Tại tất cả các bệnh viện đều tồn tại vấn đề mất trộm thuốc gây mê. Theo quy định của pháp luật, mỗi khi lĩnh thuốc gây mê từ kho dược của bệnh viện đều phải ký tên. Thế nhưng, bất kể các biện pháp kiểm soát an ninh có nghiêm ngặt đến đâu, những kẻ nghiện ngập gần như luôn tìm được cách để xoay xở lấy được chúng.
Bệnh viện Quận Embarcadero hiện cũng đang gặp vấn đề nghiêm trọng. Margaret Spencer tìm đến gặp Ben Wallace.
"Tôi không biết phải làm sao nữa, bác sĩ. Thuốc giảm đau Fentanyl của chúng ta đang liên tục bị thiếu hụt."
Fentanyl là một loại ma túy gây ảo giác và nghiện ngập cực mạnh, đồng thời cũng là thuốc gây mê lâm sàng.
"Thiếu bao nhiêu?"
"Thiếu rất nhiều. Nếu chỉ thiếu vài lọ thì còn có thể đưa ra lời giải thích hợp lý, nhưng tình trạng này hiện đang xảy ra thường xuyên. Mỗi tuần đều mất đi hơn mười lọ."
"Cô có biết ai có khả năng lấy nó không?"
"Không, thưa bác sĩ. Tôi đã trao đổi với bộ phận an ninh. Họ cũng không tìm ra manh mối gì."
"Những ai có quyền ra vào kho dược?"
"Đây chính là vấn đề. Đa số bác sĩ gây mê đều có thể ra vào khá tự do, cùng với đó là hầu hết các y tá và bác sĩ phẫu thuật."
Wallace trầm ngâm một lúc. "Cảm ơn cô đã thông báo cho tôi. Tôi sẽ xử lý việc này."
"Cảm ơn bác sĩ." Y tá Spencer rời đi.
Lúc này mình không muốn xảy ra chuyện như vậy, Wallace tức giận nghĩ thầm. Hội đồng quản trị bệnh viện sắp họp rồi, vấn đề cần đối phó đã đủ nhiều. Ben Wallace hiểu rất rõ các số liệu thống kê. Tại Mỹ, có hơn 10% bác sĩ vào những thời điểm khác nhau hoặc là nghiện ma túy, hoặc là nghiện rượu. Việc lấy được ma túy quá dễ dàng, và đó trở thành một sự cám dỗ. Đối với một bác sĩ, việc mở tủ thuốc, lấy loại thuốc gây mê mình cần, rồi dùng ống tiêm chích vào cơ thể là chuyện vô cùng đơn giản. Một kẻ nghiện ngập cứ hai tiếng lại cần một mũi tiêm.
Giờ đây, bệnh viện của ông cũng xảy ra chuyện này. Trước khi hội đồng quản trị họp, phải làm gì đó mới được. Nếu không, việc này sẽ làm tổn hại đến lý lịch và con đường sự nghiệp của ông.
Ben Wallace không dám chắc ai là người có thể tin tưởng để giúp ông tìm ra hung thủ. Ông phải hết sức cẩn trọng. Ông có thể khẳng định bác sĩ Tyler và bác sĩ Hunter sẽ không dính líu vào việc này. Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, ông quyết định tận dụng hai người này.
Ông cho người gọi Paige và Kate đến. "Tôi muốn nhờ hai cô một việc," ông nói với họ. Ông giải thích cho họ về việc mất thuốc Fentanyl. "Tôi muốn hai cô hãy mở to mắt ra. Nếu bác sĩ nào làm việc cùng các cô mà lén rời khỏi phòng phẫu thuật trong lúc đang mổ, hoặc có bất kỳ dấu hiệu nghiện ma túy nào, tôi muốn các cô báo cáo cho tôi. Hãy chú ý quan sát những thay đổi về nhân cách - như chán nản hay cảm xúc thất thường - hoặc đi muộn, vắng mặt không lý do. Nếu các cô có thể giữ bí mật nghiêm ngặt, tôi sẽ vô cùng biết ơn."
