Độc dược

Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 20

❊ ❊ ❊

"Tả tả? Ý anh là trong bệnh viện này có bệnh nhân mắc bệnh tả?" Benjamin Wallace gào lên.

"Tôi e là đúng như vậy."

"Anh chắc chắn là tin này đáng tin chứ?"

"Không còn nghi ngờ gì nữa," Bác sĩ Ritter nói. "Phân của bệnh nhân đầy vi khuẩn tả. Độ pH động mạch rất thấp, kèm theo hạ huyết áp, nhịp tim nhanh và tím tái."

Theo luật định, tất cả các ca bệnh tả và các bệnh truyền nhiễm khác đều phải báo cáo ngay lập tức cho Sở Y tế tiểu bang và Trung tâm Kiểm soát Dịch bệnh đặt tại Atlanta.

"Chúng ta phải báo cáo ngay, Ben."

"Họ sẽ đóng cửa bệnh viện mất!" Wallace đứng dậy, bắt đầu đi đi lại lại. "Chúng ta không gánh nổi thiệt hại đó. Tôi có bị điên mới cho toàn bộ bệnh nhân trong bệnh viện này đi kiểm dịch." Ông ta dừng bước. "Bệnh nhân đó có biết mình mắc bệnh gì không?"

"Không. Anh ta không nói được tiếng Anh. Anh ta là người Ấn Độ."

"Những ai đã tiếp xúc với anh ta?"

"Hai y tá và Bác sĩ Taft."

"Chẩn đoán của Bác sĩ Taft là tiêu chảy?"

"Đúng vậy. Tôi nghĩ anh nên sa thải cô ta đi."

"Ừm, không," Wallace nói. "Ai cũng có thể mắc sai lầm. Chúng ta không cần phải vội vàng đưa ra quyết định. Trong hồ sơ bệnh án của bệnh nhân ghi là tiêu chảy đúng không?"

"Đúng."

Wallace đưa ra quyết định. "Chúng ta cứ giữ nguyên như vậy. Tôi muốn anh làm theo những yêu cầu sau. Lập tức bắt đầu truyền dịch tĩnh mạch — sử dụng dung dịch Lactated Ringer. Phải thêm cả Tetracycline. Nếu chúng ta có thể phục hồi ngay lập tức thể tích máu và lượng nước trong cơ thể anh ta, vài giờ sau anh ta sẽ gần như hồi phục bình thường."

"Vậy là chúng ta không báo cáo sao?" Bác sĩ Ritter hỏi.

Wallace nhìn thẳng vào mắt ông ta. "Báo cáo một ca bệnh tiêu chảy ư?"

"Còn y tá và Bác sĩ Taft thì sao?"

"Cũng cho họ uống Tetracycline đi. Bệnh nhân đó tên là gì?"

"Pandy Jawah."

"Cách ly anh ta 48 giờ. Trong vòng 48 giờ, hoặc là đã khỏi, hoặc là đã chết."

Honey sợ hãi tột độ. Cô vội vàng đi tìm Peggy.

"Tôi cần cô giúp."

"Có chuyện gì vậy?"

Honey kể lại tình hình cho cô nghe. "Tôi hy vọng cô có thể nói chuyện với anh ta. Anh ta không biết tiếng Anh, còn cô biết tiếng Ấn Độ."

"Là tiếng Hindi."

"Tiếng gì cũng được. Cô sẽ nói chuyện với anh ta chứ?"

"Còn phải hỏi sao."

10 phút sau, Peggy bắt đầu trò chuyện với Pandy Jawah.

Peggy kéo Honey ra ngoài hành lang phòng bệnh.

"Anh ta nói gì?"

"Anh ta nói mình khó chịu kinh khủng. Tôi bảo anh ta rằng mọi chuyện sẽ sớm ổn thôi. Anh ta nói muốn kể chuyện này với Thượng đế. Tôi bảo chúng tôi sẽ bắt đầu điều trị ngay lập tức. Anh ta nói vô cùng biết ơn."

"Tôi cũng vậy."

"Bạn bè với nhau thì tính toán gì."

Bệnh tả là căn bệnh có thể lấy mạng người trong vòng 24 giờ do mất nước, nhưng cũng có thể chữa khỏi chỉ trong vài giờ.

Pandy Jawah bắt đầu được điều trị, năm giờ sau đã gần như hồi phục bình thường.

Peggy tiện đường ghé qua thăm Jimmy Ford.

Nhìn thấy Peggy, gương mặt anh ta lập tức rạng rỡ hẳn lên. "Hi". Giọng anh ta vẫn còn yếu, nhưng cơ thể đã hồi phục một cách thần kỳ.

