Guillemot đánh bạo nói:
- Hỡi chúa tể cung điện đền đài,
Sao lại trúng lớn mà chẳng hay
Xin người giải thích cho thần rõ.
Vị vua giải thích ngắn gọn:
- Chẳng ta tóm được một nhóc trai
Người ta tìm kiếm bấy lâu nay,
Ta biết một người vui vui lắm
Sẽ thưởng ta ôm bạc đầy tay.
Thấy Guillemot ngớ người ra vì tiết lộ của vua Kor Mehtar, Gontrand nói xen vào thế chỗ cậu:
- Bệ hạ, chẳng hay định làm gì?
Định xử ra sao lũ bầy tôi
Những tù binh ngoan ngoãn nhu mì?
Nhà vua khô khan trả lời:
- Nếu chúng tỏ ra cũng biết điều
Ta sẽ cùng thỏa thuận xem sao,
Vì ta cũng chẳng hề mong muốn
Treo cổ bọn chúng trên cành cao.
Bertram lưỡng lự thò tay về phía cái túi phù thủy của cậu rồi lại đổi ý.
- Anh em mình hợp sức làm phép rồi bỏ trốn đi!
Cậu thì thào đề nghị với Guillemot.
- Không, Guillemot cũng thì thào đáp lại. Bọn chúng rất đông, anh em mình không thể lên được mặt đất nếu không có chúng giúp sức. Bần cùng bất đắc dĩ, mình mới phải giở pháp thuật.
- Nhưng thế thì bọn mình biết làm gì bây giờ?
Coralie lại gần hai đứa, rên rỉ hỏi.
- Bọn mình không được mất hy vọng, Guillemot cố an ủi cô bé, trong lúc vẫn suy tính rất nhanh. Loài Korrigan rất thích chơi đùa. Có thể thử cái gì đó xem sao... Mấy tên Korrigan sắp sửa đặt những bàn tay như cẳng mèo lên người bọn trẻ thì Guillemot chợt nảy ra một ý. Cậu quay về phía Kor Mehtar:
- Bệ hạ, thần xin có ý này
Xin cho chơi chuộc lại ngày tự do
Kor Mehtar giơ tay lên và mấy tên Korrigan đang định bắt bọn trẻ đi liền lùi lại. Nghe thấy Guillemot nói từ “chơi”, tất cả các Korrigan khác bèn bỏ hết mọi việc và quay về phía Nhà vua, im lìm đợi quyết định của ông ta.
- Này này lũ nhóc mải chơi
Ban cho ngươi được thỏa hơi sức đùa!
Tiếng vỗ tay vang như lên sấm sau lời nhà vua.
Ngay lập tức, một hội đồng được tập họp quanh ngai vua và ai nấy đều tranh luận sôi nổi, chắc là về trò chơi và thể thức chơi.
- Tớ chắc là sẽ được mà! Guillemot đắc thắng nói.
Loài Korrigan không bao giờ từ chối thách thức! Tớ chỉ hy vọng họ không giở trò quá đáng thôi.
- Guillemot này, Gontrand hỏi (cậu là người khá tiếng Korrigan thứ hai trong cả bọn, chỉ sau Guillemot), người mà vua Korrigan vừa nói đến, người muốn có được cậu ấy mà, liệu có phải lại là Bóng tối không nhỉ?
- Có thể lắm, Guillemot thừa nhận. Để các bạn khỏi lo lắng, cậu lại nói: nhưng Korrigan là loài trung thực. Hay đúng hơn là thường như vậy! Nếu bọn mình thắng cuộc thì họ sẽ để cho bọn mình đi thôi.
- Thế sao cậu không dùng các Linh Phù để đưa bọn mình ra khỏi đây? Romaric ngạc nhiên.
- Anh và Guillemot sẽ dùng chúng làm đòn dự trữ, Bertram giải thích thay Guillemot. Đó là chiến thuật hai anh em đã đề ra và anh thấy nó...
- Sao anh không giải thích cho bọn em bằng tiếng Korrigan đi? Ambre mỉa mai nói khiến Bertram lừ mắt nhìn cô bé.
