả lời đi
Đống ngà trong phòng tối là gì...
- Có thế thôi à? Gontrand hỏi Guillemot sau khi cậu này dịch xong câu đố.
- Thế thôi, Guillemot chỉ trả lời vậy vì biết Kor Hosil đang căng tai căng mắt ra theo dõi hai cậu.
Gontrand nhìn vẻ mặt của Agathe, Coralie và Guillemot và hiểu là ngay cả nếu không có gã gián điệp Korrigan đứng đó, thì cũng chẳng ai giúp được cậu! Cậu bèn bình tĩnh suy nghĩ về câu đố.
Gontrand thử hình dung đủ mọi đáp án có thể nghĩ ra và chính trong khi lơ đãng gõ gõ vào răng, cậu tình cờ tìm ra câu trả lời. Gontrand trả lời thẳng bằng tiếng Korrigan, hớn hở vì giải được câu đố.
- Tâu bệ hạ, người biết chăng
Miệng là phòng tối, còn răng là ngà.
Phía trên ngai vua, Kor Mehtar bồn chồn sốt ruột, trong khi Agathe, Coralie và Guillemot chúc mừng cậu bạn.
Gã Korrigan đội mũ xanh không cười cợt nữa, lao đến chỗ Romaric và càu nhàu nói với cậu:
- Thử thách cuối, cho ngươi hay
Đừng hòng tưởng thoát nơi này như không
Dám cùng ta đọ tay chăng?
Dân Korrigan khiêng đến một cái bàn và hai cái ghế thấp. Romaric ngồi xuống một bên, đối diện với gã đội mũ xanh.
- Trọng tài mà lại tham gia chơi, đúng là chỉ còn thiếu mỗi nước này nữa thôi, Ambre lạnh lùng nhận xét.
- Thực ra thì theo anh, Bertram trả lời, gã quỷ lùn đội mũ xanh đã chọn phe ngay từ đầu rồi mà.
- Anh nói đúng, cô bé thừa nhận. Em hy vọng Romaric sẽ cho lão thua chỏng gọng!
- Anh sợ là khó đấy, Bertram thở dài thành thực. Gã Korrigan đặt khuỷu tay xuống bàn và chìa bàn tay như chân mèo về phía Romaric. Cậu nắm lấy tay gã, cố nén rùng mình.
- Ngươi sẵn sàng chưa hỡi gã đần?
- Sẵn sàng rồi, lão già bong gân!
Romaric trả lời, giọng thách thức.
Địch thủ nhìn cậu bé vẻ ác độc và ngay lập tức bắt đầu trò thử sức. Romaric hiểu ngay rằng địch thủ của cậu tuy trông có vẻ nhỏ thó, nhưng lại khỏe hơn cậu rất nhiều. Nhưng dù sao cậu cũng quyết định sẽ chiến đấu hết sức mình.
Phải nắm vào bàn tay lông lá móng vuốt càng làm cậu mất tập trung. Romaric cố chống đỡ đến lúc kiệt sức mới chịu đầu hàng. Tay Romaric bị quật ngã xuống bàn. Khán giả hò reo cổ vũ chiến thắng của gã Korrigan đang tung mũ lên không.
- Thôi, thế là đến lượt mình rồi! Coralie than vãn.
Mình không bỏ qua lượt được à?
- Không được, cậu là người cuối rồi mà, Agathe kẻ cả trả lời.
- Cậu sẽ ổn thôi mà, tớ tin chắc đấy, Guillemot cố an ủi cô bé đang tiến lại ngai vua. Chẳng phải cậu đã thoát được lũ sứa Nóng bỏng đấy sao?
- Ừ, Coralie thở dài nói. Nhưng lần đó không giống như bây giờ. Giờ mọi việc phụ thuộc vào mình.
- Hồi đó, ở Thế giới Vô hình, mạng sống của Romaric cũng phụ thuộc vào cậu và cậu đã cứu cậu ấy. Tớ tin cậu...
- Cảm ơn Guillemot, Coralie cảm động nói và hôn lên má Guillemot.
- Lại một cô nữa hôn cậu, Gontrand thì thào vào tai Guillemot. Cậu phải cho tớ biết bí quyết đấy nhé! Tớ sẽ bán lại nó cho anh Bertram với giá cắt cổ...
- Cậu không nghiêm chỉnh được lấy năm phút à?
- Có chứ, nếu có cây đàn ở đây. Mà có lẽ cũng chẳng được năm phút...