Sau khi rời khỏi văn phòng của Wallace, Kate nói: "Đây là một bệnh viện lớn. Chúng ta cần một Sherlock Holmes."
"Không, chúng ta không cần," Paige nói với vẻ không vui. "Tôi biết ai là người đã làm chuyện đó."
Mickey Campbell là một trong những bác sĩ mà Paige yêu quý nhất. Bác sĩ Campbell đã ngoài 50, mái tóc hoa râm, rất được lòng người, thái độ luôn hòa nhã, là một trong những bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất bệnh viện. Paige nhận thấy thời gian gần đây, mỗi khi phẫu thuật ông đều đến muộn vài phút, hơn nữa còn xuất hiện tình trạng run rẩy rõ rệt. Ông cố gắng để Paige hỗ trợ mình phẫu thuật nhiều nhất có thể, và thường để cô đảm nhận phần chính trong ca mổ. Trong quá trình phẫu thuật, đôi tay ông bắt đầu run rẩy, sau đó ông sẽ đưa dao mổ cho Paige.
"Tôi cảm thấy không khỏe," ông thì thầm. "Cô có thể tiếp quản làm tiếp không?"
Sau đó ông sẽ rời khỏi phòng phẫu thuật.
Paige từng rất quan tâm không biết ông gặp vấn đề gì. Bây giờ cô đã hiểu. Cô tự đấu tranh trong lòng, không biết nên làm thế nào. Cô hiểu rất rõ, nếu mình báo cáo những gì đã biết cho Wallace, bác sĩ Campbell sẽ bị sa thải, hoặc tệ hơn, sự nghiệp bác sĩ của ông sẽ tiêu tan. Mặt khác, nếu cô cứ mặc kệ, cô sẽ đẩy tính mạng bệnh nhân vào tình thế nguy hiểm. Có lẽ mình nên nói chuyện với ông ấy, Paige nghĩ. Nói cho ông biết mình đã biết những gì, rồi kiên quyết yêu cầu ông đi điều trị. Cô bàn bạc việc này với Kate.
"Đây là một vấn đề khó," Kate đồng tình. "Ông ấy là người tốt, lại là một bác sĩ giỏi. Nếu cậu tố cáo ông ấy, ông ấy sẽ xong đời, nhưng nếu không nói, cậu phải nghĩ đến những nguy hại mà ông ấy có thể gây ra. Nếu cậu đối mặt nói chuyện với ông ấy, cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?"
"Ông ấy có thể sẽ chối bay chối biến, Kate ạ. Đây là chiêu bài cũ rồi."
"Phải. Đây quả là một cuộc trò chuyện nan giải."
Ngày hôm sau, Paige lại được sắp xếp phẫu thuật cùng bác sĩ Campbell. Mình hy vọng là mình đã sai, Paige cầu nguyện. Đừng để ông ấy đến muộn hôm nay, đừng để ông ấy rời đi trong lúc phẫu thuật.
Campbell đến muộn 15 phút. Giữa ca mổ, ông nói: "Tiếp quản nhé, Paige? Tôi sẽ quay lại ngay."
Mình phải nói chuyện với ông ấy, Paige nghĩ. Mình không thể hủy hoại kế sinh nhai của ông ấy.
Sáng hôm sau, khi Paige và Honey lái xe vào bãi đỗ xe dành riêng cho bác sĩ, Harry Bowman lái chiếc Ferrari màu đỏ đỗ ngay cạnh họ.
"Chiếc xe này đẹp thật đấy," Honey nói. "Chiếc xe thế này có giá bao nhiêu nhỉ?"
Bowman cười. "Hai cô hỏi thì được, chứ mua thì không nổi đâu."
