Paige đang đi cùng với gã súc vật đó để kiểm tra phòng bệnh. "Súc vật" là cách Paige gọi thầm bác sĩ Baker. Cô đã hỗ trợ ông thực hiện 3 ca phẫu thuật tim mạch; mặc dù cô và Baker không đội trời chung, nhưng cô vẫn không thể không cúi đầu thán phục kỹ thuật y khoa siêu việt đến khó tin của ông. Cô nhìn ông với vẻ kính sợ khi ông mở lồng ngực bệnh nhân, thành thục thay thế trái tim cũ có bệnh bằng trái tim được hiến tặng, rồi khâu lại cẩn thận. Toàn bộ quá trình phẫu thuật chỉ mất chưa đầy 5 tiếng đồng hồ.
Paige thầm nghĩ, chỉ trong vòng vài tuần, bệnh nhân đó đã có thể khôi phục cuộc sống bình thường. Chẳng trách các bác sĩ ngoại khoa đều coi mình là Thượng đế. Họ khiến người chết sống lại.
Paige thường xuyên chứng kiến một trái tim ngừng đập, biến thành một khối thịt không chút sức sống. Sau đó phép màu sẽ xuất hiện, một cơ quan không có sự sống lại bắt đầu đập, đưa máu đi nuôi dưỡng toàn bộ cơ thể đang cận kề cái chết.
Một buổi sáng nọ, có lịch trình thực hiện ca phẫu thuật chèn bóng động mạch chủ cho một bệnh nhân. Paige hỗ trợ bác sĩ Baker trong phòng mổ. Ngay khi họ chuẩn bị bắt tay vào việc, bác sĩ Baker vội vàng nói: "Cô làm đi!"
Paige nhìn ông. "Xin lỗi, ông nói gì cơ?"
"Đây là một ca phẫu thuật đơn giản. Cô nghĩ mình đối phó được chứ?" Trong giọng nói của ông hàm chứa sự khinh miệt.
"Được," Paige nói với vẻ hơi căng thẳng.
"Được rồi, vậy thì bắt đầu làm nhanh lên."
Ông ta quá hống hách.
Baker nhìn Paige dùng kỹ nghệ điêu luyện chèn một ống rỗng vào động mạch bệnh nhân, rồi xuyên qua động mạch đi thẳng tới tim, sạch sẽ dứt khoát, liền một mạch. Baker đứng đó không nói một lời.
"Mặc xác ông ta," Paige thầm nghĩ. "Tôi có làm gì đi chăng nữa cũng không bao giờ làm ông ta hài lòng."
Paige bơm thuốc nhuộm không cản tia X vào ống. Họ chăm chú nhìn màn hình theo dõi thấy thuốc nhuộm đã chảy vào động mạch vành. Hình ảnh xuất hiện trên màn hình huỳnh quang, hiển thị rõ mức độ tắc nghẽn và vị trí trong động mạch, đồng thời một máy ảnh tự động ghi lại toàn bộ quá trình chụp X-quang để làm hồ sơ lưu trữ vĩnh viễn.
Bác sĩ nội trú cấp cao nhìn Paige, cười nói: "Làm tốt lắm."
"Cảm ơn anh." Paige quay người đối diện với bác sĩ Baker.
"Chết tiệt, chậm quá," ông ta gào lên.
Nói đoạn, ông ta bước ra khỏi phòng mổ.
Những ngày bác sĩ Baker đi khám bệnh tư nhân, không có mặt ở bệnh viện, Paige cảm thấy tạ ơn trời đất. Cô nói với Kate: "Có thể tránh mặt ông ta một ngày, sảng khoái như được đi nghỉ ở nông thôn một tuần vậy."
"Cậu thực sự ghét ông ta, đúng không?"
"Ông ta là một bác sĩ cừ khôi, nhưng lại là một kẻ đê tiện. Cậu có để ý không, có những người thực sự đúng như cái tên của họ? Bác sĩ Baker nếu không gào thét vào người khác thì ông ta sẽ bị đau tim mất."
"Đáng lẽ phải để cậu nếm trải đám 'cực phẩm' mà tớ phải chịu đựng mới đúng." Kate cười lớn. "Bọn họ ai cũng tưởng mình là món quà Thượng đế ban cho phụ nữ. Nếu trên thế giới này không có những gã đàn ông đó thì tuyệt biết bao."
Paige nhìn cô, không nói lời nào.
