- Anh ngáy gì mà khiếp thế, Bertram, Ambre vừa thò đầu ra khỏi túi ngủ vừa kêu lên. Khiếp quá! Gây khó chịu cả ban ngày cũng như đêm!
- Anh có ngáy đâu, em toàn nói lung tung, chàng Phù thủy vặn lại, giọng ngái ngủ, thu mình dưới đống chăn bọn trẻ cho mượn.
- Anh có ngáy, Bertram à, Guillemot khẳng định và đặt bát ăn sáng lên bàn. Thôi nào, mọi người dậy đi!
- Lũ yêu ma dậy cả đi! Romaric bồi vào, cậu đang đứng canh nồi sữa hâm nóng trên bàn điện. Ngoài trời đẹp lắm!
Guillemot kéo rèm và ánh nắng mặt trời ùa vào gian phòng lớn nơi cả bọn còn đang ngủ trên những tấm đệm kê ngay dưới sàn nhà. Gontrand, Bertram và Coralie làu bàu, rúc đầu tránh ánh sáng. Ambre mặc bộ đồ ngủ màu đỏ, nhảy bật lên và tới ban phát cho đám lười nhác mấy phát đá đít.
- Này, anh chàng mang-danh-Phù thủy, một phát vì can tội ngáy đêm này! Còn đây, một phát vì tội gảy đàn ghi-ta nhé, Gontrand! Còn đây, cô em yêu quý, hãy nhận lấy, một phát vì tội bao nhiêu lần để chị phải đợi trước phòng tắm!
- Thôi đi, Ambre! Chẳng hay gì đâu! Ambre ra chỗ Guillemot và Romaric đang đứng bên bàn ăn.
Đến lượt bọn kia cũng đành phải dậy, rên rỉ và cằn nhằn vì bị đánh thức quá đột ngột.
- Chương trình hôm này thế nào? Coralie vừa ngáp vừa hỏi.
- Tối nay nhảy múa quanh đám lửa trên quảng trường lớn, Romaric vừa trả lời vừa dùng thìa khuấy bát sôcôla của mình.
- Còn buổi chi..ề..u, Guillemot, miệng nhồm nhoàm vì lớp sôcôla Nutella dày bự nói tiếp, là các trò ở sân v..ậ..n động!
- Thế còn buổi sáng? Bertram vừa gãi má vừa xen vào.
- Sáng nay phải ra bãi biễn tìm viên cuội của chúng ta, Ambre nhắc, cô nhìn những ngón tay Guillemot dính đầy sôcôla Nutella, vẻ nghiêm khắc.
- Thế thì, tớ là người vào phòng tắm đầu tiên!
Coralie nói, giả làm động tác đứng dậy.
- Không có đâu! Bốn tên kia bỏ dở việc chúng đang làm và cùng hét toáng lên lao vội về phía cô bé.
Chỉ có Bertram là ngồi lại bàn, sửng sốt trước cảnh tượng.
Sau khi cả bọn đã tắm rửa và mặc quần áo xong xuôi, chúng rời căn hộ và đi ra bãi biển. Các con phố chật hẹp và quanh co lát đá gra-nít màu sáng, vẫn còn tối om vì bị che bởi những mái nhà cao bốn năm tầng chìa ra phố, trong khi mặt trời chưa lên cao. Chúng nhẹ nhõm ào ra bãi biển, có một phần nằm trong khu vịnh, còn lọt sâu vào trong là Thành Dashtikazar. Trời còn sớm và phần lớn đám học sinh, sinh viên vẫn đang ngủ vì đêm qua mãi đến khuya mới tan lễ hội.
Bọn trẻ đi về phía đám lửa đôi chỗ vẫn còn nhả khói. Chúng dùng cành cây cời đám than nóng trên cát, rồi liều thò tay tìm những viên cuội của mỗi đứa. Coralie tìm thấy viên cuội của mình đầu tiên, ngay bên cạnh là viên cuội của Bertram.
- Viên cuội Trắng của tớ vẫn còn nguyên! Cô bé sung sướng thốt lên.
- Của anh cũng thế, Bertram vừa nói vừa cười và chìa viên cuội của mình cho Coralie xem. Một dấu hiệu đấy!