Nhưng Paige không nghe họ nói gì. Mắt cô dán chặt vào chiếc xe, trong lòng nghĩ đến những căn hộ sang trọng, những bữa tiệc xa hoa và du thuyền cá nhân. Mình may mắn có một người cha tốt. Ông ấy để lại hết tiền cho mình. Vậy mà Bowman lại đang làm việc tại một bệnh viện quận. Tại sao lại như vậy?
10 phút sau, Paige đến phòng nhân sự, nói chuyện với Karen, thư ký phụ trách hồ sơ.
"Giúp tôi một việc được không, Karen? Chỉ hai chúng ta biết thôi. Harry Bowman hẹn tôi đi chơi, tôi cảm thấy anh ta là người đã có gia đình. Cô có thể cho tôi xem hồ sơ cá nhân của anh ta không?"
"Tất nhiên là được rồi. Mấy gã háo sắc này. Họ chẳng bao giờ biết đủ cả, đúng không? Cô làm thế là đúng, tôi sẽ cho cô xem hồ sơ của anh ta." Cô ấy đi đến bên tủ, tìm thứ mình cần. Cô lấy vài tờ giấy rồi quay lại chỗ Paige.
Paige nhanh chóng lướt qua những tài liệu này. Hồ sơ ứng tuyển của Harry Bowman cho thấy, anh ta tốt nghiệp một trường đại học nhỏ ở vùng Trung Tây, theo ghi chép thì anh ta đã rất nỗ lực mới tốt nghiệp xong trường y. Anh ta là một bác sĩ gây mê.
Cha anh ta là một thợ cắt tóc.
Honey Taft là một nhân vật bí ẩn không thể đoán định đối với hầu hết các bác sĩ tại bệnh viện Embarcadero. Buổi sáng lúc đi thăm bệnh, cô tỏ ra thiếu chắc chắn, thiếu tự tin. Nhưng đến buổi chiều, cô như biến thành một con người khác. Cô nắm rõ tình trạng của từng bệnh nhân, khiến người ta kinh ngạc; chẩn đoán của cô ngắn gọn và hiệu quả.
Có một bác sĩ nội trú cấp cao đang nói chuyện về cô với đồng nghiệp.
"Nếu tôi có thể hiểu được điểm này thì đúng là quỷ tha ma bắt," anh ta nói. "Vào buổi sáng, những lời phàn nàn về bác sĩ Taft nhiều như núi. Cô ấy liên tục mắc lỗi. Anh có biết câu chuyện đùa về một cô y tá làm gì cũng sai không? Một bác sĩ phàn nàn rằng, anh ta bảo cô ấy đưa thuốc cho bệnh nhân phòng số 9, cô ấy lại đưa cho bệnh nhân phòng số 3 tận 4 viên. Ngay lúc bác sĩ đang bàn tán về cô ấy, thì thấy cô ấy đang đuổi theo một bệnh nhân không mặc quần áo dọc hành lang, tay cầm một chậu nước sôi. Bác sĩ nói: 'Mau nhìn kìa, tôi bảo cô ấy chọc vỡ mụn nhọt của ông ta cơ mà!'"
Đồng nghiệp của anh ta cười lớn.
"Được rồi, đó chính là bác sĩ Taft. Thế mà đến buổi chiều, cô ấy lại trở nên cực kỳ nhanh nhẹn. Chẩn đoán của cô ấy hoàn toàn chính xác, ghi chép bệnh án rất tuyệt, cô ấy thông minh vô cùng. Chắc chắn cô ấy đã uống loại thuốc thần kỳ nào đó, loại thuốc chỉ có tác dụng vào buổi chiều." Anh ta gãi đầu. "Tôi thật sự không thể nghĩ ra lý do."
Bác sĩ Nathan Ritter là một kẻ mọt sách, một người sống và làm việc theo sách vở. Mặc dù thiếu sự nhạy bén, nhưng anh ta làm việc có năng lực và tận tâm, vì vậy anh ta luôn hy vọng những người làm việc cùng mình cũng có phẩm chất tương tự.
