Độc dược

Lượt đọc: 95 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 12

❊ ❊ ❊

Paige đã bước vào năm thứ tư của chương trình bác sĩ nội trú. Đến thời điểm này, cô đã hỗ trợ thực hiện hàng trăm ca phẫu thuật. Công việc đó đã trở thành bản năng thứ hai của cô. Cô nắm rõ quy trình phẫu thuật túi mật, lá lách, gan, ruột thừa và cả phẫu thuật tim mạch, lĩnh vực khiến người ta phấn khích nhất. Tuy nhiên, điều khiến cô thất vọng là mình vẫn chưa từng tự tay cầm dao mổ. Câu nói "xem một ca, làm một ca, dạy một ca" ư? Cô chẳng thể nào nói được.

Khi trưởng khoa ngoại George Engle gọi người đến tìm cô, câu trả lời đã có.

"Ngày mai có một ca phẫu thuật thoát vị được lên lịch ở phòng mổ số 3, vào lúc 7 giờ 30 sáng."

Cô ghi chú lại: "Được ạ. Ai là phẫu thuật viên chính?"

"Là cô."

"Được. Tôi..." Cô chợt hiểu ra ý nghĩa của câu nói đó. "Là tôi sao?"

"Đúng vậy. Có vấn đề gì à?"

Paige nở nụ cười lộ hàm răng trắng, gương mặt rạng rỡ niềm vui thắp sáng cả căn phòng. "Không ạ, thưa ông! Tôi... cảm ơn ông!"

"Cô đã đủ điều kiện rồi. Tôi tin rằng bệnh nhân được cô phẫu thuật đúng là vận may của cậu ta. Cậu ta tên là Walter Herzog. Đang nằm ở phòng bệnh 314."

"Herzog. Phòng 314. Rõ ạ."

Nói rồi, Paige bước ra khỏi cửa.

Paige chưa bao giờ phấn khích đến thế. Mình sắp thực hiện ca phẫu thuật đầu tiên của riêng mình! Mình sẽ nắm giữ mạng sống của một con người trong tay. Nếu mình chưa chuẩn bị kỹ thì sao? Nếu mình phạm sai lầm thì sao? Mọi chuyện có thể sẽ hỏng bét. Đó là định luật Murphy. Đến khi Paige tự tranh luận xong với chính mình, cô đã sợ đến mức chết khiếp.

Cô đi đến căn tin, ngồi xuống uống một ly cà phê đậm đặc. Sẽ ổn thôi, cô tự nhủ. Mình đã hỗ trợ hàng chục ca thoát vị rồi. Chẳng có gì ghê gớm cả. Cậu ta gặp may khi có mình đấy. Uống xong ly cà phê, cô đã bình tĩnh lại, đủ tự tin để đối mặt với bệnh nhân đầu tiên của mình.

Walter Herzog đã ngoài 60, gầy gò, hói đầu và rất hay lo lắng. Khi Paige mang theo một bó hoa đến phòng bệnh, ông ta đang nằm trên giường, hai tay ôm lấy vùng bẹn. Herzog ngước nhìn lên.

"Cô y tá... tôi muốn gặp bác sĩ."

Paige bước đến bên giường, đưa hoa cho ông. "Tôi chính là bác sĩ. Tôi sẽ là người phẫu thuật cho ông."

Ông nhìn bó hoa, rồi lại nhìn cô. "Cô là cái gì cơ?"

"Đừng lo lắng," Paige trấn an ông. "Ông đang ở trong tay người chuyên nghiệp rồi." Cô cầm bệnh án ở chân giường lên nghiên cứu kỹ lưỡng.

"Trên đó viết gì thế?" Ông hỏi một cách sốt ruột. Tại sao cô ta lại mang hoa đến cho mình?

"Viết rằng ông sẽ sớm bình phục thôi."

Ông nuốt khan một cái. "Thực sự là cô phẫu thuật sao?"

"Vâng."

"Cô trông... rất trẻ."

Paige vỗ vỗ vai ông. "Chưa có bệnh nhân nào của tôi xảy ra chuyện cả." Cô nhìn quanh phòng bệnh. "Ông thấy thoải mái không? Tôi tìm gì đó cho ông xem nhé? Sách hay tạp chí? Có muốn ăn kẹo không?"

Ông lắng nghe với vẻ căng thẳng. "Không, tôi ổn." Tại sao cô ta lại tốt với mình thế? Có phải cô ta đang giấu mình chuyện gì không?

"Vậy được, sáng mai gặp lại," Paige vui vẻ nói. Cô viết gì đó vào một tờ giấy rồi đưa cho ông. "Đây là số điện thoại nhà tôi. Đêm nay nếu cần, ông có thể gọi cho tôi. Tôi sẽ túc trực cạnh điện thoại."

