Khi phong ấn hình tròn khổng lồ trên mặt đất xuất hiện, vô số ký tự Nữ Chân cổ đại dày đặc xếp san sát nhau. Màu sắc trên đó sáng rực, trông như thể đang chứa đầy máu tươi. Những văn tự chú ngữ đỏ thẫm dường như nhuộm đỏ cả bầu trời, khiến mọi người có cảm giác như đang lạc vào một thế giới huyền ảo, nơi mọi thứ đều trở nên vô cùng phi thực tế.
Tất cả đám thuộc hạ nhà họ Đường, bao gồm cả Đại Quách, đều bị phong ấn khổng lồ này làm cho chấn động. Họ không ngừng trầm trồ, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
Đại Quách vốn đã từng xử lý không ít vụ việc cơ mật, cũng từng trải qua vài chuyện kỳ quái trong núi sâu, nhưng chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến thứ gì bí ẩn đến thế này. Cả vùng đất bị phong ấn khổng lồ này đè lên, tỏa ra sắc đỏ rực rỡ đầy ma mị, gợi lên cảm giác như đang chạm tay vào một thế giới khác.
Miệng Trần Trí vẫn lẩm nhẩm chú ngữ. Những luồng khí vừa nãy còn chạy dọc trong kết giới, giờ đây đã hóa thành từng sợi tơ mảnh, len lỏi vào trong phong ấn dưới đất, bao bọc lấy những ký tự Nữ Chân cổ xưa kia.
Ngay lúc đó, những văn tự Nữ Chân đỏ thẫm trên phong ấn bắt đầu chuyển động từng hàng một, toàn bộ phong ấn cũng dần biến đổi.
Phong ấn này trông giống như một chiếc la bàn tròn khổng lồ được thiết kế tinh xảo, các vòng khớp nối chặt chẽ với nhau, từ từ xoay chuyển. Khi tất cả các chú ngữ đã di chuyển xong, sắc đỏ ở tâm phong ấn bắt đầu nhạt dần, toàn bộ phong ấn khổng lồ dần lún xuống đất rồi biến mất.
Lúc này, mọi người nhìn thấy một lối đi dẫn xuống dưới lộ ra ngay chính giữa, sâu hun hút. Bên trên có bắc một chiếc thang dài làm bằng đồng thau, phía dưới cùng tối đen như mực, chiếc thang đồng trông như đang lơ lửng giữa không trung.
Tay vịn của chiếc thang đồng được chạm khắc tinh xảo các hình tượng chim thú ba chiều. Kỹ nghệ chạm khắc vô cùng cổ xưa và sống động như thật, nhưng những loài chim thú này lại không hề tồn tại ở dãy Trường Bạch này. Chiếc thang đồng cứ thế kéo dài xuống phía dưới, chìm vào bóng tối mịt mù.
"Được rồi, chúng ta xuống thôi."
Sau khi thấy lối vào xuất hiện, Trần Trí thu hồi toàn bộ luồng khí, rồi ra hiệu cho những người phía sau, báo hiệu mọi người có thể xuất phát.
Chứng kiến tất cả những gì vừa xảy ra, đám thuộc hạ nhà họ Đường không khỏi dâng lên niềm phấn khích khó tả. Họ nhận thức rõ ràng rằng đội ngũ của mình đang sở hữu sức mạnh khủng khiếp đến mức nào. Trần Trí và Cơ Doanh, sức mạnh của hai người họ cộng lại là vô địch trong dãy núi này. Điều đó mang đến cho họ một cảm giác tự hào và tinh thần chiến đấu khó tả, họ cảm thấy bản thân vô cùng an toàn. Trần Trí có thể gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, dù có theo anh lên trời xuống đất cũng chẳng có gì phải sợ hãi.
Mọi người cầm súng máy tự động tập hợp thành một hàng, sẵn sàng tiến về phía trước. Theo thông lệ cũ, lần này vẫn là Béo Uy dẫn đầu.
Trong cuộc đời của Béo Uy, chẳng biết đã bao nhiêu lần hắn nhảy vào những hang mộ tối tăm không rõ phía trước là gì. Hắn đã sớm không còn cảm giác sợ hãi đối với bóng tối nữa. Như mọi khi, Béo Uy lấy ra sợi dây trong suốt phát sáng trong túi áo. Loại dây này giống như dải đèn LED, vặn vài cái là toàn thân tỏa sáng, có thể soi rõ tình hình bên dưới, đây chính là bảo bối của Béo Uy.
Béo Uy từ từ thả sợi dây xuống vùng tối bên dưới.
Trần Trí và vài người khác cùng vây lại nhìn xuống. Họ nhanh chóng phát hiện ra rằng, sợi dây chạy dọc theo bậc thang đồng xuyên qua vùng tối đó, nhưng vùng tối kia hoàn toàn không được chiếu sáng. Sau khi sợi dây phát quang được thả xuống, nó như thể ngay lập tức bị bóng tối nuốt chửng.
