Đó là một người phụ nữ có làn da trắng bệch, trên người khoác bộ kỳ phục vân bàn khâm của người Nữ Chân, đầu đội chiếc mão hoa lệ, trên mão đính đầy trâm vàng, vòng ngọc, đá quý và trân châu, trông vô cùng sang trọng. Thế nhưng, màu sắc của y phục đã sớm ảm đạm, nếu không nhờ mùi hương chống phân hủy nồng nặc dưới lòng đất này, e rằng những sợi vải kia đã sớm mục nát thành tro bụi.
Gương mặt người phụ nữ rất đỗi bình thản, đôi mắt khẽ khép hờ như thể đang chìm vào giấc ngủ, tưởng chừng như bất cứ lúc nào cũng có thể mở bừng ra.
Trần Trí và Béo Uy nhìn thấy người phụ nữ da trắng bệch này thì không khỏi rùng mình. Trong lòng họ thừa hiểu, chính tay họ vừa dời những tảng đá đè trên lối vào, vết nứt nơi cửa đá vẫn còn đen sì, nơi này chắc chắn đã lâu không có người lai vãng. Xuất hiện dưới ngôi miếu cổ nơi thâm sơn cùng cốc này, nếu không phải xác chết thì chỉ có thể là quỷ dữ.
Trần Trí và Béo Uy lập tức rút đao ra, sẵn sàng nghênh chiến với bất kỳ hiểm họa nào sắp ập đến.
Thế nhưng, đợi một lúc lâu vẫn thấy người phụ nữ phía trước dù dưới ánh đèn pin có sắc mặt trắng đến dọa người, nhưng vẫn bất động như một bức tượng người.
Trần Trí và Béo Uy cầm đèn pin chậm rãi tiến về phía trước. Khi đến gần, họ nhận ra dù người phụ nữ này trông rất sống động, nhưng tuyệt đối không hề có sự sống.
Béo Uy vốn là kẻ gan dạ, gã bước đến trước mặt người phụ nữ quan sát một hồi lâu, cuối cùng như nhận ra điều gì đó, bèn đưa tay chạm vào mặt nàng.
"Mẹ kiếp! Bảo sao cô nương này lại trắng thế, hóa ra là tượng điêu khắc bằng bạch ngọc! Nhưng tay nghề này cũng quá tinh xảo rồi, nhìn y hệt người thật, người thường sao mà phân biệt được cơ chứ!"
Trần Trí nghe Béo Uy nói vậy cũng bước tới chạm thử vào bức tượng. Quả nhiên, cảm giác mát lạnh truyền đến đầu ngón tay, đúng là chất ngọc. Anh không khỏi trầm trồ trước nghệ thuật điêu khắc tuyệt đỉnh này, đây là một bức tượng mô phỏng bằng bạch ngọc, sống động đến mức như thể đang thở.
Trần Trí từng nghe kể trong hoàng tộc Nữ Chân có một nhóm thợ thủ công hoàng gia bí ẩn. Kỹ nghệ của họ đạt đến cảnh giới thiên tạo, chuyên về lối điêu khắc tinh xảo, có thể tạc tượng người và thú sống động như thật. Họ sử dụng ngọc quý giá trị liên thành để tạc lại hình dáng lúc sinh thời của các bậc quyền quý như Hoàng đế, Thái hậu, thậm chí đến cả lỗ chân lông trên mặt cũng được khắc họa tỉ mỉ, khiến người xem không thể phân biệt thật giả, rồi đặt trong từ đường để con cháu thờ phụng.
Nghe đồn Hoàng đế Khang Hy từng cho tạc một bức tượng mô phỏng như vậy cho bà nội mình là Hiếu Trang Thái hậu, ngày ngày nhìn tượng nhớ người, sau này bức tượng thất lạc khi quân phản loạn tiến vào cung. Nhưng nghe nói vì số lượng thợ thủ công quá ít, nên kỹ nghệ này dần thất truyền.
Trần Trí trước đây luôn cho rằng lời đồn đại này quá phóng đại, dù kỹ nghệ có cao siêu đến đâu cũng không thể tạc đá giống người thật đến thế.
Cho đến tận bây giờ, tận mắt chứng kiến, Trần Trí mới hiểu trên đời này thực sự tồn tại kỹ nghệ tinh xảo đến nhường ấy. Một khối đá vô tri có thể được tạc giống hệt con người, đừng nói đến lỗ chân lông, ngay cả nếp nhăn trên da cũng hoàn toàn chân thực. Đây là điều mà kỹ thuật điêu khắc hiện đại không thể nào sánh kịp, thực sự khiến người ta phải kinh ngạc đến lặng người.
Trong lúc Trần Trí đang quan sát bức tượng, Béo Uy đã cầm đèn pin đi sâu vào phía sau. Gã tìm thấy rất nhiều cuộn tranh cổ, cùng vài bức tượng Sơn Thần nhỏ đã rách nát. Nhìn vào kỹ nghệ và màu vẽ, có thể đoán chúng có từ trước thời Chu hoặc thậm chí sớm hơn.
Trần Trí bước tới, cẩn thận mở những cuộn tranh cổ đó ra.
