“Thì ra là thế.”
Lý Minh Viễn giật mình. Thu phí vệ sinh, sau đó dùng khoản tiền đó để trả lương cho công nhân vệ sinh, đây quả là một ý tưởng tuyệt vời.
"Ngoài phí vệ sinh ra, việc mở cửa hàng ở Trần Gia thôn còn cần mua đất trống, thuê công nhân xây dựng cửa hàng, vân vân..."
Ngô chưởng quỹ nói tiếp: "Nhưng nói tóm lại, mở cửa hàng ở Trần Gia thôn vẫn đơn giản hơn nhiều so với trong thành. Ít nhất là không phải đối phó với đám quan sai hay lũ du côn lêu lổng thỉnh thoảng đến gây sự."
"Đúng lý!"
Lý Minh Viễn tuy chưa từng kinh doanh buôn bán, nhưng cũng hiểu đạo lý "tiểu quỷ khó chơi” đối với thương hộ. Đừng coi thường đám quan sai du côn, nếu chúng có ý định phá hoại một cửa hàng thì dễ như trở bàn tay.
"Thêm nữa, dân làng Trần Gia thôn có tiền!"
Ngô chưởng quỹ nói thêm: "Thái Bình huyện giờ giàu nhất là dân Trần Gia thôn. Có tiền thì mới vào cửa hàng mua đồ, lão trượng thấy có đúng không?"
"Đúng là vậy."
Lý Minh Viễn gật đầu. Lấy dân Lương Châu làm ví dụ, họ còn chẳng đủ ăn thì lấy đâu ra tiền mua sắm?
Ngược lại, Trần Gia thôn người người có thu nhập ổn định, lại còn cao, nên ai nấy đều rủng rỉnh, có tiền tiêu xài, giúp các cửa hàng kiếm được nhiều lợi nhuận hơn.
"Không giấu gì lão trượng, từ khi tôi đến Trần Gia thôn mở tiệm vải này, mỗi tháng lãi hơn trước ít nhất năm phần."
"Chúc mừng Ngô chưởng quỹ!"
Lý Minh Viễn cười chúc mừng. Qua lời Ngô chưởng quỹ, ông có thể thấy người này rất hài lòng về Trần Gia thôn.
Đây cũng là một phần nhỏ phản ánh thái độ chung của mọi người ở Trần Gia thôn mà Lý Minh Viễn quan sát được.
Dù là công nhân vệ sinh lớn tuổi, người bán quán ven đường, hay chưởng quỹ trong cửa hàng, ai nấy đều rất hài lòng về Trần Gia thôn, vì nơi này mang lại cho họ cuộc sống tốt đẹp hơn.
"Trần Gia thôn đúng là một nơi tốt!"
Ngô chưởng quỹ cảm khái: "Khi còn mở tiệm vải ở huyện thành, tôi thấy vô số người nghèo, ăn xin, mặt mũi xanh xao vàng vọt, sống lay lắt. Còn ở Trần Gia thôn này, ai cũng no bụng, có đủ áo ấm để mặc, như vậy mới là sống!"
Lý Minh Viễn âm thầm gật đầu, ông càng thấm thía điều này hơn Ngô chưởng quỹ, vì ông mới từ Lương Châu đến.
Dân Lương Châu đúng như lời Ngô chưởng quỹ, đói rét, thần sắc chết lặng, hai mắt vô hồn, sống chẳng khác gì cái xác không hồn.
Còn Trần Gia thôn thì sao?
Người Trần Gia thôn ai nấy trông đều rất khỏe mạnh, sắc mặt hồng hào. Đói khát, lạnh lẽo dường như chẳng liên quan gì đến họ.
Sau đó, Lý Minh Viễn lại trò chuyện với Ngô chưởng quỹ về nhiều chuyện liên quan đến Trần Gia thôn, hàn huyên mất một lúc rồi mới đứng dậy cáo từ.
Bước ra khỏi tiệm vải, nhìn dòng người tấp nập trên đường lớn Trần Gia thôn, Lý Minh Viễn càng thêm cảm khái.
Nụ cười hạnh phúc trên gương mặt những người qua lại khiến ông vừa thấy lạ lẫm, vừa thấy thân thương.
Lạ lẫm vì đã lâu lắm rồi ông không thấy nụ cười như vậy trên gương mặt người dân.
Còn thân thương là vì... Ước nguyện lớn nhất trong lòng ông là người dân Hạ quốc ai ai cũng có được nụ cười ấy, chứ không phải gương mặt chết lặng và âu sầu.