Thấy Coralie sợ sệt, Kor Mehtar khoái chí lắm. Ông ta ra câu hỏi:
- Này cô bé xinh xinh Xứ Ys
Nghĩ kỹ rồi hãy trả lời ta
Nhà nào có tường mà không cửa
Có người sao chẳng thấy tiếng ra
Guillemot dịch câu đố và nhìn Coralie dò hỏi. Cô bé đang nhắm mắt tập trung suy nghĩ. Romaric, Bertram và Ambre lo lắng đợi.
- Nếu con bé định trong đời cũng có lúc nói cái gì đó thông minh thì giờ là lúc đây, Ambre thở dài. Nhà vua nôn nóng ngọ nguậy trên ngai. Ông ta vui vẻ nói làm cắt đứt dòng suy nghĩ của Coralie:
- Nào hỡi cô bé đẹp xinh
Chẳng hay cô đã hết mình tìm ra?
Coralie bình tĩnh trả lời bằng tiếng Korrigan rất sõi:
- Vâng tâu bệ hạ anh minh,
Nghĩa địa ấy chính ngôi nhà người xưa
Chết rồi nên chẳng dây dưa
Cần gì cửa giả, nắng mưa mặc lòng.
Khắp hang vang tiếng kêu la rên rỉ. Nhà vua rú lên giận dữ. Trọng tài lăn ra đất và bắt đầu gặm mũ. Ambre lao đến, gạt các bạn đang vây quanh Coralie chúc mừng. Cô siết chặt em vào lòng.
- Sao em làm được? Cô ngạc nhiên hỏi.
- Em cũng chẳng biết nữa, Coralie bối rối thú nhận. Tự nhiên em thấy mọi việc thật dễ dàng. Ngay cả tiếng Korrigan cũng đâm ra dễ nói, dù thường ngày em nào có giỏi gì cái môn này.
- Guillemot, em giải thích việc này thế nào?
Romaric hỏi, rất tự hào thấy cô bạn lập công.
- Em nghĩ là Coralie không ngốc như mọi người tưởng, thế thôi, Guillemot trả lời thoái thác. Thực ra, Guillemot đã hiểu ra mọi việc. Kénaz, Linh Phù Kích thích sáng tạo mà cậu đã tung ra lúc trước để giúp Agathe, mãi sau mới có tác dụng và thành ra lại giúp Coralie. Thêm một bí ẩn nữa!
“Ở Thế giới Vô hình, cậu tự nhủ, nơi bầu trời không giống với bầu trời Xứ Ys, quyền năng các Linh Phù không giống đã đành. Nhưng đây là Xứ Ys kia mà! Chẳng lẽ chui xuống đất thì làm Linh Phù yếu đi ư? Hay là loài Korrigan có bùa phép đủ sức chống lại bùa phép con người?”
Kinh nghiệm cho thấy ở đây nếu muốn dùng phép, cậu phải chuẩn bị trước rất lâu. Nếu không cần thì lúc sau hóa giải cũng được. Lợi dụng lúc đang lộn xộn, Guillemot dùng tay tạo một Thần chú phức tạp và tung nó về phía giữa hang. Đúng như cậu đoán, chẳng thấy gì xảy ra cả. Nếu trái lại thì thật phiền. Các bạn đẩy cậu về phía ngai vua.
- Nào, bảo họ phải thả bọn mình ngay, Ambre đòi hỏi. Đùa thế đủ rồi!
Guillemot nghiêng mình trước vua Korrigan và nói:
- Ngài cũng thấy đấy, thưa đức vua
Chúng tôi đã thắng, ngài thì thua
Lời ngài đã hứa, xin hãy giữ
Thả chúng tôi ngay, rõ thực hư.
Nhà vua vặn vẹo đôi tay rên rỉ.
- Hỡi ôi cậu bé, ngươi nói đúng
Ta đã hứa tha cho các người
Thử thách vượt qua rõ vẹn mười
Nhưng ta đã trót hứa trao ngươi
Cho người còn mạnh hơn vua nữa
Với các ngươi, ta đành thất hứa
Người này ta chẳng dám trái lời.
- Cái gì cơ? Lại gian lận à? Coralie phẫn nộ.
- Ông không có quyền làm thế! Agathe hét lên.
- Tớ cứ tưởng loài Korrigan có danh dự cơ đấy, Gontrand khinh bỉ nói.
Thây kệ phản ứng của lũ trẻ, Kor Mehtar ra lệnh cho quân bắt chúng.
Bertram lại thò tay vào túi như định tìm thứ gì đó. Guillemot bắt gặp cử chỉ đó và đưa mắt dò hỏi. Chàng Phù thủy đỏ mặt rút tay ra ngay, vẻ có lỗi.
- Rồi, cậu thì thầm vào tai Guillemot để chuộc lỗi, em sẽ thấy phù thủy có thể làm gì lúc các bạn lâm nguy!
Bertram giơ tay lên, vẻ mặt trông rất khiếp.