Độc dược

Độc dược

Lượt đọc: 20 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Dẫn nhập

❊ ❊ ❊

San Francisco, mùa xuân năm 1995.

Biện lý quận Carl Andrews đang nổi trận lôi đình. "Rốt cuộc chuyện quái gì đã xảy ra ở đây?" ông ta chất vấn. "Ba bác sĩ sống cùng nhau, lại còn làm việc tại cùng một bệnh viện. Một người suýt chút nữa khiến cả bệnh viện phải đóng cửa, một người vì một triệu đô la mà hại chết bệnh nhân, còn người thứ ba thì bị sát hại."

Andrews dừng lại hít một hơi thật sâu. "Cả ba người bọn họ đều là phụ nữ! Ba nữ bác sĩ chết tiệt! Truyền thông coi họ như những nhân vật lớn. Trên tivi toàn là chuyện về họ. Chương trình "60 Minutes" còn dành hẳn một chuyên mục cho họ. Barbara Walters thậm chí còn làm một bản tin đặc biệt về họ. Tôi cầm bất cứ tờ báo hay tạp chí nào lên, chỗ nào cũng đăng ảnh, cũng bàn tán về họ. Tôi dám cá với các anh tỉ lệ hai ăn một, Hollywood sẽ sớm dựng phim về họ thôi, họ sẽ tâng bốc mấy con mụ đó thành những nữ anh hùng cho mà xem! Kể cả khi chính phủ có in mặt mấy ả lên tem thư như Elvis Presley, tôi cũng chẳng lấy làm lạ. Trời ạ, tôi nhất định không để bọn họ được như ý!" Ông ta đấm mạnh một cú vào tấm ảnh một người phụ nữ trên trang bìa tạp chí "Time". Dòng tiêu đề lớn trên ảnh viết: "Bác sĩ Paige Taylor – Thiên thần nhân từ hay tín đồ của quỷ dữ?"

"Bác sĩ Paige Taylor." Giọng điệu của vị biện lý quận đầy vẻ ghê tởm. Ông ta quay sang nói với Gus Venable, công tố viên chính dưới quyền mình: "Tôi giao vụ này cho cậu đấy, Gus. Tôi muốn cô ta phải nhận án tử hình. Giết người cấp độ một. Tống vào phòng hơi ngạt mà xử tử."

"Đừng lo," Gus Venable bình thản đáp. "Để tôi lo liệu."

Gus Venable ngồi trong phòng xử án, quan sát bác sĩ Paige Taylor và thầm nghĩ, cô ta là kiểu người biết cách đối phó với bồi thẩm đoàn. Rồi ông lại mỉm cười nghĩ tiếp, chẳng ai đối phó nổi với bồi thẩm đoàn cả. Cô cao ráo, dáng người thanh mảnh, trên khuôn mặt tái nhợt là đôi mắt nâu sẫm đầy ma lực. Kẻ thờ ơ liếc nhìn cô một cái có lẽ sẽ không cho rằng đây là một người phụ nữ quyến rũ. Nhưng kẻ nhìn kỹ hơn có lẽ sẽ nhận ra những thứ khác – những phẩm chất đối lập cùng tồn tại trong một con người. Từ sự phấn khích vui vẻ như trẻ thơ, đến sự rụt rè và hoài nghi của tuổi trẻ, cho đến sự thông tuệ và đau khổ của một người phụ nữ trưởng thành. Cô trông có vẻ vô tội. Gus Venable nghĩ một cách cay nghiệt, cô ta chính là kiểu con gái mà một người đàn ông sẽ rất hãnh diện khi đưa về ra mắt mẹ mình – nếu mẹ hắn ta thích những kẻ sát nhân máu lạnh.

Trong ánh mắt cô có một vẻ bối rối gần như mất hồn, dường như đang ngụ ý rằng nội tâm bác sĩ Paige Taylor đã hoàn toàn trốn chạy sang một không gian khác, cách xa căn phòng xử án lạnh lẽo, tầm thường và tẻ nhạt mà cô đang mắc kẹt vào lúc này.

Phiên tòa diễn ra tại Tòa nhà Tư pháp San Francisco nghiêm ngặt và cũ kỹ trên đại lộ Burton. Tòa nhà bao gồm Tòa án Tối cao bang và nhà tù quận này cao bảy tầng, được xây bằng những khối đá xám vuông vức, là một khối kiến trúc khổng lồ trông đầy đáng sợ. Những ai đến tòa đều phải đi qua chốt kiểm tra an ninh điện tử mới được vào trong. Tòa án Tối cao nằm ở tầng ba. Các vụ án giết người thường được xét xử tại phòng 121. Trong phòng xử án, ghế thẩm phán đặt sát tường, phía sau là lá cờ Mỹ. Bên trái ghế thẩm phán là ghế dành cho bồi thẩm đoàn; ở giữa phòng xử án là hai chiếc bàn ngăn cách bởi lối đi, một chiếc dành cho công tố viên, chiếc còn lại dành cho luật sư bào chữa.

Phòng xử án chật kín phóng viên và những người hiếu kỳ đặc biệt quan tâm đến các vụ tai nạn giao thông và án mạng. Trong các phiên tòa giết người, vụ án này đặc biệt khác biệt. Chỉ riêng bản thân công tố viên Gus Venable đã đủ gây chú ý. Ông cao lớn vạm vỡ, tràn đầy năng lượng, mái tóc xám dài dày, để râu dê, có phong thái tao nhã của một chủ đồn điền miền Nam, dù ông chưa từng đặt chân đến miền Nam bao giờ. Thần thái ông mang lại cảm giác mơ hồ khó nắm bắt, ông sở hữu bộ não sắc bén như máy tính. Dù đông hay hè, đặc điểm nhận dạng của ông luôn là bộ vest trắng, bên trong là chiếc áo sơ mi cổ cứng kiểu cũ.

Luật sư của Paige Taylor, Alan Payne, là đối thủ của Venable, gã giống như một con cá mập vạm vỡ, đầy sức sống và khả năng tấn công mạnh mẽ. Gã đã tạo dựng được danh tiếng là luôn giành được phán quyết vô tội cho thân chủ của mình.

Hai người từng đối đầu trực tiếp trong các vụ án khác, mối quan hệ giữa họ có thể gọi là sự tôn trọng miễn cưỡng, thực chất là hoàn toàn không tin tưởng nhau. Điều khiến Venable kinh ngạc là khi chỉ còn một tuần nữa là đến ngày khai đình, Alan Payne lại đến gặp ông.

"Tôi đến đây là để thành toàn cho anh đấy, Gus."

Cẩn thận với luật sư bào chữa mang quà đến. "Trong đầu anh đang toan tính gì vậy, Alan?"

"Hãy hiểu cho – tôi làm thế này mà chưa bàn bạc với thân chủ của mình, nhưng giả dụ – chỉ là giả dụ thôi – tôi có thể khuyên cô ấy nhận tội để được giảm án, và nhờ đó tiết kiệm cho chính quyền bang một khoản chi phí xét xử."

"Anh đang yêu cầu tôi thỏa thuận nhận tội với anh sao?"

"Đúng vậy."

Gus Venable thò tay vào ngăn bàn tìm kiếm thứ gì đó. "Tôi không tìm thấy cuốn lịch chết tiệt của mình đâu. Anh biết ngày nào khai đình không?"

"Ngày 1 tháng 6. Sao thế?"

"Đợi chút, tôi cứ tưởng lại đến Giáng sinh rồi chứ, nếu không thì sao anh lại tặng tôi món quà như thế này."

"Gus..."