Đến khi Paige rời đi, tinh thần của Walter Herzog đã hoàn toàn suy sụp.

Vài phút sau, Jimmy tìm thấy Paige ở phòng nghỉ. Cậu ta tiến về phía cô với nụ cười toe toét. "Chúc mừng nhé! Tôi nghe nói cô sắp tự mình làm phẫu thuật rồi."

Tin tức lan nhanh thật, Paige nghĩ. "Đúng vậy."

"Dù đó là ai thì cậu ta cũng thật may mắn," Jimmy nói. "Nếu sau này tôi có mệnh hệ gì, tôi chỉ tìm cô phẫu thuật thôi."

"Cảm ơn cậu, Jimmy."

Tất nhiên, có Jimmy là có chuyện cười.

"Cô đã nghe về người bị đau mắt cá chân một cách khó hiểu chưa? Anh ta keo kiệt đến mức chẳng bao giờ đi khám, nên khi một người bạn nói với anh ta là mình cũng mắc bệnh y hệt, anh ta bảo: 'Tốt nhất là cậu đi khám bác sĩ ngay đi. Rồi quay lại kể cho tôi nghe ông ta nói gì'."

"Ngày hôm sau, anh ta nghe tin người bạn đã chết. Anh ta vội vã chạy đến bệnh viện, tốn 5.000 đô la để làm đủ loại xét nghiệm. Họ chẳng tìm ra bệnh gì cả. Anh ta gọi điện cho người vợ góa của bạn mình và hỏi: 'Trước khi chết, Chester có đau đớn dữ dội không?'"

"'Không,' cô ấy nói. 'Anh ấy còn chẳng nhìn thấy chiếc xe tải đâm vào mình nữa là!'"

Jimmy nói xong rồi bỏ đi.

Paige phấn khích đến mức không ăn nổi bữa tối. Suốt cả đêm, cô dành thời gian tập thắt nút chỉ phẫu thuật trên chân bàn và chụp đèn. Mình phải ngủ một giấc thật ngon, Paige quyết định, như vậy sáng mai mình mới có đầu óc tỉnh táo và tràn đầy năng lượng.

Cô thức trắng đêm, trong đầu chạy đi chạy lại quy trình phẫu thuật không biết bao nhiêu lần.

Thoát vị có ba loại: loại thứ nhất là thoát vị có thể phục hồi, trong trường hợp này có thể đẩy tinh hoàn trở lại khoang bụng; loại thứ hai là thoát vị không thể phục hồi, trong trường hợp này các mô dính sẽ khiến tinh hoàn không thể trở về trong bụng. Loại thứ ba là thoát vị nghẹt, nguy hiểm nhất. Trong trường hợp này, thoát vị sẽ bị thắt chặt ở nơi lưu thông máu, gây tổn thương ruột. Walter Herzog bị thoát vị có thể phục hồi.

6 giờ sáng, Paige lái xe đến bãi đậu xe của bệnh viện. Một chiếc Ferrari màu đỏ mới tinh đậu ngay cạnh chỗ của cô. Rảnh rỗi sinh nông nổi, Paige thầm nghĩ, xe này của ai nhỉ? Dù là của ai thì chủ nhân chắc chắn phải rất giàu có.

7 giờ, Paige giúp Walter Herzog cởi đồ ngủ, thay bộ áo choàng phẫu thuật màu xanh của bệnh viện. Trong lúc chờ băng ca đến đưa ông lên phòng mổ, y tá đã cho ông uống thuốc an thần để thư giãn.

"Đây là lần đầu tôi phẫu thuật," Walter Herzog nói.

Cũng là lần đầu của tôi, Paige thầm nghĩ.

Băng ca đến, Walter Herzog lên đường tới phòng mổ số 3. Paige đi bộ dọc hành lang cùng ông. Tim cô đập mạnh đến mức cô lo sợ Herzog sẽ nghe thấy.

Phòng mổ số 3 là một phòng mổ khá lớn, đủ chỗ cho một máy theo dõi tim, một máy tim phổi nhân tạo và hàng loạt thiết bị kỹ thuật khác. Khi cô đến phòng mổ, các thành viên trong ê-kíp đã có mặt đông đủ, đang chuẩn bị máy móc thiết bị. Ê-kíp phẫu thuật bao gồm một bác sĩ điều trị chính, một bác sĩ gây mê, hai bác sĩ nội trú thực tập, một y tá phụ tá và hai y tá vòng ngoài.

Các thành viên trong ê-kíp nhìn cô đầy mong đợi, nóng lòng muốn xem cô xử lý ca phẫu thuật đầu tiên của mình như thế nào.

Paige bước tới bàn mổ. Phần dưới bụng của Walter Herzog đã được cạo sạch lông và khử trùng bằng i-ốt. Những tấm rèm vô trùng ngăn cách vùng phẫu thuật.