- Dấu hiệu gì? Romaric lạnh lùng hỏi.
- Thì đó là... Bertram ấp úng, cậu đã nhìn thấy Romaric phanh ngực trần vào tối hôm trước lúc đi ngủ, và tự kết luận là mình sẽ bại trận thảm hại nếu dùng thể lực để chiến đấu với cậu ta. Đó là một dấu hiệu may mắn! Với anh! Là viên đá của anh còn nguyên!
- Tớ tìm thấy viên của tớ rồi, Gontrand nói. Cũng còn nguyên.
- Tớ cũng thế, Guillemot vừa nói vừa thổi lớp than phủ lên hòn đá cậu đang cầm trên tay. - Viên của tớ bị vỡ rồi, Ambre nói, giọng tiu nghỉu. Cả bọn sán lại quanh cô bé, không ai nói gì, còn Ambre đang nắm chặt trong tay một miếng đá bên trên có một nửa tên của cô.
- Không sao đâu, Guillemot cố an ủi cô.
- Có, nguy hiểm đấy, Coralie trả lời giọng thật thảm hại. Cậu không thấy đâu!
- Coralie nói đúng, đấy là một điềm xấu, Ambre nói bằng một giọng nghe thật trầm trọng.
Trước vẻ bối rối của chị gái, Coralie liền bước dứt khoát về phía cái sọt mà chúng đã nhặt cuội trắng tối qua. Cô bé chọn lấy một viên rất đẹp và dùng chiếc bút đeo ở đầu một sợi dây mảnh, viết lên trên chữ “Ambre”, rồi đưa cho chị:
- Này. Bây giờ thì chúng ta ai cũng có Viên cuội nguyên vẹn nhé.
Ambre nhìn Coralie vẻ biết ơn và ôm cô em vẻ trìu mến. Rồi sau đó, cô cố mỉm cười nhận viên sỏi mới và quẳng viên sỏi cũ mà lửa đã làm vỡ vào đống than.
- Em hành động giỏi lắm, Ambre à, Bertram thừa nhận, mừng rơn vì có cơ hội tỏ ra tử tế với cô bé. Vì suy cho cùng đó chỉ là một viên sỏi thôi mà!
Cô bé cảm ơn Bertram và cả bọn cùng đi vào thành phố.
- Thế nào, chuyện giấc mơ của cậu là sao?
Guillemot hỏi Ambre lúc hai đứa lại cùng đi với nhau sau các bạn về phía sân vận động đang diễn ra các trò chơi của ngày lễ thứ hai.
- Ồ, thì tớ đã kể hết cho cậu trong thư rồi, Ambre trả lời sau một thoáng im lặng. Từ ngày ở Thế giới Vô hình về, tớ có những giấc mơ rất lạ.
- Thường xuyên à?
- Hầu như đêm nào cũng mơ.
- Mơ giống nhau?
- Ừ, mà không. Thực ra, tớ thường mơ thấy một cánh rừng rộng mênh mông. Sau đó thì các giấc mơ biến đổi đi. Thỉnh thoảng, tớ mơ thấy mình bị những con vật giống lợn lòi nhưng đầu chó đuổi theo. Và thỉnh thoảng lại mơ thấy trèo lên ngựa đằng sau một phụ nữ tóc dài có đôi mắt màu xanh lục. Hoặc là thấy mình đang nằm dài trên một cái giường rất cứng và nghe có khúc hát ru tớ ngủ... Điều khủng khiếp là trong những giấc mơ này, tớ cảm tưởng như mình đã trải qua tất cả những việc đó. Nhưng thực tế, tớ chưa bao giờ đến khu rừng này và chưa hề gặp người phụ nữ đó!
Guillemot bối rối.
- Tớ chẳng biết nói gì, Ambre ạ. Có thể tất cả điều này là do cậu không chịu đựng nổi vụ vượt qua Cánh cổng Hai Thế giới, như Thầy Qadehar đã giải thích... Cậu có nhớ những cơn đau đầu và buồn ngủ của cậu lúc cậu sang đến Thế giới Vô hình không!
- Quên làm sao được, Ambre càu nhàu. Mới tháng trước, tớ còn nằm liệt giường vì cũng đau đầu như thế! À, tớ cám ơn cậu đã viết thư cho tớ.
