Mallory và Kate ngồi đối diện nhau tại nhà hàng Schroeder trên phố Fleet.
Giờ là thời khắc then chốt, hắn nghĩ. Cho đến lúc này vẫn chưa mất điểm. Nếu hắn không trả nổi mười ngàn đô la Mỹ kia, cục diện sẽ ra sao? Chuyện sẽ sớm lan truyền trong bệnh viện, hắn sẽ bị gọi là kẻ quỵt nợ, thật sự trở thành một trò cười kinh khủng.
Kate đang nói về một bệnh nhân, Mallory nhìn thẳng vào mắt cô, nhưng chẳng lọt tai một chữ nào. Trong đầu hắn đang tính toán những chuyện quan trọng hơn.
Bữa tối gần kết thúc, người phục vụ đang pha cà phê cho họ. Kate nhìn đồng hồ. "Em có ca khám sớm, Ken. Em nghĩ chúng ta nên đi thôi."
Hắn ngồi đó, nhìn chằm chằm xuống bàn. "Kate..." Hắn ngẩng đầu lên. "Anh có chuyện bắt buộc phải nói với em."
"Chuyện gì?"
"Anh muốn thú nhận." Hắn hít một hơi thật sâu. "Chuyện này không dễ dàng gì với anh."
Cô nhìn hắn, có chút không hiểu. "Chuyện gì cơ?"
"Anh thấy xấu hổ khi nói với em." Hắn ấp úng tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Anh... anh đã đánh cược một vố ngu ngốc với mấy bác sĩ khác... Anh nói rằng anh có thể lên giường với em."
Kate nhìn hắn trân trân. "Anh..."
"Đừng nói gì cả, anh cảm thấy nhục nhã vì những gì mình đã làm. Ban đầu chỉ là một trò đùa, giờ trò đùa lại vận vào người anh. Sự việc phát triển vượt quá dự liệu của anh. Anh đã yêu em rồi."
"Ken..."
"Trước đây anh chưa từng yêu ai, Kate. Anh quen biết nhiều phụ nữ, nhưng chưa có ai khiến anh có cảm xúc như bây giờ. Trong lòng anh lúc nào cũng nghĩ đến em." Tiếng thở của hắn run rẩy. "Anh muốn cầu hôn em."
Kate chỉ thấy đầu óc quay cuồng. Mọi thứ dường như đều đảo lộn. "Em... em không biết phải nói gì mới phải..."
"Em là người phụ nữ duy nhất anh từng cầu hôn. Xin em hãy nói đồng ý. Em đồng ý lấy anh chứ?"
Vậy ra tất cả những lời lẽ tốt đẹp mà hắn từng nói với cô đều là thật lòng! Tim cô đang đập liên hồi. Cảm giác này giống như giấc mơ trở thành hiện thực trong chớp mắt. Tất cả những gì cô yêu cầu ở hắn chỉ là sự chân thành. Bây giờ hắn thực sự đã làm được. Suốt thời gian dài như vậy, hắn luôn cảm thấy tội lỗi về những gì mình đã làm. Hắn đúng là khác biệt với những gã đàn ông khác. Hắn chân thành và vô cùng nhạy cảm.
Kate nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh. "Vâng, Ken. Ồ, em đồng ý!"
Hắn cười rạng rỡ. "Kate..." Hắn rướn người qua, hôn cô một cái. "Anh vô cùng xin lỗi về vụ cá cược ngu ngốc kia." Hắn lắc đầu tự giễu. "Mười ngàn đô la. Chúng ta có thể dùng số tiền này để hưởng tuần trăng mật thật tuyệt vời. Có em rồi, không cần số tiền đó cũng đáng."
Kate thầm nghĩ, mười ngàn đô la.
"Anh thật là ngu ngốc hết chỗ nói."
"Hạn chót của vụ cá cược là khi nào?"
"Đúng nửa đêm hôm nay. Nhưng chuyện đó không còn quan trọng nữa. Quan trọng là chúng ta. Là chúng ta sắp kết hôn. Chúng ta..."
"Ken?"
"Phải, cưng à, chuyện gì thế?"
"Chúng ta đến chỗ anh ngay đi." Trong mắt Kate lóe lên ánh nhìn tinh quái. "Anh vẫn còn thời gian để thắng cuộc."
Lạy Chúa! Đợi lâu như vậy quả là xứng đáng, Mallory nghĩ. Bao nhiêu năm nay, những cảm xúc bị kìm nén trong lòng Kate bỗng chốc bùng nổ. Cô là người phụ nữ giàu đam mê nhất mà Mallory từng gặp. Hắn ôm chặt Kate vào lòng.
Kate nhìn đồng hồ. "Em nên mặc quần áo vào thôi."
"Em không thể ở lại qua đêm sao?"
"Không được, sáng sớm mai em phải đi xe cùng Peggy đến bệnh viện." Cô trao cho Mallory một nụ hôn nồng cháy và thắm thiết. "Đừng lo. Chúng ta còn cả đời để ở bên nhau mà."
Hắn nhìn cô mặc quần áo.
"Anh không thể đợi để lấy số tiền cá cược đó. Nó đủ cho chúng ta một kỳ trăng mật mỹ mãn." Hắn nhíu mày. "Nếu đám nhãi ranh kia không tin anh thì sao? Họ sẽ không chịu thừa nhận lời anh nói đâu."
Kate suy nghĩ một chút. Cuối cùng cô nói: "Đừng lo. Em sẽ làm cho họ biết."
Mallory yên tâm cười lớn. "Mau quay lại giường đi."