"Xem ra nơi này... không phải là chốn dành cho người phàm chúng ta rồi."
Lão Cân Đẩu nhìn vùng tối bên dưới, cảm thán nói: "Dưới này mà không khéo, chính là cái gọi là 'Thiên tiên địa cảnh' mà người trong núi hay nhắc tới."
Trần Trí từng nghe nói đến khái niệm Thiên tiên địa cảnh, đó đều là những truyền thuyết xa xưa của người dân vùng núi Đông Bắc.
Người Trung Quốc từ xưa đã tin rằng, dù núi lớn hay nhỏ thì đều có linh khí, trên núi có tiên nhân hoặc sơn thần cư ngụ. Thiên tiên địa cảnh chính là nơi ở của các vị tiên nhân thần linh trên núi.
Trong lịch sử Trung Quốc, núi Trường Bạch vốn rất linh thiêng, tụ hội đầy đủ linh khí đất trời và tinh hoa nhật nguyệt. Trong các truyền thuyết của thế hệ đi trước ở núi Trường Bạch, có một nơi trong thâm sơn cùng cốc không ai được phép đặt chân tới. Nơi đó ở của những vị tiên nhân bất tử, họ không qua lại với tam giới, nằm ngoài phạm vi của thiên giới, nhân gian và minh phủ, được gọi là Thiên tiên địa cảnh.
Truyền thuyết của người dân miền núi về Thiên tiên địa cảnh rất đa dạng. Có người nói nơi đây có nhiều tiên nhân đắc đạo, có thể trường sinh bất lão, cưỡi mây đạp gió, từ xưa đã thu hút nhiều kẻ tầm tiên tìm đến, nhưng cuối cùng họ đều bỏ mạng trên núi tuyết mà ngay cả cái bóng của tiên nhân cũng chẳng thấy. Lại có những truyền thuyết nguyên thủy hơn về sơn quỷ, cho rằng nơi đó không phải là chốn thần linh, mà là nơi trú ngụ của loài sơn quỷ ăn lông ở lỗ, càng làm tăng thêm màu sắc kinh dị và bí ẩn cho Thiên tiên địa cảnh.
"Đi thôi! Mặc kệ là sơn tiên hay sơn quỷ, cuối cùng chẳng phải vẫn phải xuống đó sao?"
Béo Uy chẳng mấy bận tâm đến lời của lão Cân Đẩu. Sau khi ngó đầu xuống nhìn, hắn chỉnh lại quần áo và vũ khí trên người, rồi nắm lấy tay vịn cầu thang bằng đồng, bắt đầu bước xuống.
"Này Béo Uy, ông có làm được không đấy? Nhìn cái thân hình phì nhiêu của ông kìa, hành động thì chậm chạp, chi bằng để tôi xuống trước đi!"
Đại Quách nói xong, liếc nhìn Cơ Doanh bên cạnh một cái, rồi lại lớn tiếng quát Béo Uy: "Tôi ngày nào cũng băng rừng đuổi thú trong núi này, nhắm mắt cũng đi được, đường trong núi này tôi rành hơn ông nhiều. Nếu dưới này có con sơn quỷ nào chấm trúng đống mỡ của ông rồi tha đi mất thì làm sao? Thôi ông lên đi, để tôi xuống."
Béo Uy ngẩng đầu nhìn dáng vẻ thích thể hiện của Đại Quách, cảm thấy buồn cười.
"Thôi đi ông Đại Quách, đừng có ở đó mà khoác lác nữa, bớt ra vẻ đi có chết ai không? Béo gia đây lăn lộn bao nhiêu năm nay, cái lỗ mộ nào mà chẳng chui qua, còn lạ gì nữa? Đến xác sống tôi còn luyện cho nằm rạp xuống, sợ gì cái loại sơn quỷ nhà nó? Béo gia đây đang đói bụng, dưới này mà có sơn quỷ thật, còn chưa biết ai ăn ai đâu!"
Nói đoạn, Béo Uy vịn vào tay cầm bằng đồng, bắt đầu bước xuống phía dưới.
Chiếc thang đồng này được làm rất chắc chắn, màu vàng óng ánh, hàm lượng đồng cực cao. Mỗi bước chân của Béo Uy đều phát ra tiếng vang "bộp bộp" dưới chân.
Khi hắn men theo chiếc thang dài gần mười mét này, cuối cùng cũng đi đến điểm cuối cùng, mọi người nhìn rõ vùng tối bên dưới nhanh chóng nuốt chửng đôi chân nhỏ bé của hắn.
"Mẹ kiếp, dưới này đúng là..."
Giọng Béo Uy vừa cất lên đến đó thì khựng lại, lông mày hắn nhíu chặt, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
"Dưới này hình như, á————"
Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, đã nghe thấy Béo Uy hét lên một tiếng thảm thiết, như thể bị thứ gì đó chộp lấy, rồi bị kéo tuột vào trong bóng tối, biến mất không dấu vết.