- Ồ, có gì đâu. Bạn bè thì phải nhớ đến nhau trong những lúc khó khăn chứ! Chúng ta là bạn của nhau đúng không nào?
- Ừ, chúng ta là bạn, Ambre mím môi nói.
Một phút yên lặng trôi qua. Rồi cô bé lại bắt đầu cằn nhằn:
- Của khỉ, tớ là đứa duy nhất năm nay bị ốm. Như thể chỉ mình tớ phải chịu đựng những ngày chúng ta ở Thế giới Vô hình! Và hôm nay thì cũng mình tớ gặp phải Viên cuội Trắng bị vỡ...
- Cái viên mà Coralie đưa cho cậu đẹp đấy chứ? Guillemot hỏi, không muốn cô bạn lại buồn.
- Ừ, đẹp... cô bé cố mỉm cười trả lời. Phải nói là nó rất đẹp!
- Cậu có muốn chúng ta nói với Bertram về những giấc mơ của cậu không? Guillemot đề nghị. Vì dù sao anh ấy cũng là một Phù thủy! Có thể anh ấy có gợi ý gì đó.
- Không cần đâu, Ambre lắc đầu từ chối vẻ duyên dáng. Không phải vì tớ nghi ngờ khả năng của Bertram, mà... tớ chỉ muốn hai đứa mình biết với nhau. Như một bí mật.
Cô bé ngước đôi mắt to màu xanh da trời nhìn Guillemot.
- Tùy cậu... Guillemot ấp úng và bỗng dưng cảm thấy lúng túng không tự nhiên.
Hai đứa gặp lại các bạn trước chậu nước bằng gỗ bên trên có những quả táo to bự trôi bập bềnh.
- Nếu chúng ta dùng răng tóm được một quả, thì có nghĩa là mọi việc chúng ta làm trong năm sẽ thành công! Coralie nói, để lộ những chiếc răng trắng tinh sáng bóng.
Cô bé chắp tay ra sau lưng và tham gia trò bắt táo. Cô thở, rồi nín thở, và làm nổi bong bóng nước to đùng. Đám thanh niên đứng quanh chậu gỗ cười chế nhạo cô bé, còn bọn bạn thì cổ động cho cô. Cuối cùng, Coralie đứng thẳng người lên, hất đầu ra phía sau, người ướt ròng ròng, hàm răng ngoạm được một quả táo khiến cho cô gần ngạt thở.
- Hoan hô, Coralie! cô chị gái chúc mừng em.
- Bây giờ đến lượt anh, Bertram, Romaric ra lệnh.
- Anh? Sao lại là anh? Cậu Phù thủy ngạc nhiên hỏi.
- Em muốn kiểm tra một việc.
- Kiểm tra cái gì? Bertram ngờ vực hỏi.
- Rồi anh sẽ biết... Nào, anh không phải là kẻ nhát gan đấy chứ?
Bị chạm tự ái, Bertram liền chắp tay ra sau lưng và thử vận may, tiếng người hò hét, kẻ động viên, kẻ chế nhạo. Anh cũng ngoạm được một quả táo, thể hiện vẻ chiến thắng rồi nhả ra.
- Còn ai muốn thử vận may không? Bertram vừa hỏi vừa lau mặt bằng chiếc khăn mà một cậu bé đứng cạnh chậu gỗ đưa cho.
- Không, xin cám ơn, Gontrand trả lời. Tớ không muốn bị dính lạnh!
- Thà nói là cậu sợ ướt tóc cho xong! Coralie chọc tức Gontrand và xoa bù tóc cậu lên.
- Ôi không! Gontrand vừa vuốt lại mái tóc vừa thốt lên. Đừng có giở trò ấy nữa!
Guillemot lại xoa bù tóc cậu ấy lên và Gontrand vừa cằn nhằn vừa lẩn trốn, với bọn bạn đuổi theo sau. Bertram kéo tay áo của Romaric.
- Em muốn kiểm tra cái gì với cú ngoạm táo hả?
- Kiểm tra xem anh có đem lại rủi ro cho chúng em không, cậu bé bình thản trả lời rồi chuồn đi và chạy theo các bạn khác.