"Bây giờ cảm thấy thế nào?" Peggy hỏi.

"Tuyệt lắm. Cô đã nghe câu chuyện về vị bác sĩ nói với bệnh nhân của mình chưa: 'Điều tốt nhất ông có thể làm là cai thuốc, cai rượu và giảm bớt chuyện chăn gối'. Bệnh nhân đáp: 'Tôi không xứng đáng với điều tốt nhất. Thế điều tốt thứ nhì là gì?'"

Thấy vậy, Peggy biết Jimmy Ford chắc chắn sắp khỏi hẳn rồi.

Ken Mallory đang bận rộn chuẩn bị tan ca để đi gặp Kate thì đột nhiên nghe thấy tiếng gọi tên mình. Anh do dự, đấu tranh tư tưởng xem có nên chuồn luôn không. Tên anh lại được gọi lần nữa. Anh đành miễn cưỡng nhấc máy. "Bác sĩ Mallory đây."

"Bác sĩ, anh có thể đến phòng cấp cứu số 2 được không? Ở đây có một bệnh nhân..."

"Xin lỗi," Mallory nói, "Tôi vừa tan ca. Tìm người khác đi."

"Hiện tại trong bệnh viện không còn ai có thể xử lý ca phẫu thuật này. Đây là ca xuất huyết ổ loét, tình trạng bệnh nhân rất nguy kịch. Tôi sợ rằng chúng ta có thể không giữ được tính mạng cho ông ấy nếu..."

"Được rồi. Tôi đến ngay." Mình phải gọi cho Kate, báo với cô ấy là mình sẽ đến muộn.

Bệnh nhân trong phòng cấp cứu là một ông lão hơn 60 tuổi. Ông ta lơ mơ, tái nhợt không còn chút máu, toàn thân vã mồ hôi lạnh, thở hổn hển, rõ ràng đang trong cơn đau đớn tột cùng. Mallory liếc nhìn một cái rồi nói: "Đưa ông ấy vào phòng phẫu thuật, ngay lập tức!"

15 phút sau, Mallory đã đưa bệnh nhân lên bàn mổ. Bác sĩ gây mê đang theo dõi huyết áp của ông. "Huyết áp đang giảm nhanh."

"Truyền thêm máu cho ông ấy."

Ken Mallory bắt đầu phẫu thuật, chạy đua với thời gian. Chỉ một lát sau đã rạch da, rồi đến lớp mỡ, cân cơ, cuối cùng là lớp phúc mạc trơn bóng — lớp màng lót ổ bụng. Máu tươi đang phun trào vào khoang bụng.

"Dụng cụ đốt điện!" Mallory nói. "Lấy cho tôi 4 đơn vị máu từ ngân hàng máu." Anh bắt đầu dùng dụng cụ đốt các mạch máu đang xuất huyết.

Ca phẫu thuật kéo dài 4 tiếng đồng hồ, khi hoàn thành, Mallory kiệt sức. Anh cúi đầu nhìn bệnh nhân rồi nói: "Ông ấy sẽ sống."

Một cô y tá nhìn Mallory cười rạng rỡ. "Thật tốt khi có anh ở đây, Bác sĩ Mallory."

Anh liếc nhìn cô. Cô trẻ đẹp và rõ ràng rất sẵn lòng đón nhận lời mời. Để sau này anh sẽ tìm em, cưng à. Anh quay sang nói với một bác sĩ thực tập: "Khâu vết mổ rồi chuyển ông ấy sang phòng hồi sức. Sáng mai tôi sẽ đến kiểm tra."

Mallory phân vân không biết có nên gọi cho Kate không, giờ đã là đêm khuya rồi. Sau đó anh gửi cho cô hai tá hoa hồng.

Mallory đi làm lúc 6 giờ sáng, ghé qua phòng hồi sức một lát để xem tình hình bệnh nhân mới phẫu thuật đêm qua.

"Ông ấy tỉnh rồi," y tá nói.

Mallory bước tới cạnh giường. "Tôi là Bác sĩ Mallory, ông cảm thấy thế nào?"

"Khi nghĩ đến khả năng khác, tôi thấy bây giờ khá ổn rồi." Bệnh nhân nói một cách yếu ớt. "Họ bảo tôi là anh đã cứu mạng tôi. Thật là một chuyện tồi tệ chết tiệt. Tôi đang trên đường lái xe đi dự tiệc tối thì đột nhiên thấy đau, tôi nghĩ mình đã ngất đi. May mắn là chúng tôi chỉ cách bệnh viện một dãy nhà, họ liền đưa tôi đến phòng cấp cứu này."