Honey không may mắn, lại bị phân vào nhóm làm việc của anh ta.
Trạm dừng chân đầu tiên của họ là một phòng bệnh có vài bệnh nhân. Trong đó có một người vừa ăn sáng xong. Ritter nhìn vào bảng theo dõi bệnh tình ở cuối giường. "Bác sĩ Taft, trên bảng ghi đây là bệnh nhân của cô."
Honey gật đầu. "Vâng."
"Sáng nay anh ta phải làm nội soi phế quản."
Honey lại gật đầu. "Đúng vậy."
"Cô dám cho anh ta ăn?" Bác sĩ Ritter hét lên. "Trước khi nội soi phế quản sao?"
Honey nói: "Người đàn ông đáng thương này đã lâu rồi chưa được ăn gì cả..."
Nathan Ritter quay sang trợ lý nói: "Hoãn kiểm tra lại." Anh ta muốn nói gì đó với Honey, nhưng rồi lại nhịn. "Chúng ta đi xem bệnh nhân tiếp theo."
Bệnh nhân tiếp theo là một người Puerto Rico, ho rất dữ dội. Bác sĩ Ritter khám cho anh ta. "Đây là bệnh nhân của ai?"
"Của tôi," Honey nói.
Anh ta nhíu mày. "Nhiễm trùng của anh ta đáng lẽ phải khỏi từ lâu rồi mới đúng." Anh ta xem qua hồ sơ. "Cô cho anh ta uống Ampicillin 50mg, 4 lần một ngày?"
"Đúng vậy."
"Sai rồi. Sai bét! Phải là 500mg, 4 lần một ngày. Cô thiếu mất một con số 0."
"Tôi rất xin lỗi, tôi..."
"Thảo nào bệnh nhân chẳng khá lên chút nào! Tôi muốn cô sửa lại ngay lập tức."
"Vâng, thưa bác sĩ."
Khi họ đến trước một bệnh nhân khác của Honey, bác sĩ Ritter nói với vẻ mất kiên nhẫn: "Anh ta có lịch nội soi đại tràng, báo cáo chẩn đoán hình ảnh đâu?"
"Báo cáo chẩn đoán hình ảnh? Ôi, tôi e là mình quên sắp xếp rồi."
Bác sĩ Ritter liếc nhìn Honey đầy nghi hoặc.
Thế là buổi thăm bệnh buổi sáng càng trở nên tồi tệ hơn.
Bệnh nhân tiếp theo họ kiểm tra đang vừa khóc vừa rên rỉ. "Tôi bệnh nặng quá. Tôi bị bệnh gì vậy?"
"Chúng tôi không biết," Honey nói.
Ritter trừng mắt nhìn cô. "Bác sĩ Taft, tôi có thể mời cô ra ngoài nói chuyện một chút được không?"
Ở ngoài hành lang, anh ta nói: "Đừng bao giờ, đừng bao giờ nói với bệnh nhân là cô không biết. Họ tìm đến cô là để tìm sự giúp đỡ! Nếu cô không biết câu trả lời, thì hãy bịa ra một cái. Cô hiểu chưa?"
"Việc này có vẻ không đúng..."
"Tôi không hỏi cô là có vẻ đúng hay không đúng. Cứ làm theo những gì tôi nói."
Họ kiểm tra một ca thoát vị khe thực quản, một bệnh nhân viêm gan, một bệnh nhân mắc chứng mất trí nhớ sớm, và hơn 20 bệnh nhân khác. Vừa kết thúc thăm bệnh, Ritter liền đi thẳng đến văn phòng của Benjamin Wallace.
"Chúng ta có vấn đề."
"Vấn đề gì, Nathan?"
"Là một bác sĩ nội trú ở đây. Honey Taft."
Lại là cô ta! "Cô ấy làm sao?"
"Cô ta là một tai họa."