"Lý thúc, lát nữa chúng ta đi đâu ạ?"
Lý Kiều vừa gặm xong cái bánh bao, khóe miệng còn dính chút nước sốt, hỏi.
"Đi xem giáo trường Trần Gia thôn một chút!"
Trong lúc trò chuyện với Ngô chưởng quỹ, Lý Minh Viễn biết được rằng Trần Gia thôn có an ninh tốt như vậy là nhờ có một đội quân.
Ngô chưởng quỹ hết lời khen ngợi quân đội Trần Gia, nên Lý Minh Viễn cũng muốn xem xem đội quân được dân làng kính trọng và yêu mến đó trông như thế nào.
"Vâng ạ."
Chẳng bao lâu sau, Lý Minh Viễn và Lý Kiều đến giáo trường Trần Gia thôn, thấy những người đàn ông vạm vỡ đang luyện tập.
Tháng tám ở Thanh Châu đã hơi se lạnh, nhưng trên giáo trường, ai nấy đều mặc áo ngắn, thoải mái vung vẩy mồ hôi dưới ánh mặt trời buổi trưa.
"Giết!"
Một tiếng hô lớn vang lên, hơn ba trăm người đàn ông trên giáo trường cùng nhau vung trường đao trong tay. Ba trăm người như một, sát khí bùng nổ khiến Lý Minh Viễn không khỏi nheo mắt lại.
Từng là tể tướng Hạ quốc, Lý Minh Viễn đương nhiên đã từng thấy quân đội, thậm chí còn đích thân chủ trì cải cách Kinh Doanh.
Nhưng dù là những binh sĩ Kinh Doanh tinh nhuệ nhất mà ông từng thấy, cũng không thể so sánh với những người này.
Trong Kinh Doanh, do tướng lĩnh tham ô, ăn chặn nghiêm trọng, binh sĩ sống rất khổ sở. Quân số không đủ, thao luyện không đủ, thậm chí còn không đủ ăn.
Trong tình cảnh đó, ba doanh lớn ở kinh thành từng theo Thái Tổ định thiên hạ sớm đã không còn đáng tin. Binh lính gầy yếu, ý chí chiến đấu kém cỏi, còn không bằng một nông dân no bụng.
Nhìn lại binh sĩ Trần Gia quân trước mắt, ai nấy đều cao lớn vạm vỡ, thân thể cường tráng, chỉ cần nhìn là biết chiến đấu lực phi phàm.
Khuyết điểm duy nhất là... quân số quá ít.
"Những binh lính này đều là võ giả!"
Lúc này, Lý Kiều bên cạnh lên tiếng.
Là một nhất phẩm võ giả, Lý Kiều có thị lực rất tốt, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết tình hình của những binh lính này: "Hơn nữa, bình quân mỗi người đều từ bát phẩm trở lên!”
"Ngươi nói là, ba trăm người này đều là võ giả bát phẩm trở lên?"
Lý Minh Viễn trợn mắt hỏi. Hơn ba trăm võ giả là khái niệm gì?
Ngay cả ở huyện thành Thái Bình cũng khó mà tìm được nhiều võ giả như vậy.
"Không sai!"
Lý Kiều trịnh trọng gật đầu: "Thấp nhất là bát phẩm, có vài người là thất phẩm."
"Tê!"
Lý Minh Viễn hít sâu một hơi. Hơn ba trăm võ giả bát phẩm, trong đó còn có cả võ giả thất phẩm...
Thảo nào quân số Trần Gia quân lại ít như vậy, thì ra họ đi theo con đường "binh quý ở tinh, không quý ở nhiều"!
Một đội quân gồm hơn ba trăm võ giả, chiến lực e rằng không thua gì ba nghìn binh lính tinh nhuệ!
Chú ý, ở đây nói là binh lính tỉnh nhuệ.
Nếu là so với loại "ăn mày binh" của ba doanh lớn ở kinh thành...
Ba trăm người của Trần Gia quân có lẽ đánh được cả vạn "ăn mày binh" Kinh Doanh, vì binh sĩ Kinh Doanh gần như không có ý chí chiến đấu. Chỉ cần thương vong lớn hơn một chút là họ sẽ tan rã ngay, không cần phải giết từng người một.
"Trần Gia thôn lại có quân đội tinh nhuệ như vậy, thật khiến người kinh ngạc!"
Lý Minh Viễn cảm khái. Nếu không tận mắt chứng kiến, có lẽ chẳng ai tin rằng dưới chân núi Thương Mang lại ẩn giấu một đội quân vô địch như vậy.