Paige và Kate đi kiểm tra tình trạng của Jimmy Ford. Anh ta vẫn đang hôn mê. Họ vẫn chẳng giúp được gì.
Kate thở dài. "Chết tiệt. Tại sao chuyện này lại xảy ra với người tốt cơ chứ?"
"Tớ ước mình biết câu trả lời."
"Cậu nghĩ anh ấy có qua khỏi không?"
Paige do dự. "Chúng ta đã làm tất cả những gì có thể. Bây giờ phải trông chờ vào Thượng đế thôi."
"Nực cười. Tớ còn tưởng chúng ta chính là Thượng đế cơ đấy!"
Chiều hôm sau, khi Paige đang dẫn đầu đoàn kiểm tra phòng bệnh, bác sĩ nội trú cấp cao Kaplan gọi cô lại ở hành lang. "Hôm nay là ngày may mắn của cậu đấy." Anh ta cười toe toét. "Cậu sẽ dẫn một sinh viên y khoa đi tham quan quanh đây."
"Thật á?"
"Ừ, là một thằng cháu ngốc nghếch. Vợ của bác sĩ Wallace có một đứa cháu muốn làm bác sĩ. Nó đã bị đuổi khỏi hai trường y rồi. Tất cả chúng ta đều phải nhẫn nhịn chút. Hôm nay đến lượt cậu đấy."
Paige lầm bầm càu nhàu. "Tớ lấy đâu ra thời gian làm việc này, tớ đang bận..."
"Cậu không có quyền từ chối đâu. Ngoan ngoãn đi, bác sĩ Wallace sẽ cộng điểm cho cậu đấy." Kaplan bỏ đi.
Paige thở dài, rồi đi đến nơi vị bác sĩ thực tập mới chờ đợi. Thằng cháu ngốc đó đâu rồi? Cô nhìn đồng hồ. Anh ta đã trễ 3 phút. "Mình đợi thêm 1 phút nữa thôi," Paige quyết định, "nếu không tới nữa thì mặc xác nó." Ngay lúc đó, cô thấy anh ta đi tới, người cao, gầy nhom, đang vội vã bước dọc theo hành lang về phía cô.
Anh ta đến bên cạnh Paige, thở hổn hển nói: "Xin lỗi. Bác sĩ Wallace bảo tôi đến..."
"Anh trễ rồi," Paige nói cụt lủn.
"Tôi biết. Tôi xin lỗi. Tôi bị kẹt xe..."
"Không sao. Anh tên gì?"
"Jason. Jason Curtis." Anh ta mặc một chiếc áo khoác thể thao.
"Áo blouse trắng của anh đâu?"
"Áo blouse của tôi?"
"Không ai bảo anh là khi đi kiểm tra phòng bệnh thì nên mặc áo blouse trắng à?"
Anh ta trông có vẻ hoảng hốt bất an. "Không. Tôi e là tôi..."
Paige tức giận nói: "Quay lại, đến văn phòng y tá trưởng, bảo bà ấy đưa cho một chiếc áo blouse trắng. Anh cũng không có sổ tay nữa à?"
"Không có."
"Thằng cháu ngốc" quả không sai chút nào. "Đến phòng bệnh số 1 để hội họp với chúng tôi."
"Cô chắc chứ? Tôi..."
"Bảo anh làm gì thì đi làm cái đó đi!" Paige cùng những người khác bỏ đi, để lại Jason Curtis đứng ngẩn ngơ nhìn theo họ.
Mãi cho đến khi họ kiểm tra đến bệnh nhân thứ ba, Jason Curtis mới vội vã đuổi kịp. Anh ta đang mặc một chiếc áo blouse trắng. Paige đang giảng: "...Khối u tim có thể là nguyên phát, điều này rất hiếm gặp; cũng có thể là thứ phát, cái này thì phổ biến hơn."
Cô quay người hỏi Curtis: "Anh có thể nêu tên ba loại khối u đó không?"
Anh ta đờ đẫn nhìn cô. "Tôi e là tôi... tôi không thể."
Tất nhiên là không thể rồi. "Màng ngoài tim. Cơ tim. Nội tâm mạc."
Anh ta cười nói với Paige: "Điều này khá thú vị."
Lạy Chúa! Paige nghĩ. Bất kể có bác sĩ Wallace hay không, mình phải nhanh chóng tống khứ anh ta đi mới được.
