Những hình vẽ trên tấm bản đồ được khắc họa vô cùng tinh xảo, phủ kín toàn bộ phần lưng của Đạm Si. Kỹ thuật xăm này chính là "Cổ Ám Thích Pháp" đã thất truyền từ lâu.
Ám Thích còn được gọi là "Bảo Huyết Văn Thân", là một kỹ thuật xăm cổ xưa của người Miêu, nay đã không còn lưu truyền. Loại hình xăm này lấy da thịt con người làm vật trang trí, đưa máu của loài linh quy sống hàng ngàn năm dưới biển vào trong da. Với cách này, dù người đó đã chết từ lâu, hình vẽ trên da vẫn tươi mới, không hề phai nhạt. Thời cổ đại, y học chưa phát triển, huyết thống thường khó phân định, nên kỹ thuật xăm này thường được dùng cho các vương tử, thế tử ngay khi mới chào đời để đảm bảo dòng dõi hoàng tộc không bị lẫn lộn.
Toàn bộ hình xăm là những đường chỉ dẫn chằng chịt, đan xen phức tạp, tất cả đều là hình ảnh của các công trình kiến trúc. Nhìn kỹ mới thấy, mỗi một con đường đều là đi vào mà không có lối ra, ẩn chứa vạn điều huyền cơ.
Ở giữa tấm bản đồ có một ký hiệu chữ tròn, đó là biến thể của hai chữ thần văn hợp lại, ý nghĩa của hai chữ này chính là: "Phong Đô".
Phong Đô còn được gọi là Quỷ Thành, chính là âm tào địa phủ trong truyền thuyết dân gian. Tương truyền, Phong Đô là một thành trì hỗn mang, không trên không dưới, không trời không đất, âm hàn lạnh lẽo, vĩnh viễn không có ánh mặt trời.
Bên trong Phong Đô đầy rẫy những âm hồn sau khi chết, cùng với yêu ma quỷ quái của địa phủ. Truyền thuyết kể rằng Phong Đô có Điện Diêm Vương, Quỷ Môn Quan, Âm Dương Giới, mười tám tầng địa ngục... Người chết đi sẽ dựa vào hành vi khi còn sống mà bị đưa đến những khu vực khác nhau. Phong Đô Đại Đế là vị thần cai quản địa phủ, còn Điện Diêm Vương chính là nơi ngự trị của vị tử thần này.
Trần Trí từng nghĩ, cái gọi là Quỷ Thành Phong Đô chẳng qua chỉ là nơi không tồn tại, do con người hư cấu ra vì nỗi sợ hãi cái chết. Các bậc quân vương thời xưa vì muốn kiểm soát dân chúng nên đã thêu dệt nên một địa ngục kinh hoàng, hù dọa thế nhân phải trung quân ái quốc, kẻ nào có lòng phản nghịch sẽ phải đọa xuống địa ngục chịu khổ.
Nhưng khi nhìn thấy tấm bản đồ này, anh hoàn toàn có thể khẳng định, Phong Đô là một nơi có thật trên thế gian.
Nhìn vào cấu trúc bên trong bản đồ thành Phong Đô, địa thế phức tạp, đường đi hiểm trở nhưng vô cùng hợp lý. Đây hoàn toàn là một công trình kiến trúc được thiết kế bài bản, mọi cấu trúc và lối đi cần thiết đều hiện hữu, tuyệt đối không hề thua kém các công trình hiện đại.
Cửa vào Phong Đô là một cánh cửa đối xứng, cấu trúc bên trong và bên ngoài vô cùng khác biệt, độ phức tạp của các tuyến đường không thể dùng từ "mê cung" để hình dung.
Ngay cả một người thường xuyên xem bản vẽ và am hiểu về kỹ thuật xây dựng như Trần Trí cũng không thể nhìn thấu hướng đi chi tiết của tấm bản đồ này trong chốc lát. Nói cách khác, nếu không có tấm bản đồ này, việc muốn đặt chân vào thành Phong Đô còn khó hơn lên trời.
"Đây chính là bản đồ Hoàng Tuyền mà anh em mình cần tìm sao?" - Béo Uy khẽ vuốt ve những hình xăm, biểu cảm vô cùng nghiêm nghị. Cậu đưa tay chạm vào cánh cửa ở lối vào, lầm bầm: "Nếu lối vào này nằm ở núi Trường Bạch, vậy nơi này chắc chắn là cánh cửa đồng đó. Liệu nơi phía sau cánh cửa kia... thực sự là địa ngục sao?"
"Rất có khả năng." - Trần Trí lặng lẽ gật đầu, sau đó nói tiếp: "Thứ chúng ta thấy bây giờ chỉ là bản đồ phẳng, các tuyến đường và hướng đi trên đó vô cùng rắc rối. Rất nhiều thông tin được ẩn giấu bên trong những thứ mắt thường không thấy được. Chúng ta cần mang tấm bản đồ này về, dùng kỹ thuật phóng đại rồi nghiên cứu tỉ mỉ mới có thể hiểu thấu đáo."
Nói đến đây, Trần Trí nhìn Béo Uy: "Giờ chúng ta hãy nghĩ cách làm sao để lấy tấm bản đồ này ra đã."