"Nhưng cô ấy có thư giới thiệu tốt như vậy mà!"
"Ben, tốt nhất ông nên loại bỏ cô ta trước khi bệnh viện xảy ra chuyện, trước khi cô ta làm chết một hai bệnh nhân."
Wallace cân nhắc một lúc rồi đưa ra quyết định. "Được rồi. Đã đến lúc cô ta phải đi rồi."
Paige bận phẫu thuật gần hết cả buổi sáng. Ngay khi rảnh tay, cô liền đi gặp bác sĩ Wallace, nói cho ông biết những nghi ngờ của mình về Harry Bowman.
"Bowman? Cô có chắc không? Ý tôi là... tôi không thấy bất kỳ dấu hiệu nghiện ma túy nào."
"Anh ta không tự mình dùng," Paige giải thích. "Anh ta lấy nó để bán lấy tiền. Anh ta nhận lương bác sĩ nội trú nhưng lại sống cuộc sống của một triệu phú."
Ben Wallace gật đầu. "Tốt lắm. Tôi sẽ điều tra ra. Cảm ơn cô, Paige."
Wallace cho gọi trưởng bộ phận an ninh Bruce Anderson đến. "Chúng ta có lẽ đã xác định được kẻ trộm thuốc gây mê rồi," Wallace nói với ông ta. "Tôi muốn anh giám sát chặt chẽ bác sĩ Harry Bowman."
"Bowman?" Anderson không giấu nổi sự ngạc nhiên. Bác sĩ Bowman thường tặng xì gà Cuba và những món quà nhỏ cho nhân viên an ninh. Họ đều rất quý anh ta.
"Nếu anh ta vào kho dược, khi ra ngoài hãy khám xét anh ta."
"Vâng, thưa ông."
Harry Bowman đi về phía kho dược của bệnh viện. Anh ta có sẵn đơn thuốc để điền. Rất nhiều đơn thuốc. Mọi chuyện bắt đầu hoàn toàn là do vận may tình cờ. Anh ta từng làm việc tại một bệnh viện nhỏ ở Ames, bang Iowa, chật vật sống qua ngày với đồng lương ít ỏi của bác sĩ nội trú. Dù có sở thích uống rượu sâm panh, nhưng đáng tiếc số tiền trong túi chỉ đủ để anh ta uống chút bia. Thế nhưng vận mệnh cuối cùng cũng mỉm cười với anh ta.
Một buổi sáng, một bệnh nhân đã xuất viện gọi điện cho anh ta.
"Bác sĩ, tôi đau chết mất. Anh phải cho tôi thứ gì đó để giảm đau đi."
"Anh có muốn quay lại bệnh viện kiểm tra không?"
"Tôi không muốn rời khỏi nhà. Anh có thể mang gì đó đến cho tôi được không?"
Bowman cân nhắc một chút. "Được thôi. Lúc về nhà tôi sẽ ghé qua chỗ anh xem sao."
Khi đến thăm bệnh nhân, anh ta mang theo một lọ Fentanyl.
Bệnh nhân chộp lấy ngay. "Thứ này tuyệt thật!" anh ta nói. Anh ta lấy ra một xấp tiền lớn. "Cho anh này."
Bowman nhìn anh ta, ngạc nhiên. "Anh không cần phải trả tiền thuốc cho tôi."
"Anh đùa à? Thứ này quý như vàng vậy. Tôi có rất nhiều bạn bè, họ sẽ giúp anh phát tài nếu anh lấy được thứ này cho họ."
Mọi chuyện bắt đầu như vậy đấy. Chỉ trong vòng hai tháng, Harry Bowman đã kiếm được nhiều tiền hơn cả những gì anh ta từng mơ ước. Không may là lãnh đạo bệnh viện nghe được tin đồn này, sợ bê bối bị lộ nên đã nói với Bowman rằng, nếu anh ta lặng lẽ rời đi thì sẽ không ghi việc này vào lý lịch.