Gus ngồi trên ghế, rướn người về phía trước. "Anh biết đấy, Alan, trong tình huống bình thường, tôi cũng nghiêng về phía đồng ý với đề nghị của anh. Nói thật, tôi chỉ ước mình đang đi câu cá ở Alaska đây. Nhưng tôi chỉ có thể trả lời anh là không. Anh đang bào chữa cho một kẻ sát nhân máu lạnh, vì muốn lấy một khoản tiền từ tay một bệnh nhân đơn độc không nơi nương tựa mà đã sát hại ông ta. Tôi yêu cầu tử hình cô ta."

"Tôi cho rằng cô ấy vô tội, và tôi..."

Venable bật cười lớn rồi đột ngột dừng lại. "Không, anh không thực sự nghĩ vậy. Cũng chẳng ai nghĩ vậy cả. Đây là một vụ án đơn giản và rõ ràng nhất. Thân chủ của anh cũng tội lỗi như Cain vậy."

"Có tội hay không e là phải đợi bồi thẩm đoàn nói mới tính được đấy, Gus."

"Họ sẽ làm vậy thôi." Ông dừng lại một chút rồi nói: "Họ sẽ làm vậy thôi."

Sau khi Alan Payne rời đi, Gus Venable vẫn ngồi đó, suy ngẫm về cuộc đối thoại vừa rồi. Payne tìm đến ông lúc này là một biểu hiện của sự yếu thế. Payne biết gã không thể thắng vụ này. Gus Venable nghĩ về những bằng chứng không thể chối cãi mà mình đang nắm giữ, cùng với những nhân chứng mà ông dự định triệu tập, trong lòng cảm thấy đắc thắng.

Điểm này không nghi ngờ gì nữa. Bác sĩ Paige Taylor sắp sửa vào phòng hơi ngạt rồi.

Việc chọn lựa bồi thẩm đoàn không hề dễ dàng. Vụ kiện này suốt mấy tháng qua luôn chiếm sóng trên các trang báo. Vụ án giết người táng tận lương tâm này đã khơi dậy những làn sóng phẫn nộ dữ dội.

Thẩm phán chủ trì phiên tòa là một phụ nữ tên Vanessa Young, một chuyên gia pháp lý da màu khó đối phó nhưng đầy tài năng. Có tin đồn bà sẽ là ứng cử viên được đề cử cho vị trí thẩm phán tiếp theo của Tòa án Tối cao Hoa Kỳ. Bà tính tình nóng nảy, đặc biệt thiếu kiên nhẫn với các luật sư. Trong giới luật sư tranh tụng tại San Francisco có lưu truyền câu nói nổi tiếng này: Nếu thân chủ của bạn có tội và bạn định xin khoan hồng, thì tốt nhất hãy tránh xa phòng xử án của thẩm phán Young.

Ngay trước ngày khai đình, thẩm phán Young đã triệu tập hai vị luật sư vào văn phòng của bà.

"Chúng ta cần xác định một số quy tắc cơ bản trước, các quý ông. Vì tính chất nghiêm trọng của phiên tòa lần này, tôi muốn chúng ta đạt được một sự thấu hiểu nào đó để đảm bảo bị cáo nhận được một phiên tòa công bằng. Nhưng bây giờ tôi muốn cảnh báo hai người không được lợi dụng điều này để chiếm ưu thế. Rõ chưa?"

"Vâng, thưa thẩm phán."

Gus Venable đang kết thúc bài phát biểu khai mạc của mình. "Vì vậy, thưa các quý bà và quý ông trong bồi thẩm đoàn, bang sẽ chứng minh – vâng, chứng minh không thể nghi ngờ – rằng bác sĩ Paige Taylor đã sát hại bệnh nhân của mình là John Cronin. Cô ta không chỉ phạm tội giết người, mà lý do cô ta giết người là vì một khoản tiền... một khoản tiền khổng lồ. Cô ta đã giết John Cronin vì một triệu đô la."

"Xin hãy tin tôi, sau khi các vị nghe xong toàn bộ lời khai, các vị sẽ dễ dàng nhận thấy bác sĩ Paige Taylor phạm tội giết người cấp độ một. Xin cảm ơn mọi người."

Bồi thẩm đoàn ngồi im lặng, không động đậy, nhưng tất cả các thành viên đều vươn cổ nhìn, chờ đợi phần tiếp theo.

Gus Venable quay sang phía thẩm phán. "Nếu thẩm phán cho phép, tôi muốn triệu tập Gary Williams làm nhân chứng đầu tiên của bang."

Sau khi nhân chứng tuyên thệ và ngồi xuống, Gus Venable bắt đầu hỏi: "Anh có phải là hộ lý tại Bệnh viện Quận Embarcadero không?"

"Vâng, hoàn toàn chính xác."

"Khi John Cronin nhập viện năm ngoái, anh có làm việc tại phòng bệnh số 3 không?"

"Vâng."

"Anh có thể cho chúng tôi biết bác sĩ nào chịu trách nhiệm khám chữa bệnh cho ông ấy không?"

"Bác sĩ Taylor."

"Anh nhìn nhận mối quan hệ giữa bác sĩ Taylor và John Cronin như thế nào?"

"Phản đối!" Alan Payne đứng phắt dậy. "Bên công tố đang dẫn dụ nhân chứng đưa ra suy luận."

"Phản đối hợp lệ."

"Vậy để tôi thay đổi cách hỏi. Anh đã từng nghe thấy cuộc trò chuyện nào giữa bác sĩ Taylor và John Cronin chưa?"

"Ồ, tất nhiên rồi. Tôi muốn không nghe cũng không được. Vì tôi làm việc trong phòng bệnh cả ngày mà."

"Anh có gọi đó là cuộc trò chuyện thân thiện không?"

"Không, thưa ông."

"Vậy sao? Tại sao anh lại nói như vậy?"

"Vâng, tôi nhớ ngày đầu tiên ông Cronin nhập viện, khi bác sĩ Taylor bắt đầu khám sức khỏe cho ông ấy, ông ấy đã nói..." Anh ta ngập ngừng. "Tôi không biết có nên lặp lại lời ông ấy nói không."

"Nói tiếp đi, ông Williams. Tôi nghĩ trong phòng xử án này không có trẻ con đâu."

"Vâng, ông ấy bảo cô ta đừng dùng đôi bàn tay bẩn thỉu chết tiệt đó chạm vào ông ấy."

"Ông ấy nói câu đó với bác sĩ Taylor sao?"

"Vâng, thưa ông."

"Xin hãy trình bày trước tòa xem anh còn nhìn thấy hoặc nghe thấy gì khác không?"

"Vâng. Ông ấy luôn gọi cô ta là 'con mụ đó'. Ông ấy không cho cô ta đến gần mình. Bất kể khi nào cô ta bước vào phòng bệnh, ông ấy đều nói những câu như, 'con mụ đó lại đến rồi!' hoặc 'bảo con mụ đó đừng đến làm phiền tao' hoặc 'tại sao họ không tìm cho tao một bác sĩ thực thụ chứ?'"

Gus Venable dừng lại một lát, liếc nhìn phía bác sĩ Taylor ngồi. Tất cả các thành viên bồi thẩm đoàn cũng nhìn theo. Venable lắc đầu, vẻ mặt đầy đau xót, rồi quay sang đối diện với nhân chứng. "Theo anh, ông Cronin có phải là kiểu người muốn cho bác sĩ Taylor một triệu đô la không?"

Alan Payne lại đứng dậy: "Phản đối! Ông ta lại đang dẫn dụ nhân chứng đưa ra suy luận."

Thẩm phán Young nói: "Phản đối không hợp lệ. Nhân chứng có thể trả lời câu hỏi này."

Alan Payne liếc nhìn Paige Taylor, rồi đổ người xuống ghế.

