Ông Urien, trang bị kín mít từ đầu tới chân, bồn chồn đi lại trong gian phòng lớn của lâu đài. Ông dừng lại trước lò sưởi, phía trên có treo trang trọng bức gia huy của tộc họ Troil: con chim trắng bay trên miền đất đen, trên nền trời đỏ thắm. Ông Urien rất xúc động. Không biết đã bao lần ông âu yếm ngắm nhìn bức gia huy rồi lao vào những trận chiến ác liệt mà kết quả gặt hái được không chỉ là danh dự cho bản thân. Urien có cảm giác như mình đang sống lại!
- Chào đồng đội, ông đã xong xuôi cả rồi ư?
Valentin vui vẻ nói với ông và đặt mấy cái túi đi đường vừa chuẩn bị xong xuống đất.
- Trời đất, ông bạn! Urien trả lời rồi phá lên cười vui vẻ, tôi cứ sợ lỡ chuyến đi mà!
- Bộ giáp hợp với ông lắm, Valentin nói, vẻ thán phục.
- Ông thấy thế hả? Urien nói. Giáp thì đã ăn thua gì so với thứ này!
Ông rút cái rìu chiến ra khỏi bao và huơ huơ nó quanh người.
- Ông cứ như là trẻ con ấy! Valentin cười trêu ông. Bản thân ông Valentin cũng thấy phấn khích lắm.
- Qadehar chưa đến à? Urien hỏi trong khi đút rìu vào bao.
- Cậu ấy đang nghỉ ngơi. Cậu ấy sẽ ra với chúng ta sau. Qadehar nghĩ nên đến Thế giới Vô hình vào ban đêm thì hơn.
Urien gầm gừ sốt ruột. Nhưng rồi ông cũng nhanh chóng bình tĩnh lại. Sự chờ đợi trước khi hành động cũng có cái thú riêng và ông biết thưởng thức cái thú ấy. Urien quẳng một bó củi vào lửa và mang hai cái ghế đẩu lại gần lò sưởi. Urien và Valentin ngồi bên lò sưởi rộn ràng nhớ lại những chiến công xưa của hai người...
- Các anh sẵn sàng chưa? Qadehar hỏi khi bước vào phòng.
Urien và Valentin giật nảy mình. Đêm đã xuống được một lúc và hai ông đã thôi không trò chuyện từ lâu, mắt mải ngắm ngọn lửa nhảy nhót trong lò sưởi. Mỗi người miên man nghĩ về những kỷ niệm riêng tư, nhất là những cảnh chết chóc điêu tàn...
- Chúng tôi sẵn sàng rồi, Qadehar ạ, Urien trả lời. Trời đất, chúng tôi sẵn sàng rồi!
- Vậy thì đeo hành lý lên, chúng ta đi thôi. Thầy phù thủy kéo hai Hiệp sĩ ra giữa phòng ăn. Họ đeo mấy cái túi Valentin đã chuẩn bị lên vai.
- Có mỗi một điều làm tôi buồn, Urien rên rỉ, đó là không được mang theo ngựa.
- Tôi rất tiếc, Qadehar giải thích, nhưng ngựa không chịu được chuyện đi lại giữa hai thế giới. Bây giờ, các anh hãy tập trung tư tưởng và cố gắng bắt chước y hệt những động tác tôi làm. Thần chú Sa mạc đòi hỏi phải tập trung cao độ.
- Ừ, nhưng cậu đã giải thích cho chúng tôi rồi mà, Urien lạnh lùng cắt ngang.
- Tôi phải nhắc lại vì tôi biết anh quá rõ, Qadehar khô khan nói, mắt nhìn xoáy vào Urien. Urien cúi đầu bặm môi.
- Thôi nào Urien, Valentin âu yếm quở trách ông bạn, đừng có trẻ con thế...
- Nào, xong chưa? Qadehar sốt ruột. Chúng ta đâu có định ở đây qua đêm, phải không?
Urien ngoan ngoãn cầm tay Qadehar và chìa tay kia cho ông bạn.
Qadehar lần lượt lặp lại tư thế của tám Linh Phù tạo thành câu thần chú, miệng lẩm nhẩm khấn.
Các hiệp sĩ cố hết sức bắt chước ông. Bỗng nhiên, họ nghe thấy có tiếng cửa mở rồi đóng sập lại. Họ bị một cơn lốc mạnh cuốn đi và chui vào một cái hố đen như mực.
Ba người đã rời khỏi Xứ Ys. Bóng tối đi đi lại lại trong tòa tháp đá. Cái bóng đen tối có vẻ đang sốt ruột kinh khủng. Nó cử động liên tục làm nhiều mảng đen ngòm rách ra bay đập vào tường rụng lả tả.
- Không hiểu chúng nó còn đợi gì nữa... mà chưa mang thằng bé về cho ta... Ấy vậy mà ta đã báo... cho tất cả những đứa tôn trọng hay sợ ta... là ta muốn có đứa bé ngay... Ngay lập tức... Rằng ta sẽ có thưởng... Hay là ta phải tự tay bắt nó... Toàn đồ vô dụng... vô dụng... Quanh ta toàn lũ vô dụng...
Có tiếng bước chân dồn dập trên cầu thang. Bóng tối quay lại và nhìn chăm chăm ra cửa. Lomgo xuất hiện trong phòng, thở hổn hển.
- Có tin nhắn, thưa Thầy. Tin từ Xứ Ys.
- Vậy thì, thư ký trung thành của ta... còn chờ gì nữa... đọc ta nghe tin nhắn đi... Và hãy cầu cho đó là tin tốt lành...
Lomgo lấy lại bình tĩnh, liếc mắt e ngại nhìn cái bóng có vẻ như đang run rẩy trong tấm áo choàng tăm tối, rồi gã đọc:
- Xin vui mừng thông báo với ngài
Hỡi con người ngự trị bóng đêm
Thật may mắn, chủ nhân lâu đài
Đang có trong tay cái quân bài
Ngài vẫn mong chờ bấy lâu nay
Bao giờ và khi nào ngài muốn
Giao nộp ngài thằng nhóc này đây?
- Tụi Korrigan... Tụi Korrigan đã tìm ra nó đầu tiên... Quỷ tha ma bắt cái lũ quỷ lùn nhố nhăng ấy... Có ngày chúng sẽ biết tay ta... Nhưng giờ điều quan trọng nhất... đúng, quan trọng nhất... là thằng bé thuộc về ta... thuộc về ta...
Bóng tối cất tiếng cười nghe rợn cả chân tóc. Gã thư ký vội vã chuồn ngay.