Mình rất mừng vì đã rời đi, Bowman nghĩ thầm. Thị trường ở San Francisco lớn hơn nhiều.
Anh ta đến kho dược. Bruce Anderson đang đứng bên ngoài. Bowman gật đầu với ông ta. "Chào, Bruce."
"Chào buổi chiều, bác sĩ Bowman."
5 phút sau, Bowman từ kho dược bước ra, Anderson nói: "Xin lỗi, tôi phải khám xét anh."
Harry Bowman nhìn chằm chằm vào ông ta. "Khám xét tôi? Ông đang nói gì vậy, Bruce?"
"Xin lỗi, bác sĩ. Chúng tôi có lệnh khám xét bất cứ ai ra vào kho dược," Anderson nói.
Bowman nổi trận lôi đình. "Tôi chưa bao giờ nghe chuyện này! Tôi kiên quyết từ chối!"
"Vậy thì tôi buộc phải mời anh cùng tôi đến văn phòng bác sĩ Wallace."
"Được! Nếu ông ấy nghe thấy chuyện này chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình cho xem."
Bowman hùng hổ xông vào văn phòng của Wallace. "Chuyện gì thế này, Ben? Người này muốn khám xét tôi, lạy Chúa tôi!"
"Vậy là anh từ chối khám xét?"
"Kiên quyết từ chối."
"Được thôi." Wallace với tay lấy điện thoại. "Vậy thì tôi sẽ để Sở cảnh sát San Francisco xử lý, nếu anh thích như vậy." Ông bắt đầu quay số.
Bowman sợ chết khiếp. "Đợi đã! Không cần thiết phải thế." Gương mặt anh ta đột nhiên trở nên tươi tỉnh. "Ồ! Tôi biết tất cả chuyện này là sao rồi!" Anh ta thò tay vào túi áo, lấy ra một lọ Fentanyl. "Tôi lấy thuốc này là để dùng cho phẫu thuật, và..."
Wallace nói khẽ: "Lấy hết mọi thứ trong túi anh ra đây."
Gương mặt Bowman lộ vẻ tuyệt vọng. "Không có lý do gì để..."
"Lấy hết mọi thứ trong túi anh ra đây."
Hai tiếng sau, Cục phòng chống tội phạm ma túy San Francisco đã nhận được một bản tự thú có chữ ký, cùng danh sách những người mà Bowman từng bán ma túy cho.
Sau khi nghe tin này, Paige liền đi gặp Mickey Campbell. Ông đang nghỉ ngơi trong văn phòng. Khi Paige bước vào, đôi tay ông đang đặt trên bàn, Paige có thể thấy chúng đang run rẩy.
Campbell nhanh chóng đưa tay xuống đầu gối. "Chào Paige, cô khỏe không?"
"Rất khỏe, Mickey. Tôi muốn nói chuyện với ông."
"Ngồi xuống nói đi."
Cô ngồi đối diện với ông. "Ông bị bệnh Parkinson được bao lâu rồi?"
Sắc mặt ông trở nên tái nhợt hơn. "Cái gì?"
"Chính là như vậy, phải không? Ông luôn muốn che giấu nó."
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm. "Tôi... tôi... đúng vậy. Nhưng tôi... tôi không thể từ bỏ việc làm bác sĩ. Tôi... tôi không thể từ bỏ điều này. Nó là cả cuộc đời tôi."
Paige nghiêng người về phía trước, chân thành nói: "Ông không cần phải từ bỏ việc làm bác sĩ, nhưng ông không nên tiếp tục phẫu thuật nữa."
Ông bỗng già đi rất nhiều. "Tôi biết. Lẽ ra năm ngoái tôi đã định nghỉ hưu rồi." Ông mỉm cười cay đắng. "Tôi nghĩ giờ mình phải nghỉ thật rồi, đúng không? Cô đi báo cho bác sĩ Wallace đi."