"Không, tuyệt đối không. Ông ấy căm thù cô ta tận xương tủy."

Bác sĩ Arthur Kane ngồi vào ghế nhân chứng.

Gus Venable nói: "Bác sĩ Kane, khi phát hiện John Cronin bị sát hại do tiêm quá liều insulin vào tĩnh mạch..." ông liếc nhìn thẩm phán Young. "...bị giết chết, ông là bác sĩ chịu trách nhiệm trực ca tại bệnh viện, điều đó có đúng không?"

"Vâng."

"Sau đó ông phát hiện bác sĩ Taylor phải chịu trách nhiệm về việc này."

"Hoàn toàn chính xác."

"Bác sĩ Kane, tôi sẽ đưa cho ông xem bản báo cáo tử vong chính thức của bệnh viện do bác sĩ Taylor ký." Ông cầm một tờ giấy rồi đưa cho Kane. "Ông đọc to lên được không?"

Kane bắt đầu đọc: "'John Cronin, nguyên nhân tử vong: ngừng hô hấp do nhồi máu cơ tim biến chứng tắc mạch phổi'."

"Dùng ngôn ngữ không chuyên môn thì nói thế nào?"

"Báo cáo nói bệnh nhân chết do đột quỵ tim."

"Tài liệu này là do bác sĩ Taylor ký sao?"

"Vâng."

"Bác sĩ Kane, đây có phải nguyên nhân tử vong thực sự của John Cronin không?"

"Không, là do tiêm quá liều insulin dẫn đến cái chết của ông ấy."

"Vậy nên, bác sĩ Taylor đã tiêm insulin với liều lượng gây chết người, sau đó lại làm giả báo cáo tử vong?"

"Đúng là như vậy."

"Sau đó ông đã báo cáo với giám đốc bệnh viện, bác sĩ Wallace, và ông ấy đã báo cáo lên cấp trên?"

"Vâng, tôi nghĩ đó là trách nhiệm của mình." Giọng ông rất vang, đầy vẻ phẫn nộ. "Tôi là một bác sĩ, tôi cho rằng trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng tuyệt đối không được tước đoạt mạng sống của người khác."

Nhân chứng tiếp theo được triệu tập là góa phụ của John Cronin. Hazel Cronin chưa đầy 40 tuổi, mái tóc đỏ rực, dưới bộ đồ đen giản dị vẫn lộ ra vóc dáng gợi cảm.

Gus Venable nói: "Tôi biết điều này sẽ đau buồn thế nào đối với bà, bà Cronin, nhưng tôi vẫn phải yêu cầu bà mô tả cho bồi thẩm đoàn nghe về mối quan hệ giữa bà và người chồng quá cố."

Góa phụ Cronin dùng một chiếc khăn tay ren lau mắt. "Cuộc hôn nhân của John và tôi tràn ngập tình yêu. Ông ấy là một người tốt không gì sánh bằng. Ông ấy thường bảo với tôi, chính tôi đã mang lại cho ông ấy niềm hạnh phúc thực sự duy nhất."

"Bà và John Cronin kết hôn được bao lâu rồi?"

"Hai năm. Nhưng John luôn bảo hai năm này cứ như sống trên thiên đường vậy."

"Bà Cronin, chồng bà có bao giờ bàn luận với bà về bác sĩ Taylor không? Có nói với bà rằng ông ấy cho rằng cô ta là một bác sĩ tuyệt vời không? Hoặc cô ta đã giúp ông ấy nhiều như thế nào? Hay ông ấy thích cô ta ra sao?"

"Ông ấy chưa bao giờ nhắc đến cô ta."

"Chưa bao giờ?"

"Chưa bao giờ."

"John có bàn luận về việc loại bà và anh em của bà ra khỏi di chúc không?"

"Tuyệt đối không. Ông ấy là người hào phóng nhất thế giới này. Ông ấy luôn bảo với tôi, không có gì là không để lại cho tôi, khi ông ấy qua đời..." giọng bà nghẹn ngào. "Khi ông ấy qua đời, tôi sẽ trở thành một người phụ nữ giàu có, và còn..." bà không nói tiếp được nữa.

Thẩm phán Young nói: "Chúng ta tạm nghỉ 15 phút."

Jason Curtis ngồi ở hàng ghế cuối phòng xử án, lòng đầy phẫn nộ. Anh không thể tin những nhân chứng này lại nói về Paige như vậy. Đây là người phụ nữ mình yêu, anh nghĩ. Đây là người phụ nữ mình sắp kết hôn.

Ngay khi Paige bị bắt, Jason Curtis đã đến nhà tù thăm cô.

"Chúng ta phải chiến đấu đến cùng," anh tin tưởng khẳng định với cô. "Anh sẽ tìm cho em luật sư bào chữa hình sự giỏi nhất cả nước." Một cái tên lập tức hiện ra trong đầu anh. Alan Payne. Jason liền đi gặp gã.

"Tôi vẫn luôn theo dõi các bài báo về vụ này," Payne nói. "Giới truyền thông đã kết luận cô ấy vì tiền mà giết người, phạm tội sát hại John Cronin. Hơn nữa, chính cô ấy cũng thừa nhận đã giết ông ta."

"Tôi hiểu cô ấy," Jason Curtis nói với gã. "Tin tôi đi, ngay cả khi Paige có làm thế, cô ấy tuyệt đối không phải vì tiền mới làm vậy."

"Vì cô ấy thừa nhận đã giết John Cronin," Payne nói, "nên điều chúng ta có thể đưa ra ở đây là vấn đề an tử. Giết người vì mục đích nhân từ là phạm pháp ở bang California, và hầu hết các bang khác cũng vậy. Nhưng về loại hình an tử này có rất nhiều cảm xúc phức tạp và mâu thuẫn. Tôi có thể lấy chuyện Nightingale nghe thấy sự khải huyền của thượng đế v.v. để chứng minh việc làm này có lý do chính đáng. Nhưng vấn đề bây giờ là, người yêu của anh đã giết một bệnh nhân, bệnh nhân đó trong di chúc đã để lại cho cô ta một triệu đô la. Rốt cuộc cái nào có trước, con gà hay quả trứng? Cô ta biết về số tiền một triệu đô la này trước khi giết ông ta, hay là sau đó?"

"Paige hoàn toàn không biết gì về số tiền này trước đó," Jason kiên định nói.

Giọng điệu của Payne cho thấy gã không hoàn toàn tin điều này. "Được rồi, cứ cho là một sự trùng hợp vui vẻ đi. Biện lý quận đang yêu cầu xét xử theo án giết người cấp độ một, ông ta yêu cầu án tử hình."

"Anh có sẵn lòng tiếp nhận vụ này không?"

Payne ngập ngừng. Rõ ràng, Jason Curtis tin tưởng bác sĩ Taylor. Giống như Samson tin tưởng Delilah vậy. Gã nhìn Jason, trong lòng nghĩ, không biết thằng khốn tội nghiệp này đã cắt tóc chưa, chính nó có biết không nữa.

Jason đang đợi câu trả lời của gã.

"Vụ này tôi nhận, nhưng anh biết đấy, vụ án này cực kỳ hóc búa, muốn thắng thì độ khó quá lớn."

Những lời này của Alan Payne sau đó chứng minh là quá lạc quan.

Sáng hôm sau sau khi phiên tòa mở lại, Gus Venable triệu tập một loạt nhân chứng mới.

Một y tá làm chứng: "Tôi nghe thấy John Cronin nói 'Tôi biết mình sẽ chết trên bàn mổ. Cô sẽ giết tôi. Tôi hy vọng họ sẽ bắt cô vì tội giết người'."

