Đại Tranh bỗng nhiên lên tiếng: "Đừng nói chuyện này nữa, lão đệ! Cậu không phải đi một mình đúng không? Người đi cùng cậu đâu rồi?"
Trần Trí nghe vậy thì tim đập thịch một cái, lập tức lùi lại phía sau một bước, tay siết chặt khẩu súng, họng súng chĩa thẳng về phía Đại Tranh.
"Sao anh biết tôi còn một người bạn đồng hành? Tôi đâu có nói cho anh biết."
Đại Tranh nghe xong thì khựng lại, rồi nhanh chóng mỉm cười: "Lão đệ, sao cậu lại hồ đồ thế? Chính cậu bảo với tôi là đến núi để tìm người mà! Đã tìm được rồi thì chắc chắn là phải có thêm một người nữa chứ! Bây giờ cậu ta đâu rồi?"
Trần Trí nhìn chằm chằm vào Đại Tranh trước mặt, tra súng vào bao bên hông, tay phải khẽ chạm vào thanh đoản đao "Đồ Thần", rồi khẽ lắc đầu nói:
"Tôi chưa từng nói với anh mục đích tôi đến núi này là gì, cũng không hề nhắc đến chuyện tìm người. Anh vốn dĩ không hề biết có một người khác đi cùng, trừ khi... anh đã nhìn thấy chúng tôi từ trước."
Gương mặt của Đại Tranh bỗng chốc cứng đờ, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, trông như thể lớp da mặt sắp bong ra đến nơi. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi trước họng súng của Trần Trí, nhưng khi nhìn thấy thanh Đồ Thần đao, lông mày hắn nhíu chặt lại. Trần Trí nhìn thấy trong ánh mắt hắn thoáng qua một tia mất kiên nhẫn.
"Nói đi! Người bạn kia của cậu đang ở đâu? Chúng ta mau cùng rời khỏi thung lũng này thôi." Gương mặt Đại Tranh vẫn đang cười, nhưng cơ mặt lại không hề ăn khớp, khóe miệng rách toác ra như hình bán nguyệt.
"Bạn tôi đã rời khỏi đây rồi." Trần Trí thản nhiên đáp, mắt vẫn ghim chặt vào phản ứng của đối phương, "Anh không phải Đại Tranh. Rốt cuộc anh là thứ gì, tại sao lại giả dạng thành anh ấy?"
Nghe đến đây, Đại Tranh bỗng chốc đứng bật dậy, cứ như thể đôi chân kia chưa từng bị thương. Biểu cảm của hắn vẫn cứng nhắc, cơ thể dần cong về phía sau, giống như một con thú đang vô cùng giận dữ.
Đúng lúc này, Trần Trí chợt nghe thấy tiếng sột soạt vang lên trong rừng cây phía sau. Cậu thầm kêu không ổn, chắc chắn là Béo Uy thấy tình hình không ổn nên đã từ trên cây xuống. Cậu không nhịn được mà gào lên: "Đừng qua đây, là bẫy!"
Ngay khoảnh khắc đó, Đại Tranh trước mặt bỗng vặn vẹo. Ngũ quan trên mặt hắn như tan chảy, xoắn xuýt lại thành một khối, dần dần biến đổi thành một gương mặt khác. Đó là một con quái vật không có mắt mũi, làn da trơn bóng sáng loáng, toàn thân phủ đầy chất nhầy nhớp nháp, chiếc lưỡi dài ngoằng vươn ra như một con sâu xanh khổng lồ.
Trần Trí rút Đồ Thần đao ra, nhanh chóng lùi lại vài bước, sẵn sàng nghênh chiến với con quái vật đang chực chờ lao tới.
Nhưng con quái vật giống con sâu xanh kia không lập tức tấn công Trần Trí, mà cuộn chiếc lưỡi đỏ lòm lại, hướng lên không trung phát ra những tiếng kêu quái dị: "Tụ lù lù lù, tụ lù lù lù, tụ lù lù lù."
Trần Trí ngẩn người trước tiếng kêu ấy, nhưng lập tức phản ứng lại: "Không ổn, nó đang gọi đồng bọn, phải ngăn nó lại!" Nghĩ đoạn, cậu định xông lên.
Chỉ thấy một cơn gió lướt qua, một ngọn giáo đâm xuyên qua con quái vật từ đầu đến cuối. Con quái vật trào ra dòng máu đen ngòm, "bịch" một tiếng ngã xuống đất, những chất lỏng nhớp nháp tuôn ra từ cái xác căng phồng vẫn còn đang khoác trên mình bộ quần áo của Đại Tranh.
Trần Trí giật mình trước biến cố đột ngột, vội ngước nhìn lên thì thấy một gã đàn ông cầm đoản đao từ trên cây nhảy xuống. Gã mặc bộ quần áo đính đầy lá cây, trông chẳng khác nào một gã người rừng, ngọn giáo vừa rồi chính là do gã phóng ra.
Gã đàn ông mặc lá cây đá vào xác con quái vật dưới đất, rút ngọn giáo ra, dùng tiếng Khách Gia thuần thục hét lớn với Trần Trí: "Mấy người còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau theo tao chạy đi! Con yêu quái này vừa báo tin rồi, đám địa tinh sắp kéo đến nơi, chúng nó sẽ ăn tươi nuốt sống mấy người đấy!"
Hét xong, gã đàn ông vác giáo chạy biến vào sâu trong rừng.
Trần Trí quay đầu lại thì thấy Béo Uy đã chạy tới. Vừa rồi thấy Trần Trí sắp bị quái vật tấn công, Béo Uy định chạy đến cứu, nhưng mọi chuyện xảy ra quá nhanh, chưa kịp phản ứng thì quái vật đã chết rồi.
"Theo hắn, mau chạy!" Trần Trí ra hiệu cho Béo Uy phía sau, hai người cùng gã đàn ông kia lao nhanh vào rừng rậm.
Quả nhiên, chưa chạy được bao xa, họ đã nghe thấy tiếng gầm rú vang dội phía sau. Một đám thú nhân đang lao nhanh vào rừng, điên cuồng đuổi theo họ.
Cả ba người cắm đầu chạy thục mạng. Trần Trí thầm nghĩ nếu lúc này mà đi thi Olympic, chắc chắn họ sẽ phá kỷ lục thế giới. Gã đàn ông kia luôn chạy ở phía trước, tốc độ rất nhanh, lại vô cùng thông thạo địa hình nơi này. Trần Trí và Béo Uy bám sát phía sau, len lỏi qua những lối mòn ngoằn ngoèo để tiến vào một rừng đá.
Địa hình trong rừng đá vô cùng phức tạp, tựa như một mê cung tự nhiên, người không quen đường rất dễ bị lạc.
Gã đàn ông xoay chuyển trong rừng đá, cuối cùng chạy tới một khe nứt lớn trên vách đá rồi nhảy vọt vào trong, biến mất dạng.
Tiếng gầm rú đuổi theo ngày một gần, Trần Trí và Béo Uy không kịp suy nghĩ, nhảy theo gã vào khe nứt. Khi chân chạm đất, họ mới phát hiện ra khe nứt này không sâu, bên dưới là một con đường đá ngầm tự nhiên. Sau khi đi trong bóng tối một đoạn, ánh sáng bỗng lóe lên.
Hóa ra đầu kia của con đường đá thông với một hang động nhỏ, ở giữa có một thác nước ngầm làm bức bình phong tự nhiên, người thường rất khó phát hiện ra.
Gã đàn ông chạy vào hang mới dừng lại, chống tay lên hông, thở hổn hển nói với Trần Trí và Béo Uy: "Đến đây là an toàn rồi, chúng không tìm được tới đây đâu."
Trần Trí và Béo Uy lúc này mới trút được gánh nặng, ngồi phịch xuống tảng đá, thở dốc.
Vừa rồi chạy quá gấp, Trần Trí không kịp nhìn kỹ gã đàn ông này. Bây giờ nhìn lại mới thấy, những chiếc lá trên người gã chỉ là để ngụy trang, bên trong vẫn mặc quần áo vải, nhưng đã rách nát từ bao giờ, không biết bao nhiêu năm chưa thay. Gã có làn da màu lúa mạch, trông khoảng 40 tuổi, cơ bắp săn chắc, hàm răng trắng bóc, gương mặt toát lên vẻ đôn hậu, chất phác đặc trưng của người miền núi.
"Này người anh em, rốt cuộc ông là cao nhân phương nào thế? Sao lại xuất hiện bất ngờ như Tôn Ngộ Không, lại còn ăn mặc như người rừng vậy?" Béo Uy vừa thở vừa đánh giá vị cao nhân kỳ lạ này.
Gã đàn ông đứng thẳng người, mỉm cười thân thiện với Trần Trí và Béo Uy, lộ ra hàm răng trắng đều.
"Tao tên Xuân Sinh, người làng Quái Khanh. Lúc mẹ tao còn sống, bà ấy là trưởng làng Quái Khanh."