"Đúng rồi, Tiểu Trí. Ta đang định đến nhà tìm con đây," mẹ của Lưu Hiểu Hồng nói, "Mấy hôm trước ta dọn dẹp mấy món đồ cũ, tình cờ tìm thấy một con mèo đá mà mẹ con gửi lại chỗ ta. Cũng đã nhiều năm rồi, ta suýt nữa thì quên mất, không biết các con còn cần đến nó không?"
"Mèo đá sao?"
Trần Trí vừa nghe thấy nhắc đến mẹ mình thì lập tức trở nên nhạy cảm: "Là mèo đá như thế nào? Chuyện này đã xảy ra từ bao giờ vậy ạ?"
"Chuyện đó cũng đã hơn 20 năm rồi, lúc ấy con còn bé lắm!"
Mẹ Lưu Hiểu Hồng cười nói: "Nếu con còn cần, ta sẽ lấy qua cho con."
Bà nói xong liền xoay người đi vào kho, chẳng bao lâu sau đã quay lại với một bức tượng điêu khắc hình con mèo màu đen.
"Ta vốn dĩ đã quên sạch rồi, nếu không phải tối hôm đó dọn dẹp kho hàng, nhìn thấy đôi mắt của con mèo đen này sáng lấp lánh, chắc ta cũng chẳng nhớ ra còn có món đồ này."
Mẹ Hiểu Hồng vừa nói vừa đưa con mèo đá màu đen cho Trần Trí.
Trần Trí đón lấy con mèo đá rồi quan sát kỹ. Thân hình con mèo này không lớn, chỉ ngang ngửa một con mèo mướp bình thường, toàn thân đen bóng và dính nhớp, trông như được đúc từ bùn đen. Ở vị trí đôi mắt được khảm hai viên đá đen thẫm, lấp lánh chút sắc xanh, nhìn qua cứ ngỡ là loại thủy tinh rẻ tiền. Thế nhưng, hình dáng và tư thế của con mèo này lại được chạm khắc vô cùng sống động, nó nhấc một chân trước bên phải, thân mình hơi cong, miệng mèo khẽ nhếch, thần thái chân thực đến mức chỉ thiếu nước là kêu lên "meo meo".
Trần Trí biết, dù vẻ ngoài con mèo này có vẻ thô sơ nhưng kỹ nghệ điêu khắc lại cực kỳ tinh xảo, tuyệt đối không phải là vật tầm thường. Cậu dùng tay ước lượng trọng lượng, cảm thấy rất nặng tay. Dựa vào thể tích và trọng lượng, có thể đoán được mật độ vật chất của nó rất lớn, khác hẳn với đá thông thường. Hơn nữa, nhìn vào phong cách điêu khắc, lối chạm khắc chìm này vô cùng cổ xưa, rất giống với sản phẩm từ quan diêu thời Tùy Đường.
"Dì Hồng, lúc mẹ cháu gửi con mèo đen này cho dì, bà có nói nó là vật gì không ạ?" Trần Trí hỏi.
"Không có. Khoan đã..." Mẹ Lưu Hiểu Hồng như vừa nhớ ra điều gì đó.
"Ta nhớ ngày hôm đó trời mưa rất lớn, trận mưa đó vô cùng lạ lùng. Thành phố Z từ trước tới nay chưa từng có trận mưa lớn đến thế, suýt chút nữa đã gây ra lũ lụt, thành phố còn phải phát đi cảnh báo cam về mưa bão, đường sá bên ngoài đều bị nước chặn đứng, chẳng ai dám ra ngoài. Vậy mà mẹ con lại đội mưa mang con mèo đá này tới, dặn ta giúp bà cất giữ, còn căn dặn tuyệt đối không được giao cho người khác, nhất định phải đợi bà tự tay đến lấy về. Lúc đó ta còn thấy lạ, chuyện gì mà khiến bà phải lặn lội chạy đến trong thời tiết như vậy. Sau đó, mẹ con dường như đã hoàn toàn quên mất, và ta cũng quên luôn. Lúc đó con mèo này bị mưa xối ướt sũng, ta còn tưởng bà nhặt được món đồ bỏ đi nào đó chứ."
Lời của mẹ Lưu Hiểu Hồng lập tức khơi dậy sự tò mò trong lòng Trần Trí. Cậu dùng vải bọc con mèo lại, sau đó chào hai mẹ con Lưu Hiểu Hồng rồi rời khỏi tiệm bánh bao.
Vừa tới cửa, Chó Phi vừa làm xong việc, cậu ta rửa sạch khuôn mặt dính đầy muội than, định đi vào tìm Trần Trí.
"Anh, sao anh đi nhanh thế, em còn muốn trò chuyện với anh thêm chút nữa!" Chó Phi nói xong, vẻ mặt có chút ngượng ngùng: "Cái đó... vốn dĩ em vẫn luôn giúp anh chăm sóc Hiểu Hồng, sau này thời gian dài rồi, em và Hiểu Hồng..."
"Anh có chút việc, đi trước đây."