Một luật sư tên Roderick Pelham ra tòa làm chứng. Gus Venable nói: "Khi anh nói với bác sĩ Taylor về việc John Cronin để lại cho cô ta một triệu đô la trong khối tài sản, cô ấy đã nói gì?"

"Cô ấy đã nói những câu như 'Điều này có vẻ không đạo đức nhỉ. Ông ấy là bệnh nhân của tôi'."

"Cô ấy thừa nhận điều này không đạo đức sao?"

"Vâng."

"Nhưng cô ấy có đồng ý nhận số tiền này không?"

"Ồ, vâng. Tuyệt đối không sai."

Alan Payne tiếp tục phản đối nhân chứng.

"Ông Pelham, bác sĩ Taylor lúc đó có đang đợi ông đến thăm không?"

"À, không, tôi..."

"Anh không gọi điện cho cô ấy nói rằng, 'John Cronin để lại cho cô một triệu đô la'?"

"Không, tôi..."

"Vậy nên, khi anh nói chuyện này với cô ấy, anh và cô ấy hoàn toàn là đối mặt trực tiếp?"

"Vâng."

"Anh lúc đó có ở vị trí có thể nhìn thấy phản ứng của cô ấy đối với tin tức này không?"

"Vậy khi anh nói với cô ấy về số tiền này, cô ấy phản ứng thế nào?"

"Cái này, – cô ấy – cô ấy có vẻ vô cùng kinh ngạc, nhưng..."

"Cảm ơn ông, ông Pelham, tôi hỏi xong rồi."

Phiên tòa đã bước sang tuần thứ 4. Người dự khán và các phóng viên đều thấy luật sư bên công tố và luật sư bên bào chữa đều vô cùng cuốn hút, đặc sắc. Gus Venable mặc đồ trắng, còn Alan Payne mặc áo đen. Hai người đi lại trong tòa án, giống như hai kỳ thủ đang tranh đấu trong một ván cờ sinh tử, còn Paige Taylor chính là con tốt tội nghiệp trở thành vật tế thần.

Gus Venable bắt đầu thu hẹp vòng vây.

"Nếu tòa cho phép, tôi muốn triệu tập Alma Rogers ra tòa làm chứng."

Sau khi nhân chứng tuyên thệ và ngồi xuống, Venable bắt đầu hỏi: "Bà Rogers, nghề nghiệp của bà là gì?"

"Là cô Rogers."

"Tôi chân thành xin lỗi cô."

"Tôi làm việc tại Công ty Du lịch Konichi."

"Công ty du lịch của các cô sắp xếp cho khách hàng đi du lịch các nước, đặt khách sạn thay, và lo liệu các loại ăn ở?"

"Vâng, thưa ông."

"Tôi muốn cô nhìn bị cáo. Cô đã từng gặp cô ấy trước đây chưa?"

"Ồ, vâng. Cô ấy khoảng hai ba năm trước đã từng đến công ty chúng tôi."

"Cô ấy đến làm gì?"

"Cô ấy nói cô ấy rất hứng thú với việc đi du lịch tham quan London và Paris, và, tôi nghĩ là Venice nữa, đến những nơi này."

"Cô ấy có hỏi về du lịch trọn gói không?"

"Ừ, không. Cô ấy nói mọi thứ đều phải là hạng nhất – máy bay, khách sạn. Tôi nhớ cô ấy còn hứng thú với việc thuê du thuyền."

Trong tòa im lặng không một tiếng động. Gus Venable đi đến bàn làm việc của công tố viên, giơ lên mấy bản in gấp: "Cảnh sát đã tìm thấy những cuốn sách nhỏ này trong căn hộ của bác sĩ Taylor. Đây là lịch trình du lịch đến Paris, London và Venice, những bản này là giới thiệu về khách sạn và hãng hàng không đắt đỏ, còn một bản liệt kê phí thuê du thuyền tư nhân."

Trong phòng xử án xuất hiện một hồi xì xào bàn tán.

Công tố viên chính mở một cuốn sách nhỏ.

"Đây là danh sách mấy chiếc du thuyền cho thuê," ông đọc to, "Christina O... 26 nghìn đô la một tuần cộng thêm các chi phí tàu khác... Lesolute Era, 24 nghìn 5 trăm đô la một tuần... Lucky Dream, 27 nghìn 3 trăm đô la một tuần." ông ngẩng đầu lên nói tiếp. "Trên chiếc Lucky Dream có người đánh dấu một cái. Paige Taylor đã chọn chiếc du thuyền 27,300 đô la một tuần này. Cô ta chỉ là chưa chọn được nạn nhân của mình thôi."

"Chúng tôi yêu cầu đánh dấu những cuốn sách nhỏ này là vật chứng số 1." Venable quay người lại, mỉm cười với Alan Payne. Alan Payne nhìn Paige. Cô đang cúi đầu nhìn chăm chú xuống bàn, sắc mặt tái nhợt. "Đến lượt anh thẩm vấn nhân chứng rồi." Venable nói.

Payne đứng dậy, cố tình trì hoãn, đầu óc suy nghĩ nhanh chóng.

"Dạo này công việc du lịch thế nào rồi, cô Rogers?"

"Xin lỗi, tôi không hiểu ý ông."

"Tôi hỏi là công việc kinh doanh của các cô tiến triển ra sao. Conichi có phải là một công ty du lịch lớn không?"

"Phải, khá lớn."

"Tôi đoán là hẳn phải có rất nhiều người đến hỏi thăm nhỉ?"

"Ồ, phải."

"Cô nói mỗi ngày có khoảng năm sáu người đến à?"

"Ồ, không!" Giọng cô ta đầy vẻ bất bình. "Mỗi ngày chúng tôi tư vấn sắp xếp chuyến đi cho tới tận 50 người."

"50 người một ngày?" Giọng anh ta nghe có vẻ đầy vẻ ngưỡng mộ. "Chúng ta đang nói về một ngày nào đó của hai ba năm trước. Nếu cô lấy 50 nhân với 900 ngày, thì đó là khoảng 45.000 người rồi."

"Tôi nghĩ là chừng đó."

"Nhưng ngay cả như vậy, trong số bao nhiêu người đó, tại sao cô lại có thể nhớ được bác sĩ Taylor?"

"À, cô ấy và hai người bạn của mình đã bàn tán vô cùng hào hứng về chuyến đi châu Âu. Lúc đó tôi đã nghĩ điều đó thật tuyệt vời làm sao. Họ giống như mấy nữ sinh vậy. Ồ phải, tôi nhớ họ rất rõ, nhất là vì trông họ không giống những người có tiền thuê nổi một chiếc du thuyền."

"Tôi hiểu rồi. Tôi đoán là bất cứ ai bước vào công ty du lịch, yêu cầu lấy tập quảng cáo thì đều đi du lịch cả sao?"

"Chuyện này, tất nhiên là không. Nhưng mà—"

"Bác sĩ Taylor thực sự chưa từng đặt chuyến đi nào, đúng không?"

"Chuyện này, không, không hề đặt chỗ với chúng tôi. Cô ấy—"

"Cô ấy cũng không đặt với bất kỳ công ty du lịch nào khác. Cô ấy chỉ yêu cầu xem vài tập quảng cáo giới thiệu tình hình thôi."

"Phải. Cô ấy—"

"Vậy thì đó không phải là chuyện đi Paris hay London trên thực tế, đúng không?"

"Đúng, không phải là một chuyện, nhưng mà—"

"Cảm ơn cô. Cô có thể xuống được rồi."

Venables quay sang nói với thẩm phán Young: "Tôi yêu cầu triệu tập bác sĩ Benjamin Wallace đến tòa làm chứng."