Những bức tranh này đã quá lâu đời nhưng vẫn được bảo quản khá nguyên vẹn. Trên đó vẽ rất nhiều hình ảnh về vị Sơn Thần Trường Bạch Sơn - Siêu Cáp Chiêm gia thần. Thế nhưng, những bức tranh này dường như không hề tôn vinh ông ta như một vị thần. Trong tranh, Siêu Cáp Chiêm gia thần hiện lên vô cùng hung tợn, quanh eo treo đầy đầu lâu trẻ nhỏ, mặt xanh nanh vàng, miệng đầy máu tươi, tay nắm xác trẻ con, chân giẫm đạp lên người, trông kinh hãi đến mức không dám nhìn thẳng, giống một con sơn quỷ hơn.
Trần Trí tiếp tục lật xem những cuộn tranh khác, phát hiện trên đó còn xuất hiện hình ảnh của ba vị nữ thần. Khác với Siêu Cáp Chiêm gia thần, ba vị nữ thần này có dung mạo vô cùng xinh đẹp, gương mặt hiền từ nhân hậu, ánh mắt linh động, tạo nên sự tương phản rõ rệt với vị sơn thần hung ác kia. Ba vị nữ thần luôn xuất hiện cùng nhau trong các bức tranh, tà áo bay lượn, tựa như tiên nữ đang phiêu du giữa các đỉnh núi, hái quả dại, đùa giỡn với sương mai, thậm chí còn tắm rửa trong hồ.
Béo Uy thấy Trần Trí cứ mải mê xem tranh, bèn bước tới, dùng đèn pin soi vào ba vị nữ thần rồi hỏi:
"Ba cô nương này là ai vậy? Đẹp thật đấy! Tại sao lại ở cùng với cái lão sơn thần quỷ quái kia?"
"Có lẽ đây là ba vị nữ thần Trường Bạch Sơn, con gái của Sơn Thần Trường Bạch Sơn - Siêu Cáp Chiêm..."
Đôi mắt Trần Trí chăm chú tìm kiếm trên mặt tranh, hy vọng có thể tìm thấy dòng chữ xác thực hoặc danh tính của họ.
"Ai cơ? Lão sơn thần đó còn có con gái à... Sao trông chẳng giống cha họ chút nào? Đẹp hơn nhiều..."
Béo Uy nói bâng quơ, tay lấy chiếc túi xếp luôn mang theo bên mình, tiến về phía bức tượng mô phỏng, đưa tay định tháo những món đồ trang sức trên đó.
"Này! Anh định làm gì đấy?"
Trần Trí kinh ngạc trước hành động của Béo Uy, lập tức quát lên ngăn cản.
"Còn làm gì nữa? Chạm vào minh khí chứ sao... Tôi là Mô Kim Hiệu Úy chính gốc, thấy minh khí mà không sờ vào thì nhục nhã cho cái nghề này lắm. Vả lại ở đây chỉ có hai chúng ta, còn làm bộ làm tịch làm gì..."
Béo Uy nói xong, vươn tay tháo chiếc trâm đá quý lấp lánh trên đầu bức tượng.
"Đừng động vào, đó có thể là một vị nữ thần. Có lẽ bà ấy vẫn còn đang sống, anh mà đụng vào đồ của bà ấy thì rắc rối to đấy."
Trần Trí vội vàng ngăn Béo Uy, bước nhanh tới giật lại chiếc trâm trong tay gã rồi đặt trả lại lên đầu bức tượng.
"Nữ thần? Ý cậu là bức tượng này là tượng nữ thần? Là vị nữ thần đã báo mộng cho trưởng thôn sao? Thần linh thật đấy..."
Béo Uy nghe Trần Trí nói vậy mới bắt đầu nghiêm túc quan sát bức tượng từ trên xuống dưới. Dùng đèn pin soi kỹ mới phát hiện, bức tượng nữ thần này đang ngồi trên một khám thờ. Màu sắc khám thờ rất tối, không chú ý kỹ sẽ khó mà thấy được. Dưới chân nữ thần là những đám mây lành được chạm khắc bằng bạc tinh xảo, đính thêm những viên trân châu và đá quý trắng li ti, giá trị liên thành, đủ thấy thân phận người phụ nữ này vô cùng tôn quý.
Trần Trí dùng đèn pin soi dưới khám thờ, quả nhiên thấy một tấm linh vị đặt ở đó.
Trần Trí đưa tay lấy tấm linh vị ra. Đó là một tấm linh vị nhỏ nhắn làm bằng gỗ đàn hương cổ khảm vàng, trên đó đính một viên đại đông châu - báu vật truyền thống của người Mãn Châu.
Trên linh vị khắc một hàng chữ Nữ Chân cổ, nét chữ như rồng bay phượng múa, rất khó nhận diện.
Dưới ánh đèn pin, Trần Trí tỉ mỉ phân tích từng nét chữ, cuối cùng cũng nhìn thấy cái tên mà anh đã dự đoán từ trước.
"Đúng là bà ấy rồi..."
Trần Trí giơ tấm linh vị lên, nói với Béo Uy:
"Bà ấy chính là tổ tiên thực sự của dòng tộc Ái Tân Giác La hoàng thất Mãn Châu, Phật Khố Luân."