Phệ Hồn Nghịch Thiên

Lượt đọc: 16679 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 020
vị hôn phu

“Vị hôn phu?” Lão giả trung niên khẽ giật mình, ánh mắt không khỏi dời về phía kẻ vừa rồi thoạt nhìn có vài phần quái dị, mái tóc dài màu lam nhạt như tơ lụa, tướng mạo lại tuấn tú khác thường.

Cảm thụ được hơi ấm truyền đến từ cánh tay, còn có chút đụng chạm mềm mại, lại nghe thấy hương thơm thấm vào tận tâm can, Liễu Phong nhất thời há hốc mồm, cằm suýt chút nữa rớt xuống đất. Cô nàng lại nói mình là vị hôn phu của nàng! Nghĩ đến ba chữ này, Liễu Phong lập tức cảm thấy tiểu tâm can của mình lại một lần nữa cuồng loạn, một loại cảm giác khác thường trong nháy mắt lan khắp toàn thân.

Bất quá, may mắn là Liễu Phong dạo gần đây không còn là kẻ si tình háo sắc, trong chớp mắt, sau khi kiêu ngạo và tự tôn qua đi, hắn lập tức nở một nụ cười gượng gạo. Nhìn thấy ánh mắt đã nổi lên sát khí của lão giả trung niên, cho dù Liễu Phong có ngốc đến đâu cũng có thể minh bạch Ngải Liên Na có chủ ý gì. Cái chó má vị hôn phu a! Chẳng qua là cô nàng cảm thấy bản thân đánh không lại đám người kia, sắp chết còn muốn kéo kẻ khác xuống nước mà thôi, mà hắn, Liễu Phong, rất không may lại trở thành ứng cử viên số một cho vị trí đệm lưng này.

Cô nàng nhất định là vì chuyện mắt tam giác, muốn báo phục ta! Liễu Phong thầm nghĩ, vô cùng bi phẫn. Tiểu nha đầu chẳng những lớn lên xinh đẹp, tâm cơ cũng không hề ít a! Muốn coi lão tử là đệm lưng, nằm mơ đi! Trong lòng Liễu Phong không ngừng cười lạnh, đã muốn rút tay ra.

Chính là, vừa nhìn thấy khuôn mặt có chút thẹn thùng của Ngải Liên Na, cùng với một loại thần sắc điềm đạm đáng yêu trong đôi mắt đẹp, Liễu Phong không khỏi mềm lòng, lực đạo trên cánh tay trong sát na biến mất không thấy tăm hơi, nhất thời lại không rút ra được. Mà lúc này, lão giả trung niên dẫn theo đám dong binh, đã vây đến trước mặt Liễu Phong.

“Các hạ là vị hôn phu của tiểu thư này?” Lão giả trung niên trong mắt lóe lên một tia hung tàn tàn khốc, trầm giọng hỏi. Liễu Phong không khỏi khe khẽ thở dài, giết người cướp của, hắn cũng không lạ lẫm gì, cho dù chưa từng làm qua cũng thường xuyên nghe nói đến, chính là bị bắt buộc thành vị hôn phu của người khác thì thật là kỳ quái, hắn vẫn là lần đầu tiên gặp phải. Nghĩ đến đây, Liễu Phong không khỏi cười gượng, muốn lắc đầu.

Chính là, không đợi Liễu Phong có động tác, trên cánh tay truyền đến một hồi cảm giác đau đớn, Liễu Phong vừa nghiêng đầu, nhất thời nhìn thấy Ngải Liên Na với đôi mắt mang theo thần sắc khẩn cầu, đôi mắt đẹp thanh tịnh vô ngần. Thân thể Liễu Phong không khỏi chấn động, trong đôi mắt trong nháy mắt xuất hiện một tia mê ly, trong khoảnh khắc này, Liễu Phong lại phát hiện đôi mắt đẹp trước mắt tựa hồ có một loại cảm giác vô cùng quen thuộc, thoáng ma xui quỷ khiến khiến hắn đình chỉ động tác lắc đầu, ngược lại khẽ gật đầu.

“A? Vậy ngươi muốn làm gì?” Lão giả trung niên nhìn thật sâu Liễu Phong, trầm giọng hỏi. Tuy dựa vào kinh nghiệm, lão giả trung niên đã cảm giác ra quan hệ giữa nam nữ trước mắt có chút cổ quái, có thể là do hắn thật sự không muốn lãng phí thời gian dây dưa ở chỗ này, cũng bất chấp suy nghĩ quá nhiều, trực tiếp dứt khoát hỏi.