"Bác sĩ Wallace, ông có phải là người phụ trách hành chính của Bệnh viện Hạt Embarcadero không?"

"Phải."

"Vậy nên, tất nhiên là ông rất quen thuộc với bác sĩ Taylor và tình hình công việc của cô ấy chứ?"

"Phải, tôi rất quen thuộc."

"Ông có cảm thấy ngạc nhiên khi nghe tin bác sĩ Taylor bị cáo buộc tội giết người không?"

Paine đứng dậy: "Phản đối, thưa tòa. Câu trả lời của bác sĩ Wallace không liên quan đến vụ án này."

"Nếu tôi được giải thích," Venables chen vào, "nó rất liên quan đến vụ án này, nếu ông có thể để tôi..."

"Được rồi, hãy nghe xem ông ta nói gì," thẩm phán Young nói, "nhưng đừng có nói nhảm, ông Venables."

"Tôi sẽ đổi cách đặt câu hỏi," Venables tiếp tục, "Bác sĩ Wallace, mỗi bác sĩ đều được yêu cầu tuyên thệ theo lời thề Hippocrates, có đúng vậy không?"

"Phải."

"Một phần của lời thề này nói rằng" — công tố viên đọc một tờ giấy trên tay — "'Tôi sẽ tránh xa mọi hành vi gây hại và mục nát'?"

"Theo ông biết, bác sĩ Taylor có từng làm việc gì đi ngược lại lời thề Hippocrates trong quá khứ không?"

"Phản đối."

"Phản đối không được chấp nhận."

"Phải, từng có."

"Xin hãy giải thích chuyện này là thế nào."

"Chúng tôi từng có một bệnh nhân, bác sĩ Taylor chẩn đoán ông ta cần truyền máu ngay lập tức. Nhưng gia đình ông ta từ chối cho phép."

"Sau đó đã xảy ra chuyện gì?"

"Bác sĩ Taylor phớt lờ, vẫn cứ truyền máu cho bệnh nhân."

"Việc này có hợp pháp không?"

"Tuyệt đối không hợp pháp. Trừ khi nhận được chỉ thị của hội đồng y khoa."

"Sau đó bác sĩ Taylor đã làm gì?"

"Cô ấy sau đó đã tìm cách lấy được chỉ thị của hội đồng y khoa, nhưng đã sửa đổi ngày tháng trên đó."

"Vậy nên, cô ấy đã làm việc phi pháp trước, sau đó lại ngụy tạo hồ sơ bệnh viện để che đậy?"

"Đúng là chuyện đã xảy ra như vậy."

Alan Paine liếc nhìn Paige, giận dữ tột cùng. "Mẹ kiếp, rốt cuộc cô ta còn giấu mình chuyện gì nữa?" Anh tự nhủ.

Nếu những người dự thính muốn tìm bất kỳ dấu vết cảm xúc nào trên khuôn mặt của Paige Taylor, họ đã thất vọng.

"Lạnh lẽo như băng," hội thẩm trưởng thầm nghĩ.

Gus Venables quay người về phía ghế thẩm phán. "Thưa tòa, như bà đã biết, bác sĩ Lawrence Barker là một nhân chứng mà tôi muốn triệu tập. Đáng tiếc là ông ấy vẫn đang chịu ảnh hưởng của nhồi máu cơ tim, không thể đến tòa làm chứng. Thay vào đó, tôi hy vọng có thể thẩm vấn vài nhân viên từng làm việc cùng bác sĩ Barker."

Paine đứng dậy: "Tôi phản đối. Tôi không thấy điều này có liên quan gì đến vụ án. Bác sĩ Barker hiện không có mặt ở đây, hơn nữa, cũng không phải bác sĩ Barker đang bị xét xử tại đây. Nếu..."

Venables lại chen ngang: "Thưa tòa, tôi đảm bảo với bà, chuỗi câu hỏi mà tôi sắp thực hiện sau đây, rất liên quan đến lời khai mà chúng ta vừa nghe. Nó cũng liên quan đến việc liệu bị cáo có xứng đáng là một bác sĩ hay không."

Thẩm phán Young nghi ngờ nói: "Vậy thì chúng ta phải xem sao đã. Đây là tòa án, không phải một dòng sông, tôi sẽ không dung thứ cho bất kỳ hành vi câu cá nào đâu. Ông có thể triệu tập nhân chứng của mình."

"Cảm ơn."

Gus Venables quay sang nói với cảnh sát tòa án: "Tôi muốn triệu tập bác sĩ Matthew Peterson."

Một người đàn ông hơn 60 tuổi, phong thái lịch lãm bước lên bục nhân chứng. Sau khi tuyên thệ và ngồi xuống, Gus Venables bắt đầu đặt câu hỏi: "Bác sĩ Peterson, ông đã làm việc tại Bệnh viện Hạt Embarcadero bao lâu rồi?"

"8 năm rồi."

"Chuyên môn của ông là gì?"

"Tôi là bác sĩ phẫu thuật tim."

"Trong những năm ở Bệnh viện Hạt Embarcadero, ông đã từng có cơ hội làm việc cùng bác sĩ Lawrence Barker chưa?"

"Ồ, phải, rất nhiều lần."

"Ông nghĩ thế nào về ông ấy?"

"Giống như cách nghĩ của tất cả những người khác. Có lẽ ngoại trừ DeBakey và Cooley, bác sĩ Barker là bác sĩ phẫu thuật tim giỏi nhất thế giới."

"Có một buổi sáng, bác sĩ Taylor đang phẫu thuật cho một bệnh nhân trong phòng mổ, ông có mặt ở đó không? Tên bệnh nhân đó là..." Anh ta giả vờ xem một tờ giấy ghi chú. "...Lance Kelly?"

Giọng điệu nhân chứng thay đổi: "Phải, tôi có ở đó."

"Ông có thể mô tả lại những gì đã xảy ra vào buổi sáng hôm đó không?"

Bác sĩ Peterson miễn cưỡng nói: "Được thôi, mọi chuyện bắt đầu chệch hướng. Chúng tôi sắp không giữ được mạng sống của bệnh nhân."

"Ông nói 'không giữ được mạng sống của bệnh nhân' nghĩa là..."

"Tim anh ta đã ngừng đập. Chúng tôi lúc đó đã dốc toàn lực để hồi sức cho anh ta, nhưng mà..."

"Đã gọi bác sĩ Barker đến chưa?"

"Rồi."

"Khi ông ấy đến phòng mổ, ca phẫu thuật vẫn đang tiến hành chứ?"

"Sắp kết thúc rồi. Phải. Nhưng đã quá muộn để làm bất cứ điều gì. Chúng tôi đã không còn cách nào để làm bệnh nhân sống lại."

"Lúc này bác sĩ Barker có nói gì với bác sĩ Taylor không?"

"À, tất cả chúng tôi lúc đó đều rối loạn tâm trí, và..."

"Tôi hỏi ông bác sĩ Barker có nói gì với bác sĩ Taylor không?"

"Có."

"Bác sĩ Barker đã nói gì?"

Lúc này có một khoảng lặng ngắn. Ngay trong khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi đó, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng sét đánh. Giống như Chúa đang lên tiếng vậy. Một lát sau, mưa như trút nước, những giọt mưa sắc lạnh quất mạnh vào mái nhà tòa án.

"Bác sĩ Barker nói: 'Cô đã giết anh ta.'"

Một trận xôn xao bùng lên trong đám người dự thính. Thẩm phán Young đập mạnh chiếc búa nhỏ. "Đủ rồi! Các người là sống trong hang động à? Nếu còn dám phát ra âm thanh như thế này, các người đều ra ngoài kia mà dầm mưa đi."