"Ông đủ may mắn đấy. Ông đã mất rất nhiều máu."

"Họ nói với tôi rằng nếu chậm thêm 10 phút nữa là tôi mất mạng rồi. Tôi muốn cảm ơn anh, bác sĩ."

Mallory nhún vai. "Tôi chỉ làm đúng bổn phận của mình thôi."

Bệnh nhân quan sát anh kỹ lưỡng. "Tôi là Alex Harrison."

Cái tên này chẳng có ý nghĩa gì với Mallory. "Rất vui được biết ông, ông Harrison." Anh đang kiểm tra mạch của Harrison. "Bây giờ ông còn đau không?"

"Còn hơi đau, tôi đoán họ cho tôi uống khá nhiều thuốc giảm đau."

"Tác dụng của thuốc gây mê sẽ qua đi," anh trấn an ông. "Cơn đau cũng sẽ qua thôi. Ông sẽ khỏe lại."

"Tôi phải nằm viện bao lâu?"

"Chúng tôi sẽ cho ông xuất viện sau vài ngày nữa."

Một nhân viên ở quầy thanh toán bước vào phòng bệnh, trên tay cầm vài tờ hóa đơn của bệnh viện. "Ông Harrison, để làm chứng từ ghi sổ, bệnh viện cần biết ông có bảo hiểm y tế hay không."

"Ý cô là cô muốn biết liệu tôi có đủ khả năng thanh toán hóa đơn không?"

"Vâng, tôi không muốn diễn đạt như vậy, thưa ông."

"Cô có thể đến Ngân hàng Trung tín San Francisco để kiểm tra," ông lạnh lùng nói. "Ngân hàng đó là do tôi mở."

Chiều hôm đó, khi Mallory ghé qua thăm Alex Harrison, một người phụ nữ rất cuốn hút đang ở cùng ông. Cô ta ngoài 30 tuổi, tóc vàng, dáng người thanh mảnh, cử chỉ tao nhã. Cô mặc một bộ đồ hiệu Adolfo, Mallory thầm đoán bộ quần áo này còn đắt hơn cả lương tháng của anh.

"À! Người hùng của chúng ta đến rồi," Alex nói. "Đây là Bác sĩ Mallory phải không?"

"Vâng, Ken Mallory."

"Bác sĩ Mallory, đây là con gái tôi, Roland."

Cô đưa bàn tay thon dài với móng tay được cắt tỉa cẩn thận ra. "Cha tôi kể rằng anh đã cứu mạng ông ấy."

Anh cười nói: "Đó là điều một bác sĩ nên làm."

Roland nhìn anh đầy tán thưởng. "Không phải bác sĩ nào cũng được như vậy."

Mallory có thể nhận ra, hai người này rõ ràng không thuộc nhóm bệnh nhân của một bệnh viện công lập. Anh nói với Alex Harrison: "Ông hồi phục rất tốt, nhưng nếu ông tìm bác sĩ riêng của mình thì có lẽ sẽ thoải mái hơn."

Alex lắc đầu. "Không cần thiết. Họ không cứu được mạng tôi. Anh thì làm được. Anh có thích ở đây không?"

Đây là một câu hỏi kỳ lạ. "Ở đây rất thú vị, vâng. Tại sao ạ?"

Harrison ngồi dậy trên giường. "Được rồi. Tôi chỉ đang suy nghĩ thôi. Một người đẹp trai và tài năng như anh có thể có một tương lai rất rộng mở. Tôi nghĩ anh sẽ chẳng làm nên trò trống gì ở cái nơi như thế này đâu."

"Ừm, tôi..."

"Có lẽ là định mệnh đã đưa tôi đến đây."

Roland nói một cách rõ ràng: "Tôi nghĩ cha tôi muốn nói là, ông ấy muốn bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với anh."

"Roland nói đúng. Sau khi tôi xuất viện, chúng ta nên nói chuyện nghiêm túc. Tôi muốn mời anh đến nhà tôi dùng bữa tối."

Mallory nhìn Roland, chậm rãi nói: "Tôi rất sẵn lòng."

Và điều đó đã thay đổi cuộc đời anh.

Ken Mallory đột nhiên rất khó tìm được cơ hội hẹn hò với Kate.

"Tối thứ Hai được không, Kate?"

"Tuyệt lắm."

"Được. Anh đón em ở đâu —?"

"Đợi chút! Em mới nhớ ra. Một người anh họ của em sẽ từ New York tới vào ngày đó."