Họ lại chuyển sang bệnh nhân tiếp theo. Sau khi kiểm tra xong, Paige gọi cả nhóm ra hành lang, tránh để người khác nghe thấy. "Chúng ta đang đối mặt với bệnh cường giáp cấp tính, có sốt và nhịp tim nhanh. Loại bệnh này xảy ra sau phẫu thuật." Cô quay sang hỏi Jason Curtis: "Anh điều trị bệnh này như thế nào?"
Anh ta đứng đó, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Một cách nhẹ nhàng?"
Paige cố nén cơn giận. "Anh không phải mẹ của bệnh nhân, anh là bác sĩ của họ! Bệnh nhân cần truyền dịch tĩnh mạch liên tục để đối phó với tình trạng mất nước, kết hợp với dùng thuốc tĩnh mạch chứa i-ốt và thuốc kháng giáp, cũng như thuốc an thần chống co giật."
Jason gật đầu: "Nghe cũng ra dáng đấy."
Những buổi kiểm tra phòng bệnh sau đó vẫn không hề khá hơn. Đến khi kết thúc, Paige gọi Jason Curtis sang một bên. "Nếu tôi nói thẳng với anh, anh có phiền không?"
"Không. Không chút nào," anh ta vui vẻ nói. "Tôi sẽ rất biết ơn."
"Hãy tìm nghề khác đi."
Anh ta đứng đó, cau mày. "Cô không nghĩ tôi làm được việc này sao?"
"Thành thật mà nói là không. Anh cũng không thích làm công việc này, đúng không?"
"Thật ra là không thích lắm."
"Vậy tại sao anh lại chọn nghề này?"
"Nói thật với cô, tôi bị ép buộc."
"Vậy thì, anh hãy đi nói với bác sĩ Wallace rằng ông ấy đã phạm sai lầm. Tôi nghĩ cả đời này anh nên tìm việc khác mà làm thì hơn."
"Tôi thực sự cảm ơn cô vì đã nói với tôi những điều này," Jason Curtis chân thành nói. "Tôi muốn biết liệu chúng ta có thể tiếp tục thảo luận về chuyện này không. Nếu giờ ăn tối cô rảnh..."
"Chúng ta không có gì để thảo luận tiếp cả," Paige nói ngắn gọn. "Anh có thể nói với bác của anh..."
Đúng lúc này, bác sĩ Wallace xuất hiện trong tầm mắt. "Jason!" ông gọi. "Ta tìm cháu khắp nơi." Ông quay sang nói với Paige: "Ta thấy hai cháu đã quen biết nhau rồi nhỉ."
"Vâng, chúng tôi đã quen nhau," Paige nói với vẻ mặt đau khổ.
"Vậy thì tốt. Jason là kiến trúc sư, chịu trách nhiệm thiết kế phần cánh của tòa nhà mới."
Paige đứng sững sờ, không thể cử động. "Anh ấy là... cái gì?"
"Đúng vậy. Nó không nói cho cháu biết à?"
Cô cảm thấy mặt đỏ bừng. "Không ai bảo anh là khi đi kiểm tra phòng bệnh thì nên mặc áo blouse trắng à? Tại sao anh lại làm nghề này? Nói thật với cô, tôi bị ép buộc."
Bị mình ép buộc!
Paige thực sự muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Anh ta đã trêu đùa cô một trận tơi bời. Cô quay sang nói với Jason: "Tại sao anh không nói cho tôi biết anh là ai?"
Anh ta đang vui vẻ quan sát cô. "Ôi, thực ra cô đâu có cho tôi cơ hội nào đâu?"
"Nó không cho cháu cơ hội làm gì?" Wallace hỏi.
"Nếu hai người cho phép, tôi..." Paige nói một cách không tự nhiên.
"Tối nay cùng ăn tối thế nào?"
"Tôi không ăn tối. Hơn nữa tôi bận lắm." Paige nói rồi bỏ đi.
Jason đứng phía sau nhìn cô đầy ngưỡng mộ. "Đó là một người phụ nữ tuyệt vời."
"Cô ấy đúng là như vậy, phải không? Chúng ta đến văn phòng của ta để thảo luận về phương án thiết kế mới nhé?"
"Được thôi." Nhưng tâm trí anh vẫn còn đặt ở chỗ Paige.
Lại đến tháng Bảy, hàng năm, một nhóm bác sĩ thực tập mới đến bệnh viện, bắt đầu bước chân vào hành trình trở thành bác sĩ thực thụ.