Gus Venables đợi tiếng ồn lắng xuống. Trong sự im lặng bao trùm, ông nói: "Ông chắc chắn đây là điều bác sĩ Barker đã nói chứ? 'Cô đã giết anh ta'?"

"Phải."

"Và ông đã làm chứng rằng kiến thức y khoa của bác sĩ Barker rất được tôn trọng?"

"Ồ, phải."

"Cảm ơn ông, chỉ có vậy thôi, bác sĩ." Anh quay sang nói với Alan Paine: "Đến lượt anh thẩm vấn nhân chứng."

Paine đứng dậy, đi về phía bục nhân chứng.

"Bác sĩ Peterson, tôi chưa bao giờ quan sát một ca phẫu thuật nào, nhưng tôi đoán là chắc chắn rất căng thẳng, nhất là những ca nghiêm trọng như phẫu thuật tim."

"Rất căng thẳng."

"Vào những lúc như vậy, trong phòng mổ có bao nhiêu người? Ba hay bốn?"

"Ồ, không. Luôn luôn là sáu hoặc hơn."

"Vậy sao?"

"Phải, thường là hai bác sĩ phẫu thuật, một người làm phụ tá. Đôi khi có hai bác sĩ gây mê, một y tá phụ trợ, và ít nhất một y tá phụ trách tuần hoàn ngoài cơ thể."

"Ồ, ra là vậy. Chắc chắn sẽ có rất nhiều tiếng ồn và sự hỗn loạn, mọi người lớn tiếng ra chỉ thị, vân vân."

"Phải."

"Theo tôi biết, trong quá trình phẫu thuật thường còn bật cả nhạc nữa."

"Đúng vậy."

"Khi bác sĩ Barker vào nhìn thấy Lance Kelly đã thoi thóp, điều này sợ rằng càng làm tăng thêm sự hỗn loạn."

"Phải. Lúc đó tất cả mọi người đều đang bận rộn cứu chữa bệnh nhân."

"Phát ra tiếng ồn rất lớn?"

"Lúc đó rất ồn ào, phải."

"Tuy nhiên, ngay giữa sự hỗn loạn ồn ào và tiếng nhạc này, ông lại có thể nghe thấy bác sĩ Barker nói bác sĩ Taylor đã giết bệnh nhân. Trong bầu không khí kích động lúc đó, ông có thể đã nhầm, đúng không?"

"Không, thưa ông, tôi không thể nhầm được."

"Điều gì khiến ông chắc chắn như vậy?"

Bác sĩ Peterson thở dài. "Bởi vì khi bác sĩ Barker nói câu đó, tôi đang đứng ngay sát cạnh ông ấy."

Thế này thì không thể hỏi tiếp được nữa.

"Không còn câu hỏi nào nữa."

Vụ kiện này sắp tiêu rồi. Anh ta không có cách nào đối phó với nó cả. Những thứ tồi tệ hơn thế này chỉ mới bắt đầu.

Dennis Berry ngồi vào bục nhân chứng.

"Cô là y tá của Bệnh viện Hạt Embarcadero?"

"Phải."

"Cô làm việc ở đó bao lâu rồi?"

"5 năm."

"Trong thời gian này, cô có bao giờ nghe thấy những cuộc trò chuyện giữa bác sĩ Taylor và bác sĩ Barker không?"

"Chắc chắn là có. Rất nhiều lần."

"Cô có thể lặp lại một vài câu không?"

Y tá Berry nhìn bác sĩ Taylor, do dự. "Được thôi, bác sĩ Barker đôi khi rất cay nghiệt..."

"Tôi không hỏi cô điều này, y tá Berry. Tôi muốn cô nói cho chúng tôi biết những lời cụ thể mà ông ấy đã nói với bác sĩ Taylor mà cô nghe được."

Y tá Berry dừng lại một hồi lâu mới tiếp tục nói: "Được rồi, có một lần ông ấy nói cô ấy rất vô năng, và..."

Gus Venables làm ra vẻ kinh ngạc. "Cô nghe bác sĩ Barker nói bác sĩ Taylor vô năng?"

"Phải, thưa ông. Nhưng ông ấy luôn..."

"Cô còn nghe thấy ông ấy đưa ra bình luận nào khác về bác sĩ Taylor không?"

Nhân chứng rất miễn cưỡng nói thêm gì đó. "Tôi thực sự không nhớ nổi nữa."

"Cô Berry, cô đã tuyên thệ rồi đấy."

"Được rồi, có một lần, tôi nghe thấy ông ấy nói..." những lời còn lại biến thành tiếng thì thầm, không ai nghe rõ.

"Chúng tôi nghe không rõ. Xin hãy nói lớn hơn. Cô nghe thấy ông ấy nói gì?"

"Ông ấy nói cô ấy... bác sĩ Paige Taylor thậm chí không xứng đáng phẫu thuật cho con chó của ông ấy."

Rất nhiều người trong phòng xử án cùng lúc hít một hơi lạnh.

"Nhưng tôi chắc chắn ý ông ấy chỉ là..."

"Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều có thể suy đoán ra ý của bác sĩ Barker là gì."

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đang dán vào Paige Taylor.

Lời buộc tội của công tố viên đối với Paige dường như không thể ngăn cản. Tuy nhiên, Alan Paine dù sao cũng có danh hiệu bậc thầy ma thuật phòng xử án. Bây giờ đến lượt anh biện hộ cho bị cáo. Liệu anh có thể lấy ra một con thỏ từ trong mũ nữa không?

Paige Taylor ngồi trên bục nhân chứng, chấp nhận sự thẩm vấn của Alan Paine. Đây là khoảnh khắc mà rất nhiều người đã chờ đợi.

"John Cronin có phải là bệnh nhân của cô không, bác sĩ Taylor?"

"Phải, đúng là ông ấy."

"Cô nghĩ sao về ông ấy?"

"Tôi rất quý ông ấy. Ông ấy biết mức độ nghiêm trọng bệnh tình của mình, nhưng ông ấy không sợ hãi. Ông ấy từng phẫu thuật khối u tâm vị trước đây."

"Ca phẫu thuật tim mà cô làm cho ông ấy?"

"Phải."

"Cô đã phát hiện ra điều gì trong ca phẫu thuật?"

"Khi chúng tôi mở lồng ngực của ông ấy ra, chúng tôi phát hiện ông ấy đã mắc bệnh di căn khối u ác tính."

"Nói cách khác là ung thư đã lan ra toàn thân."

"Phải. Nó đã di căn đến hạch bạch huyết."

"Nghĩa là bệnh tình của ông ấy đã hoàn toàn không còn hy vọng chữa khỏi. Không có biện pháp đặc biệt nào có thể khiến ông ấy hồi phục sức khỏe?"

"Không."

"John Cronin đã được đưa vào phòng duy trì sự sống?"

"Đúng là như vậy."

"Bác sĩ Taylor, có phải cô đã cố ý dùng liều insulin gây chết người để kết thúc mạng sống của John Cronin không?"

"Phải, tôi đã cố ý làm như vậy."

Một tràng xì xào bàn tán bùng lên trong phòng xử án.

"Cô ấy đúng là một người phụ nữ điềm tĩnh," Gus Venables thầm nghĩ. "Cô ta nói như vậy, nghe cứ như thể chỉ là đưa cho ông ta một tách trà vậy."

"Cô hãy kể với bồi thẩm đoàn tại sao cô lại muốn kết thúc mạng sống của John Cronin đi, được không?"

