"Lão Chung mà các hạ cũng không biết sao? Ông ấy là một trong những võ giả mạnh nhất Định Quân huyện này đấy!"
"Ta nhớ không nhầm thì Chung Sinh đã kẹt ở bát phẩm đỉnh phong năm năm rồi thì phải? Cũng trách sao ông ta cần Xích Huyết kê gấp gáp đến vậy."
"La chưởng quỹ, cho ta hai con Xích Huyết kê."
"..."
Sau khi Chung Sinh rời đi, những võ giả khác cũng chung cảnh ngộ, đều đang kẹt ở bát phẩm đỉnh phong, cũng tranh nhau móc tiền ra mua Xích Huyết kê.
Rất nhanh, số lượng Xích Huyết kê bán ra đã lên tới con số 15, khiến La Mông trong lòng nở hoa.
Giá nhập một con Xích Huyết kê là 100 lượng, bán ra là 150 lượng, lời tận 50 lượng.
Bán được 15 con, lời tới 750 lượng, đủ bù đắp cả ngày buôn bán của Trịnh Bảo lâu.
"Quả nhiên là tiền của võ giả dễ kiếm hơn cả!"
La Mông thầm cảm khái. So với dân thường, võ giả sung túc hơn nhiều, sức mua cũng mạnh hơn. Nói trắng ra, lợi nhuận mà một trăm dân thường mang lại cho Trịnh Bảo lâu có khi còn chẳng bằng một võ giả bát phẩm.
Đương nhiên, kiếm tiền của võ giả cũng chẳng dễ dàng gì. Đầu tiên, ngươi phải có hàng hóa đủ sức hấp dẫn họ. Tiếp theo, ngươi phải có đủ lực lượng hoặc hậu thuẫn vững chắc.
Bằng không... đám võ giả này đâu phải ai cũng an phận thủ thường. Cửa hàng mà không có khả năng tự vệ, chỉ vài phút thôi là có kẻ tâm địa bất chính cuỗm sạch cả người lẫn của ngay.
Trong lúc La chưởng quỹ cảm khái, những võ giả bát phẩm đỉnh phong vừa mua được Xích Huyết kê đã rời khỏi Trịnh Bảo lâu, nóng lòng muốn về nhà thử nghiệm hiệu quả.
Những người còn lại, phần lớn là võ giả bát, cửu phẩm, dồn ánh mắt về phía Huyết Vũ kê.
"La chưởng quỹ, không biết Huyết Vũ kê này bán thế nào?"
“Ta không dùng được Xích Huyết kê, Huyết Vũ kê giá bao nhiêu một con?”
"Huyết Vũ kê chắc không đắt bằng Xích Huyết kê chứ?"
"..."
Võ giả bát, cửu phẩm không dùng được Xích Huyết kê, hoặc nói là dùng Xích Huyết kê để tu luyện quá xa xỉ. Bởi vậy, khi nghe giá Xích Huyết kê, họ mới tỏ vẻ ngạc nhiên đến vậy.
"Huyết Vũ kê rẻ hơn chút đỉnh."
Đối diện với những câu hỏi, La chưởng quỹ cười đáp: "Một con Huyết Vũ kê giá 80 lượng bạc, chư vị có muốn mua không?”
80 lượng một con?
Giá một phần dược tài cửu phẩm cũng xêm xêm vậy, nên cái giá này với những người ở đây xem ra vẫn chấp nhận được.
"La chưởng quỹ, cho ta hai con Huyết Vũ kê."
Thái Anh móc ra túi tiền đã chuẩn bị từ trước. Bên trong là hai trăm lượng bạc anh ta tích cóp được trong những năm tháng làm người trông nhà, hộ viện.
Anh ta đếm 160 lượng giao cho La Mông, rồi nhận lấy hai con Huyết Vũ kê, đầy mong đợi rời khỏi Trịnh Bảo lâu.
"Ta cũng hai con."
"Cho ta ba con đi. Nghe nói Huyết Vũ kê hiệu quả phi phàm, nhất định có thể giúp ta đột phá bát phẩm, biết đâu còn tấn thăng được bát phẩm đỉnh phong."
"Ta muốn hai con."
"Ba con Huyết Vũ kê."
). .
Sau Thái Anh, những võ giả khác cũng tranh nhau mua Huyết Vũ kê. Vì số lượng võ giả bát, cửu phẩm đông đảo, mà mỗi người lại mua từ hai con trở lên, nên chẳng mấy chốc, hơn trăm con Huyết Vũ kê trên kệ đã bán sạch. Khuôn mặt La Mông cười như hoa cúc.
Một con Huyết Vũ kê lãi 40 lượng bạc, 100 con lãi 4000 lượng. Cộng thêm tiền lãi từ Xích Huyết kê, chỉ trong chốc lát, Trịnh Bảo lâu đã lãi tới 4750 lượng, bằng cả bảy ngày buôn bán trước đó.