Các y tá vẫn luôn mong chờ nhóm bác sĩ thực tập mới này, lần lượt xác định "quyền sở hữu" đối với những người mà họ ưng ý, có thể trở thành người yêu hoặc chồng. Trong ngày đặc biệt này, các bác sĩ mới vừa xuất hiện, hầu hết ánh mắt của những người phụ nữ đều đổ dồn vào bác sĩ Ken Mallory.
Không ai biết tại sao Ken Mallory lại chuyển từ một bệnh viện tư nhân cao cấp ở Washington D.C. đến bệnh viện hạt Embarcadero ở San Francisco. Anh là bác sĩ nội trú ngoại tổng quát năm thứ 5. Có lời đồn rằng, anh ta vội vã rời khỏi Washington vì có quan hệ bất chính với vợ của một nghị sĩ Quốc hội. Lại có lời đồn rằng, một y tá vì anh ta mà tự sát nên anh ta bị ép phải rời đi. Điều duy nhất các y tá xác định lúc này là, Ken Mallory không nghi ngờ gì chính là người đàn ông đẹp trai nhất mà họ từng gặp. Anh cao ráo, vóc dáng vận động viên, mái tóc vàng lãng tử, cùng một khuôn mặt mà ngay cả trên màn ảnh cũng sẽ trông vô cùng tuyệt vời.
Mallory nhanh chóng hòa nhập vào guồng quay của bệnh viện, cứ như thể anh đã làm việc ở đó từ lâu rồi. Anh là kiểu người cực kỳ dễ khiến phụ nữ xao xuyến, gần như ngay từ đầu, các y tá đã vì anh mà ghen tuông tranh giành. Đêm này qua đêm khác, các bác sĩ khác sẽ chứng kiến anh dẫn từng y tá khác nhau biến mất vào phòng trực trống không. Danh tiếng là một "con giống" của anh nhanh chóng được lan truyền thần thánh hóa trong bệnh viện.
Paige, Kate và Honey đang bàn tán về anh ta.
"Các cậu có tin là tất cả các y tá đều trao thân cho anh ta không?" Kate cười lớn. "Họ tranh nhau muốn trở thành món ăn đặc biệt của tuần đấy!"
Một buổi sáng nọ, có sáu bảy bác sĩ đang ở trong phòng thay đồ thì Mallory bước vào.
"Chúng tôi đang nói về anh đấy," một người trong số đó nói. "Chắc anh mệt chết đi được nhỉ."
Mallory cười để lộ hàm răng trắng: "Đêm qua cũng không tệ lắm." Anh ta đã qua đêm với hai y tá.
Một bác sĩ thực tập tên là Grundy nói: "Anh khiến bọn tôi sắp thành thái giám cả rồi, Ken. Ở bệnh viện này có ai mà anh chưa ngủ cùng không?"
Mallory cười lớn. "Tôi nghi ngờ điều đó."
Grundy suy nghĩ một chút: "Tôi cá là tôi có thể tìm ra người đó."
"Thật á? Là ai?"
"Một bác sĩ nội trú cấp cao, tên là Kate Hunter."
Mallory gật đầu: "Cô nàng da đen đó à. Tôi thấy cô ấy rồi. Cô ấy rất quyến rũ. Tại sao cậu lại nghĩ tôi không thể đưa cô ấy lên giường?"
"Bởi vì tất cả chúng tôi đều thất bại rồi. Tôi nghĩ cô ấy không thích đàn ông."
"Hoặc có lẽ cô ấy chưa gặp đúng người?" Mallory chỉ ra điều đó.
Grundy lắc đầu. "Không phải. Anh sẽ không thành công đâu."
Đây lại là một lời thách thức. "Tôi cá là cậu sai rồi."
Một bác sĩ nội trú khác lên tiếng: "Ý anh là anh muốn cá cược về chuyện này?"
Mallory cười nói: "Tất nhiên. Tại sao không?"
"Được." Nhóm người này lập tức vây quanh Mallory. "Tôi cá 500 đô anh không ngủ được với cô ấy."
"Chốt."
"Tôi cá 300 đô."
Người khác nói: "Tôi cũng tham gia. Tôi cá 600 đô."
Cuối cùng, tổng số tiền đặt cược lên tới 5000 đô la.
"Thời hạn đến bao giờ?" Mallory hỏi.