"Bởi vì chính ông ấy muốn tôi làm vậy. Ông ấy cầu xin tôi làm vậy. Ông ấy gọi tôi đến vào lúc nửa đêm khi đang chịu đựng cơn đau dữ dội. Thuốc chúng tôi cho ông ấy không còn tác dụng nữa." Giọng cô rất bình tĩnh. "Ông ấy nói không muốn tiếp tục chịu đựng nữa. Cái chết của ông ấy cùng lắm cũng chỉ là chuyện trong vài ngày. Ông ấy cầu xin tôi kết thúc tất cả vì ông ấy. Tôi đã làm như vậy."

"Bác sĩ, khi cô để ông ấy ra đi, cô có cảm thấy miễn cưỡng không? Có bất kỳ cảm giác tội lỗi nào không?"

Bác sĩ Paige Taylor lắc đầu. "Không. Nếu ông tận mắt nhìn thấy... để ông ấy tiếp tục chịu khổ thì chẳng có chút đạo lý nào cả."

"Cô đã tiêm insulin như thế nào?"

"Tôi tiêm vào tĩnh mạch của ông ấy."

"Việc này có gây thêm đau đớn cho ông ấy không?"

"Không. Ông ấy chỉ dần dần chìm vào giấc ngủ mơ màng."

Gus Venables nhảy dựng lên: "Phản đối! Tôi nghĩ ý của bị cáo là nói ông ta đã chết một cách mơ màng! Tôi—"

Thẩm phán Young đập mạnh chiếc búa nhỏ: "Ông Venables, ông quá không tuân thủ quy tắc. Ông sẽ có cơ hội phản vấn nhân chứng. Ngồi xuống!"

Công tố viên nhìn về phía bồi thẩm đoàn, lắc đầu, ngồi xuống.

"Bác sĩ Taylor, khi cô tiêm insulin cho John Cronin, cô có biết rằng ông ấy đã đưa cô vào di chúc, để lại cho cô một triệu đô la không?"

"Không. Khi tôi nghe tin này, tôi đã vô cùng kinh ngạc."

"Cái mũi của cô ta sẽ dài ra đấy," Gus Venables thầm nghĩ.

"Cô không hề nói chuyện với ông ấy về tiền bạc hay quà cáp gì đó, cũng chưa từng đòi hỏi ông ấy thứ gì chứ?"

Hai bên má cô xuất hiện vệt đỏ nhạt. "Chưa từng!"

"Nhưng cô và ông ấy rất thân thiện với nhau?"

"Phải. Khi một bệnh nhân bệnh đến mức độ này, mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân đã thay đổi. Chúng tôi cùng thảo luận về các vấn đề kinh doanh và vấn đề gia đình của ông ấy."

"Nhưng cô không có bất kỳ lý do gì để mong đợi nhận được thứ gì từ ông ấy?"

"Không."

"Lý do ông ấy để lại khoản tiền này cho cô là vì sự tôn trọng và tin tưởng của ông ấy đối với cô. Cảm ơn cô, bác sĩ Taylor." Paine quay sang nói với Gus Venables: "Đến lượt anh thẩm vấn nhân chứng."

Khi Paine đi bộ trở lại bàn làm việc của bên bào chữa, Paige Taylor liếc nhìn hàng ghế cuối của tòa án. Jason ngồi đó, cố gắng thể hiện vẻ dũng cảm nhất có thể. Ngồi cạnh anh ta là Honey. Trên chiếc ghế bên cạnh Honey là một người lạ, đáng lẽ người ngồi ở đó phải là Kate. Nếu cô ấy còn sống thì tốt biết mấy. Nhưng Kate đã chết rồi, Paige thầm nghĩ. Mình cũng đã giết cô ấy rồi.

Gus Venables đứng dậy, chậm rãi lê bước đến trước bục nhân chứng. Anh liếc nhìn hàng ghế phóng viên, tất cả các ghế đều đã kín chỗ, các phóng viên đều đang bận rộn ghi chép. "Tôi sẽ mang đến cho các người vài chuyện thú vị để viết," Venables thầm nghĩ.

Anh đứng trước bị cáo một lúc khá lâu, quan sát cô ta. Sau đó thản nhiên nói: "Bác sĩ Taylor... John Cronin có phải là bệnh nhân đầu tiên mà cô giết tại Bệnh viện Hạt Embarcadero không?"

Alan Paine lập tức đứng dậy, vô cùng giận dữ. "Thưa tòa, tôi—!"

Chưa đợi anh nói xong, chiếc búa nhỏ trong tay thẩm phán Young đã đập mạnh xuống: "Phản đối được chấp nhận!" Bà nói với hai luật sư: "Tạm nghỉ 15 phút. Hai luật sư đến văn phòng của tôi."

Sau khi hai luật sư đi vào văn phòng của bà, thẩm phán Young nói với Gus Venables: "Ông từng học trường luật, đúng không, Gus?"

"Tôi rất xin lỗi, thưa tòa. Tôi—"

"Ông có nhìn thấy cái lều lớn nào trong phòng xử án không?"

"Tôi không hiểu ý bà?"

Giọng bà như tiếng roi quất: "Tòa án của tôi không phải là rạp xiếc. Tôi cũng sẽ không bao giờ để ông biến nó thành rạp xiếc. Ông dám đặt ra loại câu hỏi kích động đó!"

"Tôi xin lỗi, thưa tòa. Tôi sẽ đổi cách diễn đạt câu hỏi, và—"

"Làm vậy là chưa đủ!" Thẩm phán Young nghiêm giọng nói, "Ông phải đổi cả thái độ nữa. Tôi cảnh báo ông, nếu ông còn giở trò này một lần nữa, tôi sẽ tuyên bố hủy bỏ phiên tòa."

"Vâng, thưa tòa."

Sau khi trở lại phòng xử án, thẩm phán Young nói với bồi thẩm đoàn: "Bồi thẩm đoàn sẽ hoàn toàn không để ý đến câu hỏi cuối cùng của luật sư bên công tố." Sau đó bà quay sang công tố viên chính nói: "Ông có thể tiếp tục hỏi."

Gus Venables đi trở lại trước bục nhân chứng: "Bác sĩ Taylor, khi cô được thông báo rằng người mà cô giết đã để lại cho cô một triệu đô la, cô chắc hẳn rất ngạc nhiên nhỉ."

Alan Paine đứng dậy: "Phản đối!"

"Phản đối được chấp nhận." Thẩm phán Young quay sang Venables nói: "Ông đang thử thách sự kiên nhẫn của tôi đấy."

"Tôi xin lỗi, thưa tòa." Anh lại quay sang nhân chứng: "Cô chắc hẳn có mối quan hệ rất thân thiện với bệnh nhân của mình. Ý tôi là, dù sao thì cũng không phải ngày nào cũng có những người gần như không quen biết lại để lại cho chúng ta một triệu đô la tốt như vậy, đúng không?"

Paige Taylor mặt hơi đỏ lên: "Mối quan hệ giữa chúng tôi chỉ giới hạn trong phạm vi mối quan hệ bình thường giữa bác sĩ và bệnh nhân."

"Chẳng lẽ không tiến xa hơn một chút so với loại quan hệ đó sao? Nếu không có người can thiệp vào giữa, một người đàn ông sẽ không loại bỏ người vợ thân yêu và gia đình mình ra khỏi di chúc, rồi để lại một triệu đô la cho một người lạ. Những cuộc trò chuyện mà cô tuyên bố là đã thực hiện với ông ấy về các vấn đề kinh doanh của ông ấy..."

Thẩm phán Young nghiêng người về phía trước, cảnh báo: "Ông Venables..." Công tố viên giơ hai tay lên, làm tư thế cầu xin, sau đó lại quay sang đối mặt với bị cáo: "Vậy là cô và John Cronin trò chuyện thân thiện với nhau. Ông ấy kể cho cô nghe chuyện riêng tư của ông ấy. Ông ấy quý cô và tôn trọng cô. Cô cho rằng đây là kết quả hợp tình hợp lý sao, bác sĩ?"

