“Ngươi… chẳng lẽ muốn nói cho ta, ngươi có thể đột phá?” Liễu Phong song nhãn trợn tròn, kinh ngạc hỏi. Hắn biết rõ, Mông Tô thân là Vong Linh, vốn đã bị thiên địa chi lý trói buộc. Vong Linh tuy nắm giữ Bất Tử Chi Thân, nhưng cái giá phải trả chính là vĩnh viễn không thể tăng trưởng lực lượng.
“Ta cũng không rõ. Bất quá, theo hầu bên cạnh ngươi đã lâu, ta xác thực cảm giác được trong cơ thể mình không ngừng phát sinh biến hóa kỳ dị. Ngươi đối với thiên địa lý giải đã đạt tới mức độ dung nhập vô thức. Theo ngươi, thân thể ta chịu ảnh hưởng cực lớn, tựa hồ sắp thoát ly khỏi phạm trù Vong Linh. Chỉ tiếc, cánh cửa cuối cùng kia vẫn khó lòng vượt qua. Nhưng ngẫm lại, đột phá đến Thần cấp, vậy cũng đủ rồi.” Mông Tô thản nhiên đáp.
Liễu Phong nhất thời có chút phản ứng không kịp.
“Ta biết ngươi hoài nghi. Hơn một ngàn năm qua, năng lượng ta tích súc đã đạt tới mức độ khó tin, cực kỳ khổng lồ, dù là ngươi cũng khó có thể tưởng tượng. Một khi thoát khỏi gông cùm xiềng xích, muốn đột phá Thần cấp cũng không phải là chuyện khó.” Mông Tô đương nhiên nói.
Liễu Phong trầm mặc gật đầu. Có thể nói đột phá Thần cấp là chuyện không khó, e rằng trừ vị này ra, không còn ai khác dám khẳng định như vậy…
“Ta có thể giúp ngươi như thế nào?”
“Ta cũng chưa rõ ràng. Bất quá, cảm giác hiện tại ngươi cho ta so với trước kia đã khác biệt rất lớn. Ngươi hẳn là đã khôi phục thực lực Thần cấp? Ta nghĩ, nếu ngươi truyền cho ta sự lý giải của ngươi về lực lượng, ắt sẽ có trợ giúp không nhỏ.” Mông Tô dường như cũng không có suy nghĩ cụ thể, chỉ là chợt lóe lên một ý niệm.
Truyền? Liễu Phong ngẩn người, sau đó đặt một tay lên sọ Mông Tô. Toàn thân hắn đại phóng quang mang, thất thải vầng sáng rực rỡ.
Từ khi viên dung hợp tinh hạch sáp nhập vào huyết mạch, Liễu Phong phát hiện mình càng thêm mẫn cảm với cảnh vật chung quanh, càng dễ dàng sinh ra cộng minh với vạn vật. Loại cảm giác này vô cùng kỳ lạ, đến mức khó dùng ngôn ngữ hình dung.
Giờ khắc này, Liễu Phong đang thử đem sự lý giải của mình truyền cho Mông Tô thông qua hai tay. Dù hành động này có chút nguy hiểm, nhưng hiển nhiên cả Mông Tô và Liễu Phong đều không quá để ý.
Theo tay Liễu Phong đặt lên não bộ Mông Tô, hai thân thể tựa hồ trong nháy mắt liền hòa thành một thể. Chẳng bao lâu, trên người Mông Tô bắt đầu xuất hiện một ít khí tức của Liễu Phong. Đồng thời, thân thể Mông Tô cũng bắt đầu tản ra những vầng sáng khó hiểu.
Nếu lúc này có người chứng kiến tình cảnh này, ắt sẽ kinh hãi phát hiện, hai người dường như đã "tuy hai mà một"!
Mông Tô trầm thấp gào rú một tiếng, sau đó buông bỏ khống chế đối với thân thể, tùy ý năng lượng của Liễu Phong tán loạn trong cơ thể hắn.
Sự lý giải của Liễu Phong đối với thiên địa cũng theo năng lượng mà truyền khắp toàn thân Mông Tô. Bất quá, bởi vì dù sao hai người năng lượng thuộc tính bất đồng, nên Mông Tô phải chịu một ít tổn thương không tính là nghiêm trọng.
Nhưng so với việc lĩnh ngộ những pháp tắc thiên địa này, những đau đớn trên thân thể kia có vẻ không đáng kể. Cũng may Mông Tô là Vong Linh, đồng thời trong cơ thể tích lũy một nguồn năng lượng khổng lồ đến cực điểm. Nếu không, ngay khi năng lượng của Liễu Phong nhập vào cơ thể, e rằng Mông Tô đã bạo thể mà vong.
