Chiều hôm ấy, bầu trời chìm trong ánh trăng mờ ảo, không khí khắp vùng núi Thiên Hoa trở nên đặc quánh, ẩm ướt vì những trận mưa kéo dài suốt mấy ngày qua.
Trần Trí, Quỷ Đao và Béo Uy được tài xế chở thẳng vào tư gia của nhà họ Bào, khu biệt thự suối nước nóng nằm sâu trong núi Thiên Hoa.
Vừa đặt chân vào biệt thự, mọi bài trí vẫn y như cũ, chỉ có điều trước cửa xuất hiện thêm rất nhiều hoa tươi. Cách sắp đặt trông vô cùng tinh tế, mang đậm phong vị của một người phụ nữ. Những võ sĩ Lam Đái vẫn canh giữ lối vào hồ suối nước nóng như mọi khi. Ngoài đám võ sĩ đang tụ tập ở đó, họ còn thấy Lão Cân Đẩu đang ngồi thẫn thờ bên bờ hồ.
Kể từ sau cái chết của Tam Tử, Lão Cân Đẩu rất ít khi xuất hiện. Nghe nói dạo này ông ta trở nên vô cùng kỳ quặc, sức khỏe ngày một sa sút, tính tình cô độc, khép kín và hiếm khi giao tiếp với người ngoài. Biết tin Trần Trí và Béo Uy trở về, ông ta cũng không chủ động tìm gặp. Lúc này thấy họ đến, sắc mặt ông ta cũng chẳng mấy nhiệt tình, không hề mở lời chào hỏi.
Báo gia vì lo lắng cho sức khỏe của Lão Cân Đẩu nên thời gian này không bắt ông ta quản lý công việc nữa, chỉ để ông ta an tâm tĩnh dưỡng tại biệt thự. Lão Cân Đẩu dường như rất thích nơi này, cả ngày chỉ quanh quẩn trong khu vườn phía sau, tuyệt nhiên không bước chân ra ngoài. Trần Trí biết, khu vườn phía sau chính là nơi có ngọn đồi nhỏ đầy rẫy những ngôi mộ (nghĩa trang riêng của nhà họ Bào). Lão Cân Đẩu ở lại đây là để bầu bạn với Tam Tử.
Đây là lần đầu tiên Béo Uy nhìn thấy Lão Cân Đẩu kể từ khi trở về từ thôn Quải Khanh. Lão Cân Đẩu chỉ gật đầu từ xa, trên mặt không chút biểu cảm. Béo Uy rảo bước định lại gần trò chuyện, nhưng Lão Cân Đẩu lại lảng tránh ra xa, như thể không muốn tiếp chuyện với họ.
“Sao Lão Cân Đẩu lại thành ra nông nỗi này? Ông ấy…”, Béo Uy nhìn bóng dáng già nua của Lão Cân Đẩu từ xa, nói với Trần Trí rồi thở dài thườn thượt, lắc đầu ngao ngán. “Hầy! Mọi thứ đều thay đổi rồi!”
Ba người Trần Trí đang định bước tiếp vào trong thì bỗng nhiên một bóng người quen thuộc tiến lại gần.
“Các anh về rồi sao?”
Một người phụ nữ bước đi nhẹ nhàng từ trong biệt thự ra, trên môi nở nụ cười rạng rỡ. Đó chính là Tần Nguyệt Dương.
Kể từ sau khi rời khỏi mộ thần Thiên Hồ, đây là lần đầu tiên Trần Trí gặp lại Tần Nguyệt Dương. Trước đó, vì chuyện của Béo Uy nên Trần Trí chẳng còn tâm trí đâu mà hỏi han tình hình của cô, chỉ nghe nói cô đang được tổ chức điều trị đôi mắt.
Đôi mắt của Tần Nguyệt Dương đã hoàn toàn bình phục, những vết sẹo quanh mắt cũng đã biến mất. Đôi mắt vốn dĩ rất đẹp của cô giờ đây lại ánh lên vẻ lấp lánh đặc trưng của loài bán thần. Tần Nguyệt Dương vẫn giữ vóc dáng gầy gò như trước, nhưng gương mặt đã hồng hào hơn, trông cô có sức sống hơn hẳn. Trang phục và trang sức trên người cô rất lộng lẫy, nhìn qua là biết giá trị không hề nhỏ.
“Ồ, mới mấy ngày không gặp mà thay đổi chóng mặt thế! Cọng Cần, dạo này có chuyện gì tốt lành à?”, Béo Uy nhìn thấy dáng vẻ rạng rỡ của Tần Nguyệt Dương thì không khỏi trầm trồ, vừa nói vừa nháy mắt cười cợt.
Trần Trí nhìn từ trên xuống dưới một lượt, hơi sững sờ rồi cũng mỉm cười, khẽ hỏi: “Dạo này cô vẫn ở đây sao?”
“Vâng! Tôi vẫn luôn ở cạnh Báo gia”, khi nói những lời này, mặt Tần Nguyệt Dương hơi ửng hồng. Cô khẽ gật đầu với Trần Trí rồi nói tiếp: “Đi theo tôi, Báo gia đang đợi mọi người bên trong.”
“Chuyện này là sao?”, Béo Uy trợn tròn mắt hỏi.
Tần Nguyệt Dương không đáp, chỉ xoay người đi về phía biệt thự. Trần Trí và Béo Uy nhìn nhau, rồi cùng Quỷ Đao bước theo sau cô.
“Này! Hai người nói xem có phải con nhỏ Cọng Cần này gặp vận may không? Sao trông nó có thần sắc thế nhỉ? Trước kia cứ như dân tị nạn châu Phi, giờ ăn diện vào nhìn xinh ra phết”.
Quỷ Đao lạnh lùng liếc Béo Uy một cái, không nói lời nào.
“Đừng nói bậy nữa”, Trần Trí khẽ cười nhắc nhở Béo Uy. “Địa vị của cô ấy trong nhà họ Bào giờ không tầm thường đâu. Sau này đừng gọi là Cọng Cần nữa, đổi sang gọi là Bào tẩu đi.”
“Bào tẩu? Ai? Cô ta…? Tần Nguyệt Dương mà chúng ta nhặt về từ đống xác chết ấy hả?”, Béo Uy kinh ngạc đến mức suýt phun máu, phải lấy tay che miệng cố nhịn cười. “Báo gia đúng là không kén chọn thật! Cái gì cũng vơ vào được.”
Tần Nguyệt Dương đi phía trước, chẳng biết có nghe thấy họ nói gì không, cứ thế dẫn đường thẳng ra đình nghỉ mát giữa hồ suối nước nóng.
Đây là lần đầu tiên Béo Uy nhìn thấy cấu trúc của hồ nước nóng này, anh không khỏi bị lối kiến trúc tinh xảo nơi đây thu hút, miệng không ngớt lời tán dương. Khi họ đi đến đình nghỉ mát giữa hồ, thấy Báo gia đã ngồi đợi sẵn ở đó.
Cái ao ở giữa đình không chứa nước nóng. Báo gia mặc bộ đồ Đường trang bằng vải cotton tinh khiết, thư thái tựa vào ghế đá. Thấy họ bước vào, ông mỉm cười đứng dậy, phất tay.
“Vào đi! Cứ tự nhiên.”
Sau khi mọi người vào đình ngồi xuống, Báo gia phất tay ra hiệu, Tần Nguyệt Dương rất ngoan ngoãn lui ra ngoài.
“Báo gia, chúc mừng ông nhé! Chuyện của ông và Cọng Cần… à không, Bào tẩu, là từ khi nào vậy?”, Béo Uy cười cợt nịnh nọt, thăm dò phản ứng của Báo gia.
“Ồ!”, Báo gia đáp một tiếng bâng quơ như thể không nghe rõ. Ông không bàn về vấn đề này mà lấy một chai rượu vang cùng vài chiếc ly chân cao từ tủ rượu bên cạnh.
Báo gia rót rượu cho Béo Uy trước, rồi vỗ vai anh: “Anh em à, hiểu lầm trước đây đều là chuyện quá khứ rồi, đừng để bụng.”
“Không, không, ông khách sáo quá, là tại tôi không nên giấu giếm ông…”, Béo Uy cuống quýt giải thích. Từ tối qua, anh cứ lải nhải mãi với Trần Trí vì lo lắng Báo gia sẽ nhắc lại chuyện cũ.
“Báo gia, thực ra tôi không cố ý lừa dối ông, trước kia tôi…”
“Đều là anh em cả, không cần nói nhiều”, Báo gia ngắt lời Béo Uy, nhẹ nhàng nói: “Chuyện quá khứ cứ để nó qua đi, con người đừng nên quá vướng bận những chuyện đã rồi.”
“À! Vâng…”, Béo Uy nuốt ngược lời vào trong, không dám nói thêm gì nữa.
Báo gia tiếp tục rót rượu cho Trần Trí và Quỷ Đao, rồi nâng ly lên nói: “Hôm nay tôi mời các cậu đến đây là để nói cho các cậu biết, tôi, Bào Bình, cảm ơn vì tất cả những gì các cậu đã làm! Uống cạn ly này, mạng sống của chúng ta sẽ gắn kết với nhau, từ nay về sau không ai được nghi ngờ ai nữa.”
Nói đoạn, Báo gia uống cạn ly rượu vang rồi bảo: “Đây là chai Lafite năm 1942, mọi người nếm thử xem, nghe nói trong rượu có cả mùi khói lửa của Thế chiến thứ hai đấy.”
“Rượu vang mà cũng có mùi chiến tranh ư?”, Trần Trí lần đầu nghe thấy cách nói này. Anh thử ngửi, chẳng hiểu sao lại thực sự cảm nhận được mùi thuốc súng thoang thoảng trong ly.
Ba người Trần Trí cũng uống cạn ly rượu. Báo gia lúc này cầm chai rượu lên rót thêm cho mọi người.
“Chuyến đi thôn Quải Khanh lần này của các cậu có thể coi là một thu hoạch bất ngờ. Các cậu đã tìm được 5 viên linh thạch quý giá, mỗi viên đều có công dụng riêng. Trong đó có một viên dùng để duy trì sự cân bằng nguồn nước, cực kỳ quý hiếm, cũng là thứ mà tổ chức đang thiếu hụt nhất.”
Lời của Báo gia khiến Béo Uy vô cùng đắc ý. Nhờ hơi men, anh hào hứng nói:
“Vậy giờ chúng ta có thể coi là những siêu anh hùng cứu thế giới rồi nhỉ? Mặc quần sịp ngoài quần dài là thành siêu nhân rồi còn gì?”
Câu nói của Béo Uy khiến mọi người bật cười. Béo Uy tiếp tục: “Phải rồi Báo gia, viên linh thạch màu đen đó rốt cuộc dùng để làm gì? Viên đá đó không tầm thường chút nào, tôi thấy đám Ngưu Quỷ địa ngục khổng lồ kia đều bị nó khống chế.”