Ta làm sao biết phải làm gì! Trong lòng Liễu Phong không khỏi phát ra một tiếng rên rỉ vô lực, chính là việc đã đến nước này, Liễu Phong tuy không thích phiền toái, cũng chỉ có thể cắn răng gắng gượng xuống dưới, cười ôn hòa, nhẹ nói: “Cứ theo lời nàng mà làm!” Nói rồi, cười ha hả vỗ vỗ vai Ngải Liên Na. Cảm thụ được động tác của Liễu Phong, thân thể Ngải Liên Na cứng đờ, trong mắt cũng hiện lên một tia tức giận, chính là lúc này cũng không thể phát tác, chỉ có thể lộ ra một nụ cười thoạt nhìn rất ngọt ngào.

Biến hóa tự nhiên của Ngải Liên Na không lọt khỏi mắt Liễu Phong, chứng kiến cô nàng có chút muốn nổi giận, hắn rốt cục cảm nhận được một tia thoải mái, tâm tình buồn bực vừa rồi bị Ngải Liên Na bày một vố cũng giảm bớt không ít, cũng cười được càng thêm vui vẻ. Hai người tâm tư cùng biến hóa rất nhỏ lão giả trung niên lại không phát giác, còn tưởng rằng đây là hai người đang tỏ vẻ thân mật, sắc mặt không khỏi trầm xuống: “Xem ra chuyện này các ngươi muốn nhúng tay vào rồi? Không biết nên xưng hô các hạ như thế nào đây?”

Ni Cổ Lạp tuy ở Pha Lệ địa vị trong gia tộc không cao, chính là từ khi Liễu Phong đến trang viên, điều kiện lại cải thiện không ít, quần áo trên người cũng không hề giống trước kia, ngược lại biến thành cách ăn mặc chính tông quý tộc, cho nên lão giả trung niên cũng không dám khinh thường, dù sao trên thế giới này có rất nhiều người mà bọn hắn, đám dong binh này, không thể trêu vào.

Mỉm cười, Liễu Phong lại có chút chần chờ, không biết có nên nói ra tên của mình hay không, nếu như nói ra, vạn nhất có biến cố gì, sau này phiền toái sẽ ít đi rất nhiều, bất quá nếu nói ra, có lẽ có thể dựa vào thanh danh gia tộc Pha Lệ để uy áp đám người kia, ngược lại tiết kiệm rất nhiều phiền toái không cần thiết, bất quá Liễu Phong lại không muốn xem danh phận gia tộc đã xuống dốc đến trợ giúp mình làm gì.

“Mẹ kiếp! Ngươi coi mình là cái thá gì, phó đoàn trưởng đại nhân chúng ta hỏi ngươi mà ngươi còn mẹ chồng mụ mụ, ngươi có phải muốn chết không hả!” Liễu Phong đang muốn quyết định không nói ra tên của mình, một thanh âm thô bạo đột nhiên vang lên. Mà theo thanh âm vang lên, chỉ thấy phía sau lão giả trung niên đột nhiên một thân ảnh cao lớn mạnh mẽ chớp động, đón lấy một quyền mang theo tiếng xé gió mãnh liệt hướng thẳng vào mặt Liễu Phong mà đánh tới, lại đúng là một chiến sĩ có giọng nói và dáng người đồng dạng cường tráng.

Chiến sĩ cao lớn quả nhiên tính tình nóng nảy, nói động thủ là động thủ ngay, không hề có bất kỳ báo hiệu nào, bất quá khi hắn đi ngang qua bên cạnh lão giả trung niên, Liễu Phong thấy rõ ràng lão giả trung niên thoáng chần chờ. Rất hiển nhiên, động tác của chiến sĩ cao lớn tuy nhanh, nhưng lão giả trung niên rất quen thuộc hắn, tuyệt đối có thời gian ngăn cản, bất quá lại không làm mà thôi, xem ra lão giả trung niên cũng muốn thử xem phân lượng của Liễu Phong.

Quyền phong nhanh chóng cực kỳ, trong nháy mắt đã đến trước mặt Liễu Phong, quyền phong mãnh liệt càng kích động khiến mái tóc dài màu lam nhạt của Liễu Phong có chút tung bay. Trong tiếng kinh hô của Ngải Liên Na, con mắt Liễu Phong khẽ mỉm cười, một tia hàn quang trong nháy mắt hiện lên, nụ cười ôn hòa vẫn như cũ treo trên mặt, thân thể nhẹ nhàng tiến lên một bước, cánh tay theo khuỷu tay của Ngải Liên Na rút ra, đón lấy không hề né tránh, một quyền đối diện với nắm tay lớn như cái nồi của chiến sĩ cao lớn.

« Lùi
Tiến »