Dù sao, giữa năng lượng của bất kỳ ai cũng ít nhiều có sự bài xích. Mà phương thức năng lượng nhập vào cơ thể này chỉ có lực phá hoại chứ không có kiến thiết lực. Giống như phong cách chiến đấu của Eisenberg, hắn lợi dụng đặc tính năng lượng này, rót năng lượng của mình vào cơ thể đối phương, sau đó tiến hành bạo tạc, phá hoại.
Nhưng Mông Tô thân là Vong Linh, kháng tính thân thể vốn đã vượt xa người thường. Hơn nữa, nguồn năng lượng khủng bố tích lũy qua ngàn năm càng khiến cho năng lực chống cự ngoại lực của Mông Tô đạt đến một trình độ kinh người.
Bởi vậy, mặc dù năng lượng của Liễu Phong không kiêng nể gì mà chạy khắp ngõ ngách trong cơ thể Mông Tô, nhưng Mông Tô vẫn có thể nhẫn thụ loại thống khổ này, thậm chí từ đầu đến cuối liền biểu lộ cũng không hề thay đổi.
Thời gian trôi qua, ánh mắt Mông Tô trở nên có chút lập lòe. Liễu Phong cũng không hề tàng tư, mà là lợi dụng đặc tính năng lượng, đem tất cả lý giải của mình về lực lượng bày ra cho Mông Tô.
Mà theo sự lý giải càng sâu sắc về năng lượng, thân thể Mông Tô đã dần dần phát sinh biến hóa. Bề mặt làn da thậm chí ẩn ẩn bắt đầu xuất hiện một ít huyết sắc, thay thế cho màu xanh trắng trầm lặng nguyên bản.
Mà Liễu Phong có phản ứng trực quan nhất. Vừa mới bắt đầu, năng lượng của hắn tiến vào cơ thể Mông Tô phảng phất như chỉ tiến vào một đống vật chết ẩn chứa năng lượng khổng lồ. Nhưng theo thời gian trôi qua, tựa hồ dưới sự kích thích của hắn, đống thịt chết kia lại dần dần có hoạt tính.
Hơn nữa, trình độ sinh động còn đang dần dần tăng cường theo thời gian. Năng lượng ẩn chứa trong đống thịt chết cũng dần dần thích phóng ra theo sự gia tăng hoạt tính.
Năng lượng rõ ràng đối với năng lượng trong cơ thể Mông Tô gây ra mâu thuẫn và bài xích, khiến cho việc chuyển vận năng lượng của Liễu Phong càng phát ra đơn giản.
Nhưng Liễu Phong lại phát hiện, chỉ cần hắn không ngừng đưa vào năng lượng, tựa hồ năng lượng trong cơ thể Mông Tô cũng sẽ dùng năng lượng của hắn làm môi giới, dần dần chảy vào trong cơ thể hắn. Mà do Vu Mông Tô có đặc tính Vong Linh, khiến cho những năng lượng trong cơ thể kia dù khổng lồ, lại không hề có bất kỳ ấn ký nào. Năng lượng tựa hồ là thuần túy nhất, có thể bị bất luận kẻ nào hấp thu.
Tình huống hết sức kỳ quái, thật giống như Liễu Phong hấp thu năng lượng của Mông Tô. Cảnh tượng này khiến Liễu Phong có chút chần chờ, bởi vì hình thức trạng thái này cũng không phải đến từ bản ý của hắn, hắn không muốn làm cho Mông Tô hiểu lầm.
"Đừng lo lắng, tiếp tục đi. Tình hình là như thế này, trong cơ thể ta tích súc năng lượng quá mức khổng lồ. Khi ta hoàn toàn là Vong Linh thì không vấn đề gì, thân thể Vong Linh có năng lực đặc biệt của nó. Nhưng một khi thân thể ta bắt đầu biến hóa, sẽ không chịu nổi năng lượng này. Năng lượng sẽ vô ý thức tìm kiếm vật dẫn khác, đây là cơ hội tốt cho ngươi."
Lời nói của Mông Tô làm cho Liễu Phong yên lòng. Không ngờ chỉ vì làm cho Mông Tô hiểu được thiên địa, rõ ràng đến cuối cùng ngay cả mình cũng có không nhỏ chỗ tốt... Những năng lượng chậm rãi chảy đến trong cơ thể này chi tinh thuần vượt xa tưởng tượng...
Lại qua thật lâu, thân thể Mông Tô đột nhiên bộc phát ra một đạo quang mang còn thâm thúy hơn của Liễu Phong. Liễu Phong đang truyền năng lượng lý giải cũng bị đột nhiên gia cắt đứt! Ngạc nhiên nhìn xem Mông Tô tản ra lưu quang tràn ngập các loại màu sắc, Liễu Phong mới có hơi bừng tỉnh đại ngộ, Tử Linh Kỵ Sĩ... quả nhiên đã tấn cấp Thứ Thần!