Trần Trí chặn lời Chó Phi, cậu vỗ vai cậu ta: "Bây giờ trông cậu đã ra dáng đàn ông rồi, công việc làm ăn cũng tốt, cứ cố gắng nhé! Cần gì thì cứ gọi cho anh."
Trần Trí nói xong liền xách con mèo đá quay người rời đi. Sau khi rời khỏi tiệm bánh bao, Trần Trí nhanh chóng trở về nhà. Béo Uy và cha cậu ta lại chạy đi đâu đó đấu cờ với người ta, Quỷ Đao thì từ sáng đã không thấy bóng dáng, trong nhà chỉ còn lại một mình Trần Trí.
Trần Trí ôm con mèo đá lên tầng hai. Cậu dùng nước sạch rửa sơ qua toàn bộ con mèo, rất nhanh đã phát hiện ra trên thân mèo thực chất được phủ một lớp màng bùn mỏng. Trọng lượng của con mèo chủ yếu đến từ vật liệu bên trong, nghĩa là vẻ ngoài màu đen chỉ là lớp ngụy trang, bản thân vật liệu có mật độ rất lớn, rất có thể là một loại kim loại quý.
Trần Trí rút dao găm ra, cạo thử hai nhát lên thân mèo. Quả nhiên đúng như dự đoán, vài nhát dao cạo xuống, trên thân con mèo đen liền lộ ra ánh vàng rực rỡ.
"Đây lại là một con mèo đúc bằng vàng nguyên khối? Hèn chi mà nặng thế!" Trần Trí thầm kinh ngạc.
"Nếu con mèo này là vàng ròng, vậy chắc chắn nó không phải vật dụng bình thường. Việc mẹ mình nhờ người cất giữ nó chắc chắn không phải là hành động vô nghĩa. Nhưng tại sao lúc đó mẹ lại phải mang con mèo này đến nhà Lưu Hiểu Hồng? Chẳng lẽ bà đã biết nhà mình không còn an toàn, có khả năng bị tập kích sao?" Nghĩ đến đây, Trần Trí không khỏi nhớ tới Quỷ Mẫu cùng những tên Ma Đà La đáng sợ (một loại yêu ma có thể biến hình thành người, từng biến thành mẹ của Trần Trí).
"Sau khi mẹ mình qua đời, Quỷ Mẫu giả dạng bà không hề biết đến sự tồn tại của con mèo đá này, nên không đến nhà Lưu Hiểu Hồng để đòi. May mắn là mẹ Lưu Hiểu Hồng cũng quên mất chuyện này, nên con mèo đá mới có thể được bảo tồn đến tận bây giờ. Nếu mẹ mình sợ con mèo bị người khác phát hiện nên cố tình giấu ở nhà Lưu Hiểu Hồng, điều đó chứng tỏ con mèo này ẩn giấu một thông tin vô cùng quan trọng, chẳng lẽ..."
Trần Trí từng đọc một tài liệu cổ thời Đường, vì thời đó không có ngân hàng hay tiệm cầm đồ, nên nhiều gia đình quyền quý thường cất giữ tài sản trong nhà, dẫn đến việc thường xuyên bị trộm cướp. Để chống trộm, giới quý tộc và người giàu thời đó rất chuộng một loại vật dụng lưu trữ đặc biệt.
Loại vật dụng này nhìn bề ngoài như một món đồ đá bình thường, có thể là một con chó đá, cũng có thể là một cái bình, nhưng bên trong lại rỗng. Họ niêm phong vàng bạc châu báu quý giá vào trong, sau đó bôi bùn đen ra bên ngoài để nó trông như một món đồ trang trí bình thường. Nhờ cách này, rất nhiều báu vật cổ đã được bảo tồn, được gọi là Tàng Bảo Khám.
Nếu con mèo đen này chính là một cái Tàng Bảo Khám, vậy bên trong bụng nó chắc chắn có bí mật khác.
Trần Trí cầm con mèo đen lên lắc lắc, quả nhiên nghe thấy những âm thanh rất khẽ. Bụng con mèo này chắc chắn là rỗng.
Trần Trí mất khoảng nửa tiếng đồng hồ, cẩn thận cạo sạch lớp bùn đen trên bề mặt con mèo. Chân thân con mèo vàng rực rỡ lộ ra. Cậu nhanh chóng nhận ra mình đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản. Con mèo vàng này không chỉ đúc liền khối không có khe hở, mà toàn thân còn khắc đầy những dòng chú văn dày đặc. Những dòng chú văn này tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, chạm vào da thịt người vô cùng đau đớn.
Trần Trí mở lòng bàn tay ra, hóa ra từ lúc nãy, bàn tay phải dùng để cạo con mèo đã bắt đầu rỉ máu liên tục, trên đó đầy những vết cắt.
Trần Trí nắm chặt bàn tay, lại nhìn con mèo vàng khắc đầy chú văn kia. Nếu cậu không đoán sai, những dòng chú văn trên thân con mèo này chính là một loại nguyền rủa cực mạnh, cấm con người chạm vào.