"Ngươi bảo ta là gì?"
Nghe Liễu Phong xưng hô như vậy, Sạc Lê sắc mặt âm trầm, nghiến răng ken két.
"Đương nhiên là nhân yêu, thế nào? Ngươi điếc tai hay sao? Loại bất nam bất nữ, âm dương quái khí như ngươi, rõ ràng là dương cương bất túc. Nói ngươi nhân yêu còn oan uổng lắm chắc? Ai nha, chẳng lẽ cúc hoa của các hạ ngứa ngáy rồi sao? Ta không có hứng thú an ủi nhân yêu đâu, các hạ tìm người khác đi." Liễu Phong rung đùi đắc ý, lời lẽ vô cùng xấc xược.
Tâm tính của hắn đã sớm phát sinh biến hóa. Liễu Phong lúc này, bớt đi một phần nóng vội, thêm vào một phần thong dong tự tại.
Sạc Lê giận tím mặt: "Hôm nay, ta tất sát ngươi!"
"Thôi đi thôi đi, đừng học mấy thói hư tật xấu đó. Suốt ngày phải giết phải giết, ngươi mà giết được thì còn nói làm gì? Vạn nhất không giết được chẳng phải mất mặt lắm sao? Dù gì cũng là lão nhân gia thành danh đã lâu, sao lại nóng nảy như vậy?"
Liễu Phong tiếp tục dùng ngôn ngữ trêu chọc Sạc Lê, tựa hồ căn bản không để vị Bái Hỏa Giáo Giáo Tông vào mắt. Hắn tiến đến bên cạnh Đế Rích, khẽ cúi đầu