"Được rồi, thứ Ba thì sao?"

"Thứ Ba em phải trực đêm."

"Thứ Tư thế nào?"

"Em đã hứa với Peggy và Honey là có chút việc rồi."

Mallory bắt đầu cảm thấy tình hình nghiêm trọng. Thời gian của anh trôi qua quá nhanh.

"Thứ Năm?"

"Thứ Năm thì được."

"Tuyệt quá. Anh đến đón em."

"Đừng. Chúng ta gặp nhau ở nhà hàng Chebanis được không?"

"Được thôi. 8 giờ nhé?"

"Được."

Mallory đợi ở nhà hàng đến tận 9 giờ, rồi đi gọi điện cho Kate. Không ai bắt máy. Anh đợi thêm nửa tiếng nữa. Có lẽ cô ấy nhầm lẫn chăng, anh nghĩ. Cô ấy sẽ không cố tình thất hứa với mình đâu.

Sáng hôm sau, anh gặp Kate ở bệnh viện. Kate chạy về phía anh.

"Ồ, Ken, em thực sự xin lỗi! Chuyện này thật là nực cười. Em quyết định chợp mắt một lát trước khi đi hẹn hò. Thế là em ngủ quên mất. Tỉnh dậy nhìn đồng hồ thì đã nửa đêm rồi. Tội nghiệp anh yêu. Anh đợi lâu không?"

"Không, không. Không sao đâu." Người đàn bà ngốc nghếch này! Anh tiến lại gần cô hơn. "Anh muốn nhanh chóng hoàn thành những gì chúng ta đã bắt đầu, cưng à. Mỗi khi nghĩ đến em là anh phát điên lên được."

"Em cũng vậy," Kate nói. "Em không thể chờ đợi được nữa."

"Có lẽ cuối tuần này chúng ta có thể..."

"Ôi, anh yêu. Cuối tuần này em bận kín lịch rồi."

Lại hỏng bét.

Thời gian cứ thế trôi đi từng chút một.

Kate đang báo cáo tiến độ sự việc cho Peggy thì máy nhắn tin đột nhiên kêu lên.

"Xin lỗi nhé." Kate nhấc điện thoại. "Bác sĩ Hunter đây. Cảm ơn. Tôi đến ngay." Cô đặt ống nghe xuống. "Em phải đi rồi. Có ca cấp cứu."

Peggy thở dài: "Còn có thể có trò gì mới nữa đây?"

Kate sải bước dọc hành lang, đi thang máy xuống phòng cấp cứu ở tầng dưới. Bên trong đặt hơn 20 chiếc giường bạt, tất cả đều đã kín bệnh nhân. Kate coi đây là căn phòng khổ ải, bất kể ngày hay đêm, lúc nào cũng đầy rẫy nạn nhân tai nạn giao thông, các vụ nổ súng hay đâm chém, người thì mất tay mất chân. Đủ loại mảnh đời tuyệt vọng và tan vỡ. Đối với Kate, nơi này chính là một góc của địa ngục.

Một nhân viên chạy vội về phía cô. "Bác sĩ Hunter đấy ạ?"

"Chúng ta gặp tình huống gì vậy?" Kate hỏi. Họ đi về phía chiếc giường bạt ở góc xa.

"Anh ta lại mất ý thức rồi. Trông như thể có ai đó đã đánh anh ta ra nông nỗi này. Mặt và đầu anh ta bị đánh nát bét, gãy sống mũi, trật khớp xương bả vai. Cánh tay phải gãy ít nhất hai chỗ, còn..."

"Tại sao anh lại gọi tôi tới?"

"Nhân viên điều dưỡng cho rằng có chấn thương đầu. Có thể bị tổn thương não."

Họ tới bên cạnh chiếc giường bạt nơi nạn nhân đang nằm. Khuôn mặt anh ta phủ một lớp máu, sưng vù lên và đầy những vết thương. Anh ta đi một đôi giày da cá sấu và... nhịp tim Kate suýt ngừng đập. Cô cúi người xuống, nhìn kỹ. Là Lou Dineto.

Kate thành thạo dùng ngón tay kiểm tra da đầu và mắt của anh ta. Chắc chắn là bị chấn động não.

Cô vội vàng đi tới điện thoại bấm số. "Tôi là Bác sĩ Hunter. Tôi cần chụp CT đầu ngay lập tức. Tên bệnh nhân là Dineto. Lou Dineto. Gửi một chiếc cáng đến đây, ngay lập tức."