- Guillemot ơi, Coralie hỏi, lúc nãy cậu nói hai chị em tớ đẹp và xinh, thế ai đẹp ai xinh? Xinh cũng tốt, nhưng vẫn chưa bằng đẹp, và tớ nghĩ là...
- Đừng có làm phiền Guillemot, Romaric phật ý. Guillemot đã làm hết sức rồi. Cậu cũng biết là nói tiếng Korrigan khó thế nào mà...
- Về phần anh, Bertram nói xen vào, nói đẹp tức là em đấy, Coralie, chắc chắn thế.
- Cảm ơn anh Bertram! May mà có anh! Cô bé trả lời, hớn hở cười với cậu.
Thấy vậy, Romaric bèn hăm dọa bằng cách giả tiếng Korrigan:
- Phù thủy Bertram cứng đầu ơi,
Mèn gì Guillemot kêu anh ngốc
Nếu muốn ăn tát cứ bảo tôi.
- Này Guillemot, Agathe hỏi, cậu thấy tớ để bím tóc thì hợp hơn à?
- À, không hẳn vậy đâu... Tớ phải tìm một từ để kết thúc câu, chỉ vậy thôi.
- Tớ đã bảo cứ xài “củ khoai nâu”, Ambre siết chặt nắm đấm, nói giọng lạnh tanh. Nhưng kể ra, Guillemot cũng có thể kết là “Agathe rất đáng ăn tát”, nghe cũng vần đấy chứ!
- Thôi bình tĩnh đi Ambre, Romaric ngăn lại. Cậu thấy thế còn chưa đủ à? Vì cậu mà bọn mình bị bắt đến đây! Cậu còn nghĩ gì nữa hả?
- Nghĩ về nhiều điều, Ambre lẩm bẩm, mắt nhìn sang Agathe.
Đúng lúc đó, Kor Mehtar ra hiệu cho bọn trẻ. Một gã Korrigan đẩy cả bọn đến gần ngai vua.
- Bớ này lũ trẻ thích vui chơi,
Đây là thử thách phải vượt thôi
vị vua thông báo, trong khi thần dân của ông ta nhảy múa vui sướng.
Các ngươi phải chơi lối cặp đôi
Người dùng sức vóc, kẻ mưu trí
Nếu một trong hai mà thấy bí...
... Là sao, xin đức vua giải lý?
Guillemot hỏi.
- Nếu kẻ dùng sức thua cuộc
Khi ấy người dùng trí sẽ buộc
Phải trả lời câu hỏi của ta!
- Có điều thần chưa hiểu, muôn tâu
Ba cặp vậy chi mới sáu người
Còn một người nữa ngài tính sao?
Guillemot lại càng ngạc nhiên.
- Ngươi giỏi tiếng Korrigan
Ta muốn ngươi đến bên bàn cùng vui,
Kor Mehtar nói, vẻ láu lỉnh.
Một nhóm Korrigan đưa Ambre, Agathe, Coralie, Gontrand, Romaric và Bertram đến giữa hang. Tất cả tụi Korrigan có mặt trong hang đều tụ tập lại ngồi trên các giàn giáo bằng gỗ dựng dọc theo vách hang và râm ran bàn tán sự kiện này.
- Mọi người cố gắng lên nhé, Romaric dặn dò. Vì Guillemot phải đứng cạnh nhà vua nên cậu quyết định phải đứng ra tổ chức công việc. Lão vua muốn chia tách bọn mình. Đành phải chia nhóm vậy: Ambre chơi với
Gontrand, Bertram chơi cùng Agathe và Coralie với mình.
- Romaric, tớ phải trả lời các câu hỏi à? Ôi, tớ sợ lắm! Coralie rên rỉ.
- Em đừng lo, người đẹp Coralie ơi, Bertram cố an ủi cô bé. Nếu tình hình xấu đi, anh vẫn còn có cách mà.
- Phải nghe những câu ngốc nghếch thế này cũng là điều kiện chơi à? Ambre phàn nàn. Thôi được, Gontrand, tớ sẽ thử sức còn cậu dùng trí nhé.