Grundy suy nghĩ một lúc. "Chúng ta định là 30 ngày đi. Công bằng chứ?"
"Không gì công bằng hơn. Tôi không cần nhiều thời gian đến thế đâu."
Grundy nói: "Nhưng anh phải chứng minh được điều đó mới được. Cô ấy phải tự mình công khai thừa nhận đã ngủ với anh."
"Không vấn đề gì." Mallory liếc nhìn những người xung quanh, rồi cười to. "Đám ngốc này!"
15 phút sau, Grundy đến nhà ăn nhỏ, Kate, Paige và Honey đang ăn sáng. Anh ta bước tới bàn của họ. "Tôi có thể nhập hội không, các quý cô - các bác sĩ - chỉ một lát thôi?"
Paige ngẩng đầu lên. "Tất nhiên là được."
Grundy ngồi xuống. Anh ta nhìn Kate, nói với vẻ đầy hối lỗi: "Tôi thực sự không muốn nói cho cô biết chuyện này, tôi thấy rất tức giận. Tôi nghĩ chỉ khi để cô biết mới là công bằng..."
Kate nhìn anh ta, hoàn toàn không hiểu gì. "Biết chuyện gì?"
Grundy thở dài. "Bác sĩ nội trú mới đến - Ken Mallory ấy?"
"Đúng. Anh ta thì sao?"
Grundy nói: "Được rồi, tôi... Lạy Chúa, chuyện này thật đáng xấu hổ. Anh ta đã cá cược 5000 đô với vài bác sĩ khác, nói rằng trong vòng 30 ngày nhất định sẽ đưa được cô lên giường."
Kate nghiến răng ken két. "Anh ta thực sự làm vậy sao?"
Grundy giả nhân giả nghĩa nói: "Tôi không trách cô tức giận. Khi mới nghe chuyện này tôi cũng thấy buồn nôn. Được rồi, tôi chỉ muốn cảnh báo cô thôi. Anh ta sẽ đến mời cô đi hẹn hò, tôi nghĩ điều duy nhất đúng đắn là cô nên biết tại sao anh ta lại mời cô đi."
"Cảm ơn," Kate nói. "Cảm ơn anh đã cho tôi biết."
"Đây là điều ít ỏi nhất mà tôi có thể làm."
Họ nhìn Grundy bỏ đi.
Ở hành lang bên ngoài nhà ăn, các bác sĩ nội trú khác đang đợi anh ta.
"Tiến triển thế nào?" họ hỏi.
Grundy cười lớn. "Quá hoàn hảo. Cô ta tức chết rồi. Thằng khốn đó thua chắc rồi!"
Honey đang ngồi bên bàn nói: "Tôi nghĩ chuyện này thật đê tiện."
Kate gật đầu. "Đáng lẽ phải lừa cho hắn một vố. Trước khi tôi đi chơi với tên chó đẻ đó, đám người này nên xuống địa ngục trước đi."
Paige ngồi đó suy nghĩ. Một lúc sau, cô nói: "Cậu biết không, Kate? Nếu cậu thực sự đi chơi với hắn, chuyện này có lẽ sẽ rất thú vị đấy."
Kate ngạc nhiên nhìn cô. "Cậu nói gì cơ?"
Trong mắt Paige lóe lên những tia sáng. "Tại sao không chứ? Nếu hắn muốn chơi trò chơi, chúng ta sẽ giúp hắn chơi - nhưng hắn phải chơi theo quy tắc của chúng ta."
Kate rướn người về phía trước. "Nói tiếp đi."
"Hắn có 30 ngày, đúng không? Khi hắn mời cậu đi chơi, cậu hãy thể hiện thật nhiệt tình, âu yếm, tràn đầy dịu dàng. Ý tớ là, cậu sẽ khiến hắn yêu đến phát điên. Cậu sẽ khiến hắn sống dở chết dở. Điều duy nhất cậu không được làm, cầu Chúa phù hộ cậu, chính là lên giường với hắn. Chúng ta phải cho hắn một bài học trị giá 5000 đô."
Kate nghĩ đến cha dượng của mình. Đây chính là cách trả thù. "Tớ thích làm như vậy," Kate nói.
"Ý cậu là cậu sẽ làm thật à?" Honey nói.
"Tớ sẽ làm."
Kate trong lòng hoàn toàn không biết rằng, chính lời nói này đã đặt bút ký vào giấy chứng tử cho chính mình -