"Chúc mừng La chưởng quỹ."
Thống lĩnh Hề Tác, người luôn túc trực bên cạnh La Mông, cười nói: "Huyết Vũ kê với Xích Huyết kê bán chạy thế này, tháng này Trịnh Bảo lâu chắc chắn bội thu."
“Hạ hai”
La Mông thoải mái cười lớn. Đúng như Hề Tác nói, lợi nhuận tháng này của Trịnh Bảo lâu chắc chắn cao hơn nhiều. Mà lợi nhuận cao, thù lao của La Mông, hay nói đúng hơn là tiền chia, cũng sẽ cao hơn!
"La chưởng quỹ."
Đúng lúc này, một nhóm võ giả mới lại bước vào Trịnh Bảo lâu, đi thẳng lên lầu hai. Thấy La Mông, họ liền hỏi: "Nghe nói ở đây có Huyết Vũ kê bán, không biết có thật không?"
"Thật."
Thấy La Mông gật đầu, đám võ giả lộ vẻ vui mừng.
Nhưng chưa kịp đưa ra yêu cầu mua hàng, La Mông đã nói tiếp: "Tiếc là Huyết Vũ kê đã bán hết rồi!"
"Hả?"
Vẻ thất vọng thoáng qua trên mặt mọi người. Nghe được tin Trịnh Bảo lâu có Huyết Vũ kê, họ đã vội vàng chạy tới, ai ngờ vẫn chậm một bước.
"Chúng ta lại không kịp rồi!"
“Ta nghe tin là chạy đến ngay, không ngờ vẫn chậm chân."
"Vừa nãy ta còn thấy có người xách Huyết Vũ kê từ Trịnh Bảo lâu đi ra mà, sao lại bán hết rồi?"
"..."
Nhìn vẻ mặt thất vọng của mọi người, La Mông cười nói: "Huyết Vũ kê thì hết rồi, nhưng bổn lâu vẫn còn Xích Phác vịt, không biết chư vị có muốn thử không?"
"Xích Phác vịt?"
Mọi người tỏ vẻ nghi hoặc.
Một gã to con hỏi: "La chưởng quỹ, Xích Phác vịt này có tác dụng gì?"
"Xích Phác vịt hiệu quả cũng xêm xêm Huyết Vũ kê, đều là kỳ vật trợ giúp võ giả bát, cửu phẩm tu luyện."
"Thật chứ?"
Mắt mọi người sáng lên, không chớp mắt nhìn chằm chằm La Mông.
“Đương nhiên là thật.”
La Mông vỗ ngực cam đoan: "La mỗ lấy danh nghĩa Trịnh Bảo lâu đảm bảo, hiệu quả Xích Phác vịt tuyệt đối không hề kém Huyết Vũ kê."
Nghe La Mông cam đoan, mọi người nhất thời tin tưởng phần nào. Uy tín của Trịnh Bảo lâu vẫn đáng tin.
Sau một hồi do dự, mọi người tranh nhau móc tiền ra mua.
"Cho ta hai con Xích Phác vịt dùng thử."
“Ta cũng hai con.”
"Ta một con là được."
"..."
Rất nhanh, nhóm võ giả mới tới này đã mua hết Xích Phác vịt, rồi vội vã rời khỏi Trịnh Bảo lâu, ai nấy đều nóng lòng về nhà thí nghiệm hiệu quả.
Còn La Mông trong Trịnh Bảo lâu... cười đến toe toét cả mặt.
Huyết Vũ kê bán 100 con, Xích Huyết kê bán 15 con, Xích Phác vịt cũng bán được 50 con, tổng lãi lên tới 6750 lượng bạc, gần bằng nửa tháng buôn bán trước đó của Trịnh Bảo lâu.
"La chưởng quỹ, lần này huynh phát đạt rồi!"
Hề Tác chứng kiến hết thảy, vô cùng ngưỡng mộ, thậm chí trong lòng còn nảy ra ý nghĩ hay là mình cũng đi làm chưởng quỹ.
Nếu là trước kia, Hề Tác tuyệt đối không có ý nghĩ này. Bởi vì là một võ giả, thù lao mà anh ta nhận được ở Trịnh gia cao hơn nhiều so với chưởng quỹ như La Mông.
Nhưng đó là chuyện trước kia. Bây giờ, La Mông chưởng quản Trịnh Bảo lâu, có Huyết Vũ kê, Xích Huyết kê, những mặt hàng có sức hấp dẫn lớn với võ giả. Lợi nhuận của Trịnh Bảo lâu chắc chắn liên tục tăng cao, thù lao của La Mông cũng sẽ theo đó mà tăng lên, thậm chí còn cao hơn cả Hề Tác.
Điều này khiến Hề Tác không khỏi động lòng, nghĩ đến việc có nên từ bỏ chức hộ vệ thống lĩnh, cùng La chưởng quỹ quản lý một cửa hàng Trịnh Bảo lâu hay không.