- Được, Gontrand đồng ý.
- Này, cô Agathe dịu dàng, Bertram hăng hái quay sang bạn cùng chơi, anh em mình phân chia nhiệm vụ thế nào nhỉ? Khó quá đi mất! Chẳng biết anh nên dùng trí hay thử sức nữa? Em nghĩ sao?
- Chả nghĩ sao hết, Agathe nhún vai nói. Mình đúng là điên nên mới dính vào cái cậu Guillemot số đen như ruồi này! Lần đầu thì vì cậu ta mà mình bị lũ Gommon bắt cóc và bị một gã gớm ghiếc bắt làm nô lệ suốt mấy tuần liền. Giờ lại rơi vào tay tụi Korrigan và phải tham gia cái trò chơi ngu ngốc của bọn chúng! Đã thế lại chẳng có được một bạn chơi cho ra trò, hơi tí là nói nhăng nói cuội...
- Thôi được, anh để em dùng trí vậy nhé, Bertram ngượng ngùng kết luận, trong tiếng cười nhạo của Ambre, Gontrand và Romaric.
Một gã Korrigan đội mũ xanh ưỡn ngực tiến lại. Ngự trên ngai đá, vua Kor Mehtar khoái trá ra mặt. Gã Korrigan đội mũ xanh nghiêng mình trước nhà vua rồi nói với bọn trẻ:
- Này hỡi lũ hề buồn xo
Ta đây là trọng tài cho các người!
- Thế càng tệ hơn... Ambre thì thầm vào tai Gontrand.
- Kẻ dùng trí đến gần ngai
Còn những kẻ khác đứng ngay chỗ mình! Gã trọng tài nói tiếp bằng chất giọng khỏe và hoa tay vẻ rất cải lương.
Coralie run rẩy, Agathe lê bước, còn Gontrand thì huýt sáo đến bên ngai vua, Guillemot cũng đứng đó đợi cả bọn.
- Coralie, dũng cảm lên! Guillemot động viên cô bé. Coralie cố cười với cậu.
Gã Korrigan làm trọng tài bèn nói với Ambre, Bertram và Romaric đang đứng trơ trọi giữa hang:
- Kẻ nào đủ sức đủ tài
Dùng tay mà chọi ngắn dài trước đây?
- Anh khá là khéo tay, Bertram vừa ngọ ngoạy ngón tay vừa bảo với hai đứa còn lại. Anh quen dùng Linh Phù bằng tay mà...
Ambre và Romaric nhìn nhau nghi ngờ, nhưng rồi cũng đành đồng ý. Dù sao thì mỗi đứa cũng đều phải thử sức mà.
- Được, anh làm đi...
Bertram tiến lên một bước.
- Vậy ra đây là kẻ hứng chí
Kẻ thử đầu tiên sẽ thấy bí!
Lời bình của gã trọng tài khiến khán giả cười chảy nước mắt.
“Họ chế nhạo bọn mình, Guillemot tự nhủ, tay siết chặt nắm đấm tức giận. Chắc chắn họ sẽ gian lận mấy trò chơi cho mà xem!”
Quả đúng như Guillemot nghĩ, gã trọng tài bèn giải thích cho Bertram là cậu phải đi vòng quanh hang bằng tay, không được ngã. Chàng phù thủy trẻ ngớ người ra. Ambre và Romaric hoảng hồn. Chỉ có Ambre là người duy nhất có thể làm được điều đó!
- Lần sau, Ambre lẩm bẩm, bọn mình phải tính kỹ rồi hãy quyết định!
Bertram ngước mắt tuyệt vọng nhìn các bạn. Rồi cậu tự động viên bản thân: “Thôi nào Bertram, đúng là cực nhọc thật, nhưng đó là danh dự. Ít ra cũng phải thử xem sao!”
Cậu tiếc rẻ bỏ cái túi phù thủy lại và cởi áo choàng ra. Rồi cậu đặt tay xuống đất và chổng chân lên trời, cố giữ thăng bằng. Khi đã giữ được thăng bằng, cậu bắt đầu đi trên nền cát.