Herzog nhìn lên Paige, lơ mơ nói: "Cô sẽ không để tôi chết chứ, đúng không?"

Paige mỉm cười với ông: "Cái gì? Ông muốn phá hỏng hồ sơ hoàn hảo của tôi sao?"

Cô nhìn sang bác sĩ gây mê, ông sẽ tiêm cho bệnh nhân một mũi gây tê ngoài màng cứng, một kiểu gây tê vùng yên ngựa. Paige hít một hơi thật sâu rồi gật đầu.

Ca phẫu thuật bắt đầu.

"Dao mổ."

Paige đang định rạch nhát dao đầu tiên lên da thì y tá vòng ngoài nói gì đó.

"Cô nói gì cơ?"

"Bác sĩ có muốn bật chút nhạc không ạ?"

Đây là lần đầu tiên có người hỏi cô câu này. Paige cười nói: "Được chứ. Chúng ta hãy bật nhạc của Jimmy Buffett đi."

Kể từ nhát dao đầu tiên, sự căng thẳng của Paige tan biến sạch sành sanh, cứ như thể cô đã làm việc này cả đời rồi vậy. Cô thành thạo cắt qua các lớp mỡ và cơ bên trên, tiến đến vị trí khối thoát vị. Trong suốt quá trình, cô luôn nhận thức được những tiếng phản hồi quen thuộc vang vọng trong phòng mổ.

"Miếng gạc..."

"Cho tôi cái dao điện..."

"Ở đây..."

"Có vẻ như chúng ta mổ rất đúng lúc..."

"Kẹp cầm máu..."

"Hút máu, làm ơn..."

Tâm trí Paige tập trung hoàn toàn vào công việc trong tay. Tìm vị trí túi thoát vị... làm sạch nó... đưa tinh hoàn trở lại khoang bụng... thắt nút cổ túi... cắt bỏ phần thừa... vòng bẹn... khâu lại...

1 tiếng 20 phút sau nhát dao đầu tiên, ca phẫu thuật kết thúc.

Đáng lẽ Paige phải cảm thấy kiệt sức, nhưng trái lại, cô cảm thấy vô cùng phấn khích.

Sau khi khâu vết mổ cho Walter Herzog xong, y tá phụ tá nói với Paige: "Bác sĩ Taylor..."

Paige ngẩng đầu lên. "Chuyện gì vậy?"

Y tá cười lộ hàm răng. "Làm đẹp lắm, bác sĩ ạ."

Hôm đó là Chủ nhật, ba người phụ nữ được nghỉ một ngày.

"Hôm nay chúng ta nên làm gì nhỉ?" Kate hỏi.

Paige có một ý tưởng. "Thời tiết hôm nay đẹp thế này, sao chúng ta không lái xe đến Công viên Đại Thụ, chúng ta có thể mang theo bữa trưa để ăn ngoài đó."

"Tuyệt vời." Honey nói.

"Vậy quyết định thế đi!" Kate cũng đồng ý.

Điện thoại reo. Cả ba nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại.

"Chúa ơi!" Kate nói. "Tôi cứ tưởng Lincoln đã giải phóng chúng ta rồi chứ. Đừng nghe. Hôm nay chúng ta nghỉ."

"Chúng ta làm gì có ngày nghỉ," Paige nhắc cô.

Kate đi đến bên điện thoại, nhấc ống nghe lên. "Bác sĩ Hunter đây." Cô nghe một lúc rồi đưa ống nghe cho Paige. "Của cô đấy, bác sĩ Taylor."

Paige phục tùng nói: "Được rồi." Cô cầm lấy ống nghe. "Bác sĩ Taylor đây... Alo, Tom... Cái gì?... Không, tôi đang chuẩn bị đi ra ngoài... Tôi hiểu rồi... Được. Tôi sẽ đến trong 15 phút nữa." Cô đặt ống nghe xuống. Chuyện dã ngoại thế là chấm dứt, cô nghĩ.

"Tình hình nghiêm trọng lắm à?" Honey hỏi.

"Đúng vậy, có một bệnh nhân mà chúng ta có thể không giữ được mạng sống. Tối nay tôi sẽ cố gắng về kịp ăn tối."

Khi đến bệnh viện, Paige lái xe vào bãi đậu xe dành riêng cho bác sĩ, đậu ngay cạnh chiếc Ferrari màu đỏ mới tinh sáng loáng. Mình thực sự không biết phải làm bao nhiêu ca phẫu thuật mới mua nổi chiếc xe này.

20 phút sau, Paige đến phòng chờ thăm bệnh. Một người đàn ông mặc vest tối màu ngồi trên ghế, ánh mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Có phải ông Newton không ạ?"

Ông ta đứng dậy. "Đúng vậy."

"Tôi là bác sĩ Taylor. Tôi vừa mới đến, là người khám cho cậu bé nhà ông. Cậu bé được đưa đến bệnh viện vì đau bụng."

"Đúng. Tôi muốn đưa con trai mình về nhà."

"Tôi e là không được. Lá lách của Peter đã bị vỡ. Cậu bé cần được truyền máu và phẫu thuật ngay lập tức, nếu không sẽ không giữ được mạng sống."

Ông Newton lắc đầu. "Chúng tôi đều là Nhân chứng Giê-hô-va. Chúa sẽ không để thằng bé chết, tôi nhất định không thể để con mình bị vấy bẩn bởi máu của người khác. Là vợ tôi đưa nó đến đây. Cô ấy sẽ phải chịu trừng phạt vì việc này."

"Ông Newton, tôi nghĩ ông không hiểu tình hình hiện tại nghiêm trọng đến mức nào đâu. Nếu chúng ta không phẫu thuật ngay, con trai ông sẽ chết."

Người đàn ông nhìn Paige rồi cười. "Cô không hiểu sự sắp đặt của Chúa, phải không?"

Paige nổi giận. "Tôi có thể không biết bao nhiêu về sự sắp đặt và ý định của Chúa. Nhưng tôi hiểu rất rõ về tình trạng vỡ lá lách." Cô lấy ra một tờ giấy. "Thằng bé vẫn còn là trẻ vị thành niên, nên ông phải ký vào đơn đồng ý phẫu thuật này." Cô đưa tờ đơn qua.

"Nếu tôi không ký thì sao?"

"Thì... chúng tôi không thể phẫu thuật."

Ông ta gật đầu. "Cô nghĩ quyền lực của mình mạnh hơn Chúa sao?"

Paige nhìn thẳng vào ông ta. "Ông không định ký đúng không?"

"Không ký. Một thế lực mạnh hơn cô sẽ cứu con trai tôi. Cô sẽ thấy thôi."

Khi Paige quay lại phòng bệnh, Peter Newton 6 tuổi đã rơi vào trạng thái hôn mê.

"Thằng bé không qua khỏi cửa ải này đâu," Zhang nói. "Nó mất máu quá nhiều. Cô định làm gì?"

Paige đưa ra quyết định. "Đưa nó đến phòng mổ số 1, ngay lập tức."

Zhang kinh ngạc nhìn cô. "Bố nó đổi ý rồi à?"

Paige gật đầu. "Đúng. Ông ta đổi ý rồi. Chúng ta nhanh đưa nó đi thôi."

"Cô làm tốt lắm! Tôi đã nói chuyện với ông ta cả tiếng đồng hồ mà không thể thuyết phục được. Ông ta cứ nói Chúa sẽ chăm sóc nó."

"Chúa đang chăm sóc nó đấy," Paige trấn an ông.

Sau hai giờ đồng hồ và truyền 4 pint máu tươi, ca phẫu thuật đã thành công tốt đẹp. Mạch, nhịp thở, thân nhiệt và huyết áp của cậu bé ngày càng ổn định.

Paige nhẹ nhàng vuốt ve trán cậu bé. "Thằng bé sẽ ổn thôi."

Một người phục vụ vội vã chạy vào phòng mổ. "Bác sĩ Taylor phải không ạ? Bác sĩ Wallace gọi cô đến gặp ông ấy ngay lập tức."

Benjamin Wallace giận dữ đến mức giọng nói lạc cả đi. "Sao cô có thể làm ra chuyện vô pháp vô thiên như vậy? Cô dám truyền máu và phẫu thuật cho nó mà không có sự cho phép? Cô phạm pháp rồi đấy!"

"Nhưng tôi đã cứu sống mạng người!"

Wallace hít một hơi thật sâu. "Cô đáng lẽ phải có lệnh của tòa án trước."

"Không kịp nữa rồi," Paige nói. "Chậm thêm 10 phút nữa là nó chết rồi. Chúa đang bận ở nơi khác rồi."

Wallace đi đi lại lại. "Vậy giờ chúng ta phải làm sao?"

"Lấy một cái lệnh tòa án."

"Có ích gì chứ? Mổ thì cũng mổ xong rồi."

"Tôi sẽ ghi lùi ngày trên lệnh tòa án. Không ai biết được sự khác biệt đâu."

Wallace nhìn cô, há hốc mồm, bắt đầu cảm thấy khó thở. "Chúa ơi!" Ông lau lông mày. "Việc này sẽ làm tôi mất bát cơm đấy."

Paige nhìn ông một lúc lâu rồi quay người bước ra cửa.

"Paige...?"

Cô dừng bước. "Chuyện gì vậy?"

"Sau này cô sẽ không làm chuyện như thế này nữa chứ?"

"Trừ khi tôi buộc phải làm," Paige trấn an ông.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 6 năm 2026

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Greg Iles