"Không," Paige nói khẽ. "Ông hãy tự đi báo với bác sĩ Wallace."
Paige đang ăn trưa trong căng tin thì Tom Chang ngồi xuống cạnh cô.
"Tôi nghe chuyện xảy ra rồi," anh nói. "Bowman! Không thể tin được. Làm tốt lắm."
Cô lắc đầu. "Suýt chút nữa tôi đã đổ oan cho người khác."
Chang ngồi đó, im lặng không nói.
"Anh vẫn ổn chứ, Tom?"
"Cô muốn tôi nói 'tôi rất ổn', hay muốn tôi nói sự thật?"
"Chúng ta là bạn. Tôi muốn nghe sự thật."
"Cuộc hôn nhân của tôi đã hoàn toàn tan nát rồi." Đôi mắt anh bỗng đẫm lệ. "Xie đã đi rồi. Cô ấy về nhà mẹ đẻ rồi."
"Tôi rất tiếc."
"Đó không phải lỗi của cô ấy. Cuộc hôn nhân của chúng tôi từ lâu đã chỉ còn cái danh. Cô ấy nói tôi đã kết hôn với bệnh viện rồi, cô ấy nói đúng. Tôi dành cả cuộc đời mình ở đây, chăm sóc từng người xa lạ, mà không thể ở bên người mình yêu thương."
"Cô ấy sẽ quay lại thôi. Vấn đề nào cũng có thể giải quyết mà," Paige an ủi.
"Không. Lần này thì không đâu."
"Anh đã nghĩ đến việc tư vấn tâm lý, hay là...?"
"Cô ấy từ chối rồi."
"Tôi rất tiếc, Tom. Nếu tôi có thể giúp gì..." Cô chợt nghe thấy tiếng loa phát thanh gọi tên mình.
"Bác sĩ Tyler, phòng 410..."
Paige bỗng cảm thấy một nỗi kinh hoàng ập đến. "Tôi phải đi đây," cô nói. Phòng 410. Đó là phòng của Sam Bernstein. Ông là một trong những bệnh nhân Paige yêu quý nhất, một ông lão ngoài 70 tuổi, lịch thiệp, nhập viện vì ung thư dạ dày, đã không còn khả năng phẫu thuật. Trong bệnh viện có rất nhiều bệnh nhân không ngừng than vãn và phàn nàn, nhưng Sam Bernstein là một ngoại lệ. Paige ngưỡng mộ sự dũng cảm và lòng tự trọng của ông. Ông có vợ và hai người con trai đã trưởng thành, họ thường xuyên đến thăm ông, Paige cũng dần yêu quý họ.
Ông đã được kết nối với hệ thống duy trì sự sống và gắn bảng DNR - nghĩa là nếu tim ngừng đập thì không cần nỗ lực kích hoạt lại.
Khi Paige bước vào phòng bệnh, một y tá đang đứng cạnh giường, cô ngẩng đầu nhìn Paige. "Ông ấy đi rồi, thưa bác sĩ. Tôi đã không kích hoạt quy trình cấp cứu, bởi vì..." giọng cô nhỏ dần.
"Cô làm đúng rồi," Paige nói chậm rãi. "Cảm ơn cô."
"Còn việc gì tôi cần...?"
"Không còn gì đâu. Để tôi sắp xếp." Paige đứng bên cạnh giường, cúi đầu nhìn thi thể. Đây từng là một con người sống động đầy ắp tiếng cười, một người có gia đình và bạn bè, một người cả đời cần cù lao động, quan tâm đến những người mình yêu thương. Thế nhưng giờ đây...
Cô đi đến ngăn kéo để đồ cá nhân của ông. Bên trong có một chiếc đồng hồ không đáng giá, một chùm chìa khóa, 15 đô la tiền mặt, một bộ răng giả, cùng một lá thư gửi cho vợ. Đây là tất cả những gì một người đàn ông để lại sau cả cuộc đời.