"Còn cách nào khác sao? Lột da thôi chứ còn gì nữa!" - Béo Uy cười với Trần Trí, rút con dao găm từ trong bao bảo vệ chân ra, bắt đầu ướm thử trên lưng Đạm Si.
Trần Trí lại thấy hơi chùn bước. Lột da người không phải chuyện đơn giản. Thứ nhất, anh thực sự không nỡ xuống tay. Thứ hai, lưng Đạm Si đã lạnh cứng từ lâu, da thịt dính chặt vào nhau, chiếc áo cà sa bằng chỉ vàng đã bện chặt vào máu thịt nó. Lớp biểu bì của con người vốn rất mỏng, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ rách nát hoàn toàn.
Hai người cẩn thận dùng dao găm, từng chút một tách chiếc áo cà sa ra khỏi cơ thể Đạm Si.
Chiếc áo cà sa thấm đẫm máu thịt, chất liệu vô cùng dày dặn, bên ngoài là lụa đỏ dệt cùng chỉ vàng, nhưng bên trong lại là một lớp lót bằng lụa vàng mỏng manh, đường kim mũi chỉ lỏng lẻo, lập tức rơi ra. Khi lớp lụa vàng dính đầy máu được bóc tách, họ phát hiện ra một điều bất ngờ bên trong chiếc áo.
Sau khi lớp lụa vàng rơi ra, bên trong áo cà sa có một mảnh vải dệt kim to bằng bàn tay được khâu chặt vào lớp lót.
Trên mảnh vải dệt kim viết vài dòng chữ nhỏ bằng bút lông, nét chữ thanh tú ngay ngắn, sử dụng lối chữ chính thống thời Nam Tống - chữ Tống cổ.
Nội dung những dòng chữ này như sau:
"Thiên tai hoành hành, bách tính lầm than. Bần tăng Đạm Si ở chùa hoàng gia, ngày ngày hưởng lộc vua ban, thấy dân chúng chịu khổ trong nước sôi lửa bỏng mà bất lực, trong lòng hổ thẹn với quân vương và dân chúng, tâm trí chẳng thể an yên."
"Nghe đồn trong vùng hiểm trở núi Trường Bạch có bảo cảnh Cực Lạc, cất giấu vạn kho báu, binh dũng hàng ức, có thể chống lại ngoại xâm, bình định chiến tranh. Bần tăng phát nguyện, nhất định phải tìm ra bảo cảnh Cực Lạc, mang kho báu ra ngoài để giải nỗi khổ lầm than cho thiên hạ."
Sau đoạn văn này, đoạn tiếp theo vẫn là chữ Tống cổ nhưng nét chữ bay bướm, nguệch ngoạc, dường như được viết trong lúc vô cùng cấp bách:
"Bần tăng lầm lạc bước vào Quỷ Thành Phong Đô, khổ không sao kể xiết, ai có thể cứu ta? Nơi đây mọi thứ đều là tận cùng, ta chịu nỗi khổ lột da róc xương, không cam tâm chịu chết, chỉ mong một ngày thoát khỏi bể khổ địa phủ, trở về nhân gian, đoàn tụ cùng gia đình, giải trừ đại nạn cho bách tính."
Văn bản dừng lại ở đó. Sau khi đọc xong, Trần Trí lật mảnh vải dệt kim lại, chỉ thấy mặt sau của nó có một bài ca dao được viết bằng máu. Nét chữ rối loạn, vô cùng mờ nhạt, như thể do một người không biết chữ nguệch ngoạc viết ra.
Nội dung bài ca dao là:
"Điện Diêm Vương, đoạn sinh tử, một cơn gió sinh, một cơn gió tử. Vương hầu tướng lĩnh thời xưa cuối cùng cũng đến chốn này, cuối cùng khó thoát khỏi một cái chết."
Đọc xong những dòng chữ này, Trần Trí và Béo Uy im lặng hồi lâu, nhất thời không biết nói gì cho phải.
"Mẹ kiếp, xem ra tên Đạm Si này cũng không hẳn là kẻ xấu." - Béo Uy cuối cùng cũng thốt lên một câu, vẻ mặt đầy bất lực.
Nhân tính luôn biến đổi, tốt xấu của một người đôi khi do hoàn cảnh quyết định. Kẻ hôm nay tội ác tày trời, ngày xưa cũng có thể là một người tốt. Giống như lối chữ Tống cổ trên mảnh vải này, người sáng tạo ra nó chính là Tần Cối, kẻ để lại tiếng xấu muôn đời. Tần Cối tuy là kẻ phản bội bán nước cầu vinh, nhưng từng là một tài tử tâm hướng về thiên hạ. Thời gian, địa vị... đều có thể thay đổi một con người.
Cả hai không nói thêm gì nữa, việc quan trọng lúc này là nhanh chóng lấy tấm bản đồ da người xuống.
Vì mảnh vải dệt kim đã thấm đẫm máu đen, Trần Trí dùng một miếng vải bọc lại rồi nhét vào trong ngực áo.
Sau đó, Béo Uy cầm dao, nhanh nhẹn lột toàn bộ tấm da trên lưng Đạm Si xuống.
Khi không còn lớp da lưng, thi thể Đạm Si càng trở nên thê thảm khó nhìn. Hai người dùng áo cà sa bọc lấy hài cốt của nó rồi khiêng ra khỏi ngôi cổ tháp.
Trở lại mặt đất, họ nhìn thấy...