Lễ Samain diễn ra vào đầu tháng Mười một và kéo dài ba ngày. Theo truyền thống, ngày đầu tiên dành để tưởng nhớ tổ tiên, là ngày người ta đi thăm viếng mộ và lễ phép ngồi nghe ông bà, cha mẹ kể chuyện thời xa xưa.
Hai ngày sau thì không khí vui nhộn hơn: tất cả học sinh và sinh viên Xứ Ys đều tập trung ở Dashtikazar là thủ phủ của Xứ Ys, để tổ chức các trò chơi và nhảy múa kết thúc mùa đẹp trời và chờ tới dịp lễ sang năm. Nhân dịp này, cũng giống như vào ngày hội Carnaval, khi người ta “đốt mùa đông” theo cách biểu tượng, vị Trưởng xứ ra những quân lệnh hết sức độ lượng cho các Hiệp sĩ có nhiệm vụ giữ trật tự trong thành phố.
Để tránh không khí ồn ào, những người cao tuổi nhất xứ thường về nhà cha mẹ hoặc bạn bè ở nông thôn, và theo một tập tục rất cổ xưa, họ dựng giàn đốt lửa trên các ngọn đồi, ngồi quanh đống lửa ôn lại những kỷ niệm và chia sẻ với nhau niềm hy vọng về một mùa đông không quá dài...
Sau khi mất một ngày phải theo truyền thống tưởng nhớ tổ tiên ở ngay tại mỗi ngôi làng, Guillemot, Romaric, Gontrand, Ambre và Coralie gặp lại nhau trong căn hộ mà ông Utigern làng Krakal, cha của hai chị em sinh đôi, đã cho lũ trẻ mượn trong thời gian diễn ra lễ hội, ở phố Sarabandes.
- Gontrand, cậu có thể dừng lại một chút được không? Romaric phàn nàn.
- Không được, Gontrand vừa gảy dây đàn vừa trả lời, cậu đang ngồi xếp bằng tròn trên tấm thảm giữa phòng ăn rộng lớn. Viện Hàn lâm bắt ngày nào cũng phải luyện gam.
- Thế thì cậu ra ban công mà tập, cậu học sinh Kỵ mã thở dài. Không ai nói chuyện được nữa với cái ghita của cậu!
- Không được, Gontrand vẫn thản nhiên tiếp tục.
Bên ngoài ồn lắm. Mà nhân tiện, đây là chiếc xi-ta chứ không phải ghi-ta, hiểu chưa.
Quả thực là bên ngoài, hàng tốp thanh niên đang vừa cười đùa vừa gọi hỏi đường và đi về phía quảng trường rộng lớn của Dashtikazar, dọc theo con phố được đặt cái tên rất hợp là Sarabandes[1].
- Kệ cậu ấy đi, Guillemot nói xen vào, đấy là việc quan trọng đối với cậu ấy...
- Đúng đấy, Coralie bồi thêm, mà cậu ấy tập xong càng nhanh thì chúng mình được giải phóng càng sớm.
- Cả lũ các cậu thật là dốt đặc cán mai! Gontrand nói vọng từ trong góc phòng cậu vừa lui về, giọng đầy khiêu khích.
- Thế đấy, ông Tinh vi ạ, thế đấy! Romaric đốp lại. Cậu phải tự thấy may mắn vì không bị bọn tớ trói chặt vào một cái ghế đấy.
Ambre từ bếp quay lại với những chiếc bánh săng-đuých.
Gontrand liền buông cây đàn xuống và ra chỗ bọn bạn đang đói cồn cào.
- Xem kìa, Romaric nói giọng mỉa mai. Chàng nhạc sĩ thiên tài cũng không thể cưỡng lại tiếng gọi của cái bụng sao?
- Đứng trong bếp, tớ nghe thấy là “tập gam nhạc” chứ đâu phải “tập gam đo lường” đâu! Ambre nói nhạo.
- Cả lũ các cậu thông đồng với nhau để trêu tức tớ phải không? Cậu chàng cao lớn nổi cáu. Chỉ mình tớ làm việc ở đây. Nên cũng chỉ có tớ là được phép ăn! Coralie bước lại gần Gontrand từ phía sau và xoa cho tóc cậu bù lên.
- Ôi, thôi! Tớ kinh tởm cái trò này lắm rồi!
Gontrand tức tối vuốt lại mái tóc và nhìn cả bọn vẻ hằn học, như bật đèn xanh cho một trận tấn công dù cậu không có ý đó. Các bạn tha cho Gontrand đứng dậy sau khi ban cho cậu một bộ tóc xù tung.
- Được rồi, các cậu đã thắng, hôm nay tớ dừng ở đây, Gontrand đầu hàng, quyết định cũng cười đùa theo. Nhưng Nhạc viện mà đuổi cổ tớ là lỗi các cậu đấy nhé!
- Chúng ta liều một phen, Romaric nói.
- Mà dù sao thì, Coralie kết luận. Cậu cũng không thể chơi lâu được, trời tối đến nơi rồi và sắp tới giờ xem cuộc đuổi bắt Jeshtan nữa!
Vừa lúc đó, có tiếng gõ cửa căn hộ. Năm đứa bạn nhìn nhau.
- Các cậu chờ ai à? Ambre hỏi.
Mấy đứa bạn ra hiệu nói không. Chỉ có một Guillemot là chợt tái đi, song không ai nhận ra.
“Khỉ thật! Cậu nghĩ, miễn là không phải con bé Agathe!”
Ambre ra mở cửa.
