Nghe xong lời của lão trưởng thôn, Trần Trí và Béo Uy cùng vài người khác ban đầu ngẩn người ra, sau đó Béo Uy bỗng bật cười thành tiếng, suýt chút nữa là phun thẳng vào mặt lão trưởng thôn.
"Này cụ ơi, thật không nhìn ra cụ lại có khiếu hài hước đến thế đấy! Cụ đừng có đùa cháu nữa được không? Cụ lớn tuổi thế này rồi còn nằm mơ thấy tiên, lại còn là thần tiên trên núi báo mộng cho cụ nữa chứ, chẳng lẽ là Thất Tiên Nữ hạ phàm à? Đến bầu bạn để cụ tìm lại tuổi xuân lần thứ hai sao?"
"Đừng... đừng nói bậy..."
Chẳng ngờ sau khi Béo Uy nói xong, lão trưởng thôn lại tỏ ra vô cùng hoảng sợ, vội vã xua tay nói:
"Đừng có nói bậy! Đó là vị thần tiên vạn năm trên núi, tôn quý vô cùng, cậu đừng có tùy tiện nói năng xúc phạm thần linh. Ở đây không phải chỗ nói chuyện, chúng ta về nhà tôi rồi hãy nói!"
Nói đoạn, lão trưởng thôn đi phía trước dẫn đường, thúc giục bọn họ đi theo. Trần Trí và mọi người không còn cách nào khác, đành phải theo chân ông ta về nhà.
Trước khi đi, Đại Quách vẫn không yên tâm về đám thuộc hạ, anh chọn ra vài người tháo vát, đáng tin cậy để tạm thời thay mình quản lý đội ngũ. Anh dặn đi dặn lại đám người đó đêm nay tuyệt đối không được gây ra tiếng động, phải ngủ sớm. Nếu ngày mai thời tiết thuận lợi, rất có thể cả đoàn sẽ khởi hành tiến sâu vào núi.
Sau khi dặn dò xong xuôi, ba người theo lão trưởng thôn trở về nhà.
Vợ của trưởng thôn vẫn luôn đợi ông ở đầu ngõ. Nhìn sắc mặt bà lão có thể thấy, bà cũng đã bị dọa cho một phen khiếp vía. Dù sao thì vừa rồi nhóm người Béo Uy đã xông vào nhà bà như lũ cướp, trói chồng bà ngay trước mặt, lại còn đào ra bao nhiêu thi thể dưới bếp lò, người bình thường khó mà chịu nổi cú sốc lớn như vậy.
Đống thi thể kia vẫn còn nằm trong bếp lò, mọi người cùng nhau giúp một tay chuyển hết thi thể ra đống rơm sau vườn, đợi ngày mai đông người rồi sẽ xử lý sau. Trong quá trình đó, vợ trưởng thôn không dám nhìn lấy một cái, chỉ đứng từ xa quan sát mấy người đàn ông vận chuyển những thi thể đó trong đêm tối.
Căn nhà này tạm thời không thể ở được nữa, nhưng phía sau nhà trưởng thôn có mấy gian nhà ngói mới xây cùng một cái sân rộng. Nhà cửa còn rất mới, vốn là ông xây cho con trai lấy vợ, nhưng từ khi con trai lên thành phố làm thuê rồi không quay về nữa nên để trống. Cả căn nhà đầy đủ tiện nghi, lại rất thoải mái, vừa vặn để bọn họ tạm trú.
Sau khi sắp xếp cho Trần Trí và những người khác vào nhà mới, trưởng thôn bảo Trần Trí đi tắm rửa trước. Lúc nãy Trần Trí bị Nhị tẩu bắn máu lên người, khắp thân mình đẫm máu, trông thật sự không thể nhìn nổi.
Điều kiện tắm rửa trong núi rất kém, dân làng đều quen tắm trong thùng gỗ. Nhà con trai trưởng thôn có một cái thùng tắm bằng gỗ mới, trưởng thôn bảo vợ đun nước sôi rồi để Trần Trí tắm rửa sạch sẽ.
Tắm xong, trưởng thôn bảo vợ đi chuẩn bị ít đồ nhắm, còn ông thì bày một chiếc bàn nhỏ trên giường sưởi, mang ra một vò rượu đốt, mời ba người Trần Trí ngồi lên giường sưởi ấm áp để trò chuyện.
Vợ trưởng thôn vẫn còn nhớ chuyện nhóm Béo Uy xông vào nhà lúc nãy, trong lòng vô cùng khó chịu khi phải nấu nướng cho bọn họ. Thế nhưng trong làng vẫn giữ tập tục đàn ông làm chủ, bà không dám nói gì, chỉ vừa làm đồ nhắm trong bếp vừa lầm bầm chửi rủa cho bọn họ nghe.
Mọi người bị bà lão mắng đến nóng cả mặt, nhưng không ai đáp lại, đành giả vờ như không nghe thấy.