- Dù sao thì anh ấy cũng khá dũng cảm, Romaric thừa nhận.
- Hay đúng hơn là liều lĩnh, Ambre chỉnh lại. Nhưng cậu nói đúng, cái gã hậu đậu này cũng không đến nỗi tệ!
Được bạn bè cổ vũ, Bertram đi được chừng mươi mét thì đổ sụp xuống, trong tiếng reo hò của dân Korrigan.
- Anh xin lỗi... Bertram thở dài nói với Ambre và Romaric.
Chàng Phù thủy phủi bụi trên áo quần.
- Thôi, anh đã cố hết sức rồi mà, Romaric thân mật vỗ vai an ủi Bertram.
- Cũng không tệ đâu, Ambre nói và lần đầu tiên cô cười với Bertram.
Cả bọn quay về phía ngai vua.
- Nào nào giờ thì ai cứu được
Anh chàng hậu đậu vụng về này?
Nhà vua hỏi.
- Tâu đức vua, chính tôi đây.
Agathe trả lời, mắt nhìn Kor Mehtar đầy khinh bỉ nhưng ông ta chẳng buồn để ý.
- Này này cô bé trâng tráo kia
Có giỏi trả lời ngay ta biết
Sao người ăn mày và con gái
Đi cùng vua và vợ hiền thân thiết
Cộng đi cộng lại vẫn chỉ ba?
Agathe cũng biết đôi chút tiếng Korrigan, như phần lớn học sinh Xứ Ys, nhưng Guillemot vẫn dịch lại câu đố để chắc chắn là cô hiểu được nội dung. Agathe bắt đầu suy nghĩ.
“Dễ quá, Guillemot nghĩ. Hy vọng là cậu ấy không nhầm lẫn giữa đức vua và người ăn mày. Mình phải giúp cậu ấy mới được...”
Guillemot kín đáo dùng tay tạo hình ngọn đuốc, đó là Kenaz, Linh Phù Kích thích sáng tạo, rồi tung nó về phía Agathe.
Chẳng có gì xảy ra hết. Agathe vẫn đang suy nghĩ rất lung và có vẻ không chắc tìm ra câu trả lời.
“Hình như Kenaz không hoạt động thì phải, Guillemot thầm ngạc nhiên. Lại còn thế nữa! Hy vọng điều đó không có nghĩa là các Linh Phù không hoạt động được ở đất của loài Korrigan. Vì nếu quả thế thì nguy to rồi...”.
Nhà vua sốt ruột nói:
- Nào, ngươi mất nhiều thời gian đấy,
Trả lời vua Korrigan ngay!
May mà cô bé còn nhanh trí, cứ trả lời bằng tiếng Pháp mặc cho Guillemot dịch sang tiếng Korrigan.
- Họ chỉ có ba người bởi vì vua và người ăn mày chỉ là một, Agathe giải thích, giọng chắc chắn. Người đi ăn mày, chẳng có gì thì không bị các nhu cầu biến thành nô lệ, vì thế ông ta là vua của bản thân mình. Vì vậy, trong câu đố này, vị vua-ăn mày đi cùng vợ và con gái!
- Muôn tâu bạn tôi trả lời rằng, Guillemot tỉnh bơ dịch lại, trong lòng chỉ mong vua Kor Mehtar không hiểu tiếng Pháp.
Con gái người ăn mày khốn khổ
Chính là vợ vị vua anh minh
Vua, người ăn mày và con gái
Là ba người trong một gia đình!
Agathe tái mặt hiểu là cô đã nhầm và nếu không có Guillemot thì cả bọn đã thua cuộc. Nhưng cô vẫn tỏ ra thản nhiên trước mặt nhà vua đang cau có dò xét nhìn cô. Gã trọng tài chăm chăm chờ vua Kor Mehtar ra hiệu. Thấy vua chỉ tay một cái, gã bèn nhảy ngay ra giữa hang nói:
- Các ngươi gặp may một lần
Thử sức sau sẽ muôn phần khó khăn.