Một người lạ mặt xuất hiện: ngực ưỡn ra, đầu ngẩng cao và ánh mắt nhìn giễu cợt, anh ta có một nhúm râu dưới cằm, một viền ria mảnh trên môi, và mặc một chiếc áo choàng Phù thủy...
- Bertram! Guillemot thốt lên và vội vàng đi ra chỗ anh ta. Anh làm gì ở đây thế hả?
- Anh sẽ giải thích cho em sau, Bertram hứa và nồng nhiệt bắt tay Guillemot. Em không giới thiệu anh với các bạn em à?
- Hừm... dạ có chứ ạ. Anh Bertram này, đây là Romaric, anh họ của em; anh ấy đang học Kỵ mã ở Bromotul.
- Thêm một tên trong đám tàn ác đần độn đó hả?
Chàng Phù thủy bình phẩm rồi nhướn đôi lông mày một cách quá đáng và đứng từ xa chìa một bàn tay ra phía Romaric đang sững lại, không nói được gì.
- Và, hừm... kia là Gontrand, Guillemot tiếp tục nói, không thấy thoải mái lắm; cậu ấy người làng Bounic và đang theo học ở Nhạc viện Tantreval.
- Một nông dân chơi kèn biniu đây! Bertram buông lời và nhìn Gontrand vẻ coi thường.
- Còn kia là Coralie, con gái Utigern làng Krakal, Guillemot vội nói tiếp để ngăn Gontrand trả lời. Bertram nhìn Coralie và sững sờ.
- Xinh quá! Xin cho tôi được hôn đôi bàn tay xinh đẹp của cô nào!
- Anh không được phép làm gì hết và để cho em gái tôi được yên, Ambre xen vào, hai tay chống nạnh và mắt nhìn dữ dằn.
- Hừm... đây là Ambre, chị của... Guillemot cố nói.
- Đây đúng là một con ngựa cái tơ! Bertram thốt lên và lại gần cô gái tóc ngắn. Và là cô gái rất cá tính!
Bertram chưa kịp nói gì thêm. Ambre huých một cú đầu gối vào bụng dưới của anh ta khiến chàng Phù thủy phải gập người lại và rên rỉ lăn quay xuống thảm.
- Hoan hô Ambre! Gontrand reo lên, vẻ sung sướng mê ly.
- Tớ hâm mộ cậu lắm! Romaric nói thêm vẻ sùng bái.
- Chị điên à? Chị làm sao đấy? Coralie phản đối. Anh ấy chỉ muốn hôn tay để tôn vinh sắc đẹp của em thôi mà!
- Để cho hắn tôn vinh cái thảm trước đã, Ambre lạnh lùng nói rồi quay sang Guillemot. Cậu quen tên ngốc này à?
- Hẳn là có chuyện hiểu lầm rồi, Guillemot tự chống chế. Đây là Bertram, một Phù thủy ở Gifdu. Bình thường anh ấy đâu có thế... Mà đúng là không hề như thế! Tớ cũng không hiểu.
- Ê, anh ấy muốn nói gì thì phải! Coralie vừa gọi các bạn vừa lại gần Bertram, vẫn đang nằm gập bụng rên rỉ dưới sàn.
Quả là chàng Phù thủy trẻ đang kẹp một tay giữa đùi, còn tay kia thì giơ về phía Guillemot một cách tuyệt vọng. Cậu khó nhọc thốt ra thành lời.
- Cậu nói đúng, Coralie à, Romaric thừa nhận. Đúng là anh ấy đang muốn nói gì đó.
- Nhìn một con giun đang quằn quại muốn nói, thật cảm động, Gontrand nói thêm.
- Tớ nghĩ chúng ta nên giảm đau đớn cho hắn và tiêu diệt luôn bằng một cú đá, Romaric đề xuất.
- Ý kiến tuyệt vời, Gontrand đồng tình.
- Hai cậu im đi một chút được không! Guillemot gào lên và ghé tai sát vào miệng Bertram.
- Xem kìa, Gontrand thở dài. Cậu bạn Guillemot của chúng ta không bao giờ có thể ngăn mình tới cứu giúp những kẻ bất hạnh! Tớ nghĩ chúng ta phải có một thủ lĩnh cương quyết hơn. Ambre, chẳng hạn!
- Tớ hoàn toàn nhất trí với cậu, Romaric tiếp tục nói.
- Im mồm đi! Guillemot ra lệnh. Tớ không nghe được anh ấy nói gì!
- Chỉ đùa thôi... Anh... đùa... ở chỗ anh... mọi người biết đùa...
- Hắn ta xin được toi nhanh hơn à? Gontrand hí hửng hỏi.
- Hay cần một công chứng viên để bày tỏ những ý nguyện cuối cùng? Romaric bồi thêm.
Bertram nắm cổ áo Guilllemot, cậu đang tiếp tục dịch lại cho các bạn.
- Chuyện nghiêm trọng... Qadehar... Thay thế...
Rồi bỗng nhiên, Bertram lấy được hơi và giọng nói của mình.
- TÔI ĐƯỢC THẦY QADEHAR CỬ TỚI ĐÂY! ÔNG ẤY ĐÃ GẶP CHUYỆN NGHIÊM TRỌNG! ÔNG ĐÃ ĐỀ NGHỊ TÔI THAY ÔNG CHĂM NOM CẬU!
- Còn lúc trước? Romaric nhẹ nhàng hỏi trong lúc Guillemot lùi lại, ngừng nhiệm vụ phiên dịch của mình.
- Anh muốn nói gì?
- CHỈ LÀ ĐÙA THÔI! Ở CHỖ TÔI NGƯỜI TA HIỂU THẾ NÀO LÀ ĐÙA! NGƯỜI TA CÓ ÓC HÀI HƯỚC!