Chẳng bao lâu sau, trưởng thôn bưng mấy món đồ nhắm lên, có nửa con ngỗng hầm, vài món xào và một đĩa lạc rang. Lúc này trưởng thôn rất vui vẻ, khuôn mặt đen sạm cười lên cũng bớt vẻ hung dữ. Ông lấy ra bộ đồ uống rượu quý giá của mình, một bình rượu sứ trắng nhỏ cùng bốn cái chén nhỏ tinh xảo, lần lượt rót rượu cho ba người Trần Trí, miệng khách sáo nói:
"Trong làng không có gì ngon, để các cậu người thành phố chê cười rồi. Tuy ở đây không thể so với những món sơn hào hải vị dưới phố, nhưng lại có hương vị của núi rừng chúng tôi, mọi người cứ uống thoải mái nhé."
Lão trưởng thôn nói xong cũng không khách sáo, uống cạn một chén trước rồi mới rót tiếp.
Béo Uy cũng uống một chén, sau đó cười nói:
"Này cụ, rượu này cháu uống mà thấy hơi mơ hồ đây. Rốt cuộc cụ có chuyện gì quan trọng mà phải nói với bọn cháu thế? Làm ra vẻ bí hiểm quá, chẳng lẽ cụ lại định kể chuyện Thất Tiên Nữ báo mộng cho cụ thật đấy à? Cụ lớn tuổi thế này mà còn..."
"Là thật đấy..."
Lão trưởng thôn nghiêm mặt nói, rồi làm dấu im lặng với Béo Uy, ngó ra ngoài cửa sổ một cái, hạ thấp giọng nói với nhóm Trần Trí:
"Lão già này không nói dối đâu. Thực ra vào một ngày trước khi Lỗ Đại Năng chết, tôi từng nằm mơ thấy một vị thần tiên nương nương rực rỡ đến tìm tôi trong giấc mộng."
"Đó là một vị nữ thần tiên tỏa hào quang rực rỡ, trên đầu cài trâm vàng vòng ngọc, toàn thân châu báu đầy mình, đặc biệt là trên trán bà ấy có đính một viên ngọc trai đỏ to như quả trứng chim, sáng lấp lánh, trông cứ như tiên nữ trong tranh cổ ấy, đẹp lắm."
"Bà ấy nói với tôi rằng, bà ấy là thần tiên sống trong ngọn núi này. Từ khi có dãy Trường Bạch này, cả nhà bà ấy đã ở đây rồi. Cha già của bà ấy là vị thần trấn núi, đã sống hàng vạn năm, năm trăm năm trước mới qua đời."
"Bà ấy bảo tôi rằng, Băng Lưu Câu sắp gặp đại nạn, Lỗ Đại Năng trong làng sắp chết rồi! Bà ấy dặn tôi nhất định phải giữ hai đứa con của Lỗ Đại Năng lại, nhốt chúng trong sân không cho ra ngoài. Sau đó bà ấy sẽ thi triển một lá bùa thần trong nhà tôi, như vậy yêu ma sẽ không dám bén mảng tới, chỉ có thế mới giữ được bình an cho dân làng. Bà ấy còn bảo hai vợ chồng già chúng tôi từ nay về sau ít nhất phải có một người ở nhà canh chừng hai đứa trẻ, nếu không lá bùa sẽ mất linh, cả làng đều sẽ chết hết!"
"Lúc đó trong mơ tôi còn hỏi bà ấy, nếu bà là thần tiên, sao không ra tay bắt yêu ma giúp chúng tôi?"
"Nhưng vị nữ thần tiên đó chỉ cười mà không trả lời, còn dặn tôi phải ghi nhớ lời bà ấy, bảo tôi ở lại đây đợi mấy người khách phương xa tới, khi đó dân làng mới được cứu..."
Béo Uy nãy giờ vẫn luôn bốc lạc rang cho vào miệng, nghe xong lời lão trưởng thôn thì không nhịn nổi nữa, lạc chui tọt vào mũi làm cậu ta ho sặc sụa.
"Khụ khụ, ôi mẹ ơi, cụ đúng là bịa chuyện không cần bản thảo luôn. Mấy người kể chuyện dạo sao không mời cụ về diễn nhỉ? Còn nữ thần tiên báo mộng? Lúc vị nữ thần tiên đó tìm cụ, trong tay có cầm ảnh bọn cháu không? Để bảo cụ biết bọn cháu trông như thế nào, chứ không thì sao vừa gặp cụ đã biết là bọn cháu rồi?"
"Ảnh thì không có..."
Chẳng ngờ sau khi nghe Béo Uy nói, lão trưởng thôn trả lời vô cùng nghiêm túc:
"Lúc đó tôi cũng hỏi các cậu trông như thế nào. Vị nữ thần tiên đó chỉ tay lên không trung, hóa ra một bóng người, bóng người đó chính là tiểu huynh đệ này đây."
Lão trưởng thôn nói xong, chỉ tay về phía Trần Trí đang ngồi bên cạnh.