Paige không thể thoát khỏi nỗi buồn thương và chán nản đang bao trùm lấy mình. "Ông ấy là một người tử tế như vậy. Tại sao...?"
Kate nói: "Paige, cậu không thể để bản thân vướng bận quá nhiều về mặt tình cảm với bệnh nhân. Điều đó sẽ làm cậu tan nát mất."
"Tôi biết. Cậu nói đúng, Kate. Chỉ là... ông ấy ra đi nhanh quá, phải không? Sáng nay ông ấy còn trò chuyện với tôi. Ngày mai là tang lễ của ông ấy."
"Cậu không định đi dự đấy chứ?"
"Không."
Tang lễ diễn ra tại nghĩa trang Eternal Hills.
Trong đạo Do Thái, việc chôn cất phải được tiến hành sớm nhất có thể sau khi qua đời, tang lễ thường diễn ra vào ngày hôm sau.
Thi thể của Sam Bernstein mặc áo choàng trắng. Các thành viên trong gia đình đứng vây quanh huyệt mộ. Rabbi đang tụng kinh thánh.
Một người đàn ông đứng cạnh Paige thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô liền phiên dịch cho cô. "Hãy để Chúa an ủi bạn và tất cả những người đau buồn ở Núi Zion và Jerusalem."
Điều khiến Paige kinh ngạc là các thành viên trong gia đình bắt đầu vừa tụng kinh đáp lời, vừa xé rách quần áo mình đang mặc.
"Cái gì...?"
"Đây là biểu hiện của sự tôn kính," người đó thì thầm vào tai Paige. "Bạn đến từ bụi đất, rồi lại trở về với bụi đất, nhưng linh hồn lại trở về với Chúa, đấng ban cho bạn sự sống."
Buổi lễ kết thúc.
Sáng hôm sau, Kate gặp Honey ở hành lang. Honey trông có vẻ căng thẳng.
"Chuyện gì vậy?" Kate hỏi.
"Bác sĩ Wallace cho người gọi tôi đến. Ông ấy bảo tôi hai giờ chiều nay đến văn phòng ông ấy."
"Cậu có biết là vì sao không?"
"Tôi nghĩ chắc là vì hai hôm trước tôi làm hỏng việc lúc đi thăm bệnh. Bác sĩ Ritter đúng là một con quỷ."
"Có lẽ vậy," Kate nói. "Nhưng mình tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
"Mình cũng hy vọng thế. Chỉ là mình có một dự cảm chẳng lành."
Hai giờ đúng, cô đến văn phòng của Benjamin Wallace, trong túi xách có để một hũ mật ong nhỏ. Lễ tân đã đi ăn trưa. Cửa phòng Wallace đang mở. "Vào đi, bác sĩ Taft," ông gọi.
Honey bước vào văn phòng của ông.
"Phiền cô đóng cửa lại."
Honey đóng cửa lại.
"Ngồi xuống đi."
Honey ngồi xuống đối diện ông. Cô gần như đang run rẩy.
Benjamin Wallace nhìn Honey đang ngồi đối diện, trong lòng nghĩ, việc này chẳng khác nào đá một chú cún con. Nhưng vì việc này buộc phải làm, nên đành phải làm vậy. "Tôi e là có một tin không hay muốn thông báo với cô," ông nói.
Một tiếng đồng hồ sau, Honey gặp Kate ở phòng trị liệu ánh sáng. Honey nở nụ cười, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Kate.
"Cậu đã gặp bác sĩ Wallace chưa?" Kate hỏi.
"Ồ, rồi. Chúng mình nói chuyện rất lâu. Cậu biết không, vợ ông ấy đã rời bỏ ông ấy từ tháng Chín năm ngoái. Họ đã kết hôn được 15 năm rồi. Trong cuộc hôn nhân trước, ông ấy có hai đứa con đã trưởng thành, nhưng ông ấy rất ít khi gặp chúng. Người đàn ông đáng thương này thật cô quạnh."