Kate đặt máy xuống, sự chú ý quay trở lại với Dineto. Cô nói với nhân viên: "Ở lại bên cạnh anh ta. Khi cáng đến, đưa anh ta lên tầng ba, tôi sẽ đợi ở đó."

30 phút sau, tại tầng ba, Kate đang cẩn thận nghiên cứu những tấm phim CT vừa được gửi tới. "Não của anh ta đang xuất huyết, bệnh nhân đang sốt cao và đã rơi vào trạng thái sốc. Tôi cần anh ta ổn định trong 24 giờ, sau đó mới quyết định khi nào phẫu thuật."

Kate tự hỏi nếu Dineto xảy ra chuyện gì thì liệu có ảnh hưởng gì đến Mike hay không, và ảnh hưởng như thế nào.

Peggy ghé qua thăm Jimmy. Anh ta đã cảm thấy khá hơn nhiều.

"Cô đã nghe câu chuyện về gã có sở thích phô dâm ở khu mua sắm quần áo chưa? Hắn đi đến trước mặt một quý bà lớn tuổi, mở chiếc áo mưa ra. Quý bà nhìn hắn một hồi rồi nói: 'Ông gọi cái thứ đó là lớp lót áo à?'"

Kate đang cùng Mallory ăn tối tại một nhà hàng nhỏ ấm cúng gần bờ biển. Kate ngồi đối diện Mallory, vừa nhìn anh vừa cảm thấy tội lỗi trong lòng. Mình không nên bắt đầu trò chơi này ngay từ đầu, cô nghĩ. Mình biết rõ anh ta là người như thế nào, nhưng mình vẫn thấy rất vui vẻ. Chết tiệt, người đàn ông này! Đáng tiếc là bây giờ mình không thể dừng kế hoạch này lại được.

Họ vừa uống xong cà phê.

Kate nhoài người về phía trước. "Chúng ta có thể đến chỗ anh không, Ken?"

"Tất nhiên rồi!" Cuối cùng cũng được, Mallory nghĩ.

Kate ngồi trên ghế có chút bồn chồn, đôi mày nhíu chặt. "À, ôi!"

"Em không khỏe sao?" Mallory hỏi.

"Em không biết nữa. Xin lỗi, nếu anh cho phép, em có thể rời đi một lát không?"

"Tất nhiên là được rồi." Anh nhìn cô đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh nữ.

Khi quay lại, cô nói: "Không đúng lúc rồi, anh yêu. Em thật sự xin lỗi. Tốt hơn là anh nên đưa em về nhà đi."

Anh nhìn chằm chằm vào cô, cố gắng che giấu sự thất vọng và chán nản. Định mệnh chết tiệt cứ luôn chống lại anh.

"Được thôi," Mallory nói bằng giọng thô lỗ. Anh gần như sắp bùng nổ.

Anh lại mất thêm 5 ngày quý giá nữa rồi.

Kate trở về căn hộ. 5 phút sau, chuông cửa vang lên. Kate không kìm được mà bật cười. Mallory lại tìm cớ quay lại, cô hơi ghét bản thân mình vì sao lại cảm thấy hạnh phúc đến thế. Cô đi ra cửa, mở cửa ra.

"Ken...?"

Reno và Shadow đang đứng đó. Kate cảm thấy một nỗi sợ hãi đột ngột. Hai người đẩy cô ra, đi thẳng vào trong phòng.

Reno lên tiếng: "Cô phẫu thuật cho ông Dineto à?"

Cổ họng Kate khô khốc. "Đúng vậy."

"Chúng tôi không muốn thấy ông ấy xảy ra chuyện gì."

"Tôi cũng không muốn," Kate nói. "Bây giờ, nếu các người cho phép, tôi rất mệt và..."

"Có khả năng anh ta sẽ chết không?" Shadow nói.

Kate do dự. "Phẫu thuật não lúc nào cũng có rủi ro..."

"Tốt nhất cô đừng để tình trạng đó xảy ra."

"Tin tôi đi, tôi..."

"Đừng để chuyện đó xảy ra." Hắn nhìn Reno nói, "Chúng ta đi thôi."

Kate nhìn họ rời đi.

Khi đến cửa, Shadow quay lại nói: "Gửi lời hỏi thăm của chúng tôi tới Mike."

Kate lập tức cứng đờ người, không cử động được. "Đây... đây là một lời đe dọa sao?"

"Chúng tôi không bao giờ dọa ai cả, bác sĩ. Chúng tôi chỉ thông báo cho cô biết thôi. Nếu ông Dineto chết, cô và cả gia đình khốn kiếp của cô chắc chắn sẽ tiêu đời."

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 6 năm 2026

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Greg Iles