"Phải."

"Chỉ vì làm những việc này, ông ấy đã cho cô một triệu đô la sao?"

Paige nhìn ra ngoài tòa án. Cô không nói gì cả. Cô không trả lời.

Venables bắt đầu đi bộ trở lại bàn làm việc của bên công tố, sau đó đột nhiên quay lại đối mặt với bị cáo.

"Bác sĩ Taylor, cô từng làm chứng trước đó rằng cô hoàn toàn không biết gì về việc John Cronin để lại tiền cho cô, hay việc loại bỏ gia đình ông ấy ra khỏi di chúc."

"Đúng là như vậy."

"Bác sĩ nội trú của Bệnh viện Hạt Embarcadero kiếm được bao nhiêu tiền?"

Alan Paine đứng dậy. "Phản đối! Tôi không thấy—"

"Đây là một câu hỏi thích hợp, nhân chứng có thể trả lời."

"Mỗi năm 38.000 đô la."

Venables cảm thông nói: "Thời buổi này thì số tiền đó không nhiều, đúng không? Trong số đó còn phải trừ đi thuế và phí sinh hoạt. Số tiền còn lại không đủ cho một chuyến du lịch xa xỉ, ví dụ như đi London, hay Paris, hay Venice, đúng không?"

"Tôi nghĩ là không đủ."

"Là không đủ. Cho nên cô không có kế hoạch đi nghỉ dưỡng như vậy, vì cô biết mình không kham nổi số tiền đó."

"Đúng là như vậy."

Alan Paine lại đứng dậy: "Thưa tòa..."

Thẩm phán Young hỏi lại công tố viên: "Ông lại định làm gì nữa đây, ông Venables?"

"Tôi chỉ muốn xác định, bị cáo nếu không lấy được số tiền này từ ai đó, thì không thể nào lên kế hoạch cho một chuyến du lịch xa xỉ được."

"Cô ấy đã trả lời câu hỏi này rồi."

Alan Paine hiểu rằng bây giờ anh phải làm gì đó. Nhưng trong lòng anh vẫn chưa rõ làm cách nào. Tuy nhiên, anh vẫn bước đến bục nhân chứng với tâm trạng vui vẻ của một người đàn ông vừa trúng số độc đắc.

"Bác sĩ Taylor, cô còn nhớ chuyện muốn lấy những tập quảng cáo đó không?"

"Nhớ."

"Cô lúc đó đang định đi châu Âu hay thuê một chiếc du thuyền à?"

"Tất nhiên là không. Tất cả những điều này chẳng qua chỉ là đùa vui, là một giấc mơ không thể thực hiện. Tôi và các bạn đều nghĩ rằng điều này sẽ nâng cao tinh thần làm việc của chúng tôi. Lúc đó chúng tôi đều rất mệt mỏi, hơn nữa... điều này lúc đó dường như cũng là một ý tưởng không tồi." Giọng cô ngày càng nhỏ dần.

Allen Payne liếc nhìn về phía bồi thẩm đoàn. Trên mặt họ lộ rõ vẻ hoàn toàn không tin tưởng.

Gus Venable tiến hành thẩm vấn lại bị cáo: "Bác sĩ Taylor, bà có quen biết bác sĩ Lawrence Barker không?"

Ký ức ùa về trong tâm trí cô. Tôi muốn giết Lawrence Barker. Tôi sẽ giết ông ta một cách chậm rãi. Tôi sẽ khiến ông ta phải nếm trải đau khổ tột cùng... rồi mới giết ông ta. "Có, tôi biết bác sĩ Barker."

"Mối quan hệ giữa hai người thế nào?"

"Trong hai năm qua, bác sĩ Barker và tôi thường xuyên làm việc cùng nhau."

"Bà có cho rằng ông ấy là một bác sĩ có y thuật cao minh không?"

Allen Payne bật dậy khỏi ghế. "Tôi phản đối, thưa thẩm phán. Nhân chứng..."

Chưa đợi ông ta nói hết câu, cũng chưa đợi Thẩm phán Young đưa ra quyết định, Paige đã trả lời: "Ông ấy không chỉ là y thuật cao minh, mà còn là xuất chúng."

Payne ngã khuỵu xuống ghế, chết lặng không nói nên lời.

"Về điểm này, bà có thể nói chi tiết hơn không?"

"Bác sĩ Barker là bác sĩ phẫu thuật tim mạch có uy tín nhất trên thế giới. Công việc cá nhân của ông ấy vô cùng bận rộn, nhưng mỗi tuần ông ấy vẫn dành ra 3 ngày để đến Bệnh viện Quận Embarcadero."

"Vậy nên, bà dành sự kính trọng cao độ đối với khả năng phán đoán chuyên môn của ông ấy?"

"Đúng vậy."

"Bà có thấy ông ấy đủ khả năng để đánh giá một bác sĩ khác có năng lực hay không?"

Payne hy vọng Paige sẽ nói rằng tôi không biết.

Cô do dự một chút. "Có."

Gus Venable quay người đối diện với bồi thẩm đoàn: "Các vị đã nghe bị cáo làm chứng, cô ấy dành sự kính trọng cao độ cho phán đoán chuyên môn của bác sĩ Barker. Tôi hy vọng cô ấy đã lắng nghe kỹ những đánh giá của bác sĩ Barker về năng lực... hoặc sự thiếu hụt năng lực của chính cô ấy."

Allen Payne đứng dậy, giận dữ nói: "Phản đối!"

"Phản đối có hiệu lực."

Nhưng đã quá muộn. Thiệt hại đã gây ra rồi.

Đến giờ nghỉ giải lao lần nữa, Allen Payne kéo Jason vào nhà vệ sinh nam.

"Anh làm tôi khổ sở chết mất." Payne nổi trận lôi đình nói. "John Cronin căm ghét cô ta, Barker căm ghét cô ta. Tôi luôn kiên quyết yêu cầu thân chủ của mình phải nói cho tôi biết sự thật, toàn bộ sự thật. Chỉ có như vậy tôi mới giúp được cô ta. Được thôi, giờ thì tôi không giúp gì được nữa rồi. Bạn gái anh ăn nói lung tung, hại tôi chết dở. Mỗi lần cô ta mở miệng là lại tự đóng thêm một chiếc đinh vào quan tài của chính mình. Vụ kiện chết tiệt này cứ để nó kết thúc đi cho xong!"

Chiều hôm đó, Jason Curtis đi thăm Paige.

"Có người đến thăm cô đây, bác sĩ Taylor."

Jason bước vào phòng giam đơn của Paige.

"Paige..."

Cô quay lại đối diện với anh, cố nén nước mắt: "Tình hình rất tệ, đúng không?"

Jason cố gượng cười: "Cô biết người ta thường nói gì mà — 'Chưa đến cuối thì chưa gọi là kết thúc'."

"Jason, anh không tin là em sẽ giết John Cronin vì tiền chứ, đúng không? Những gì em làm, lý do em làm vậy, chỉ là để giúp ông ấy."

"Anh tin em." Jason khẽ nói, "Anh yêu em."

Anh ôm cô vào lòng. Tôi không muốn mất cô ấy, Jason thầm nghĩ. Tôi không thể. Cô ấy là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Anh hứa với em chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua hoạn nạn, không bao giờ chia lìa."

Paige ôm chặt lấy anh, trong lòng nghĩ, trên đời chẳng có gì là chắc chắn, chẳng có gì là mãi mãi. Tại sao mọi thứ lại trở nên rối ren như thế này... tồi tệ đến mức này... tồi tệ đến mức này...

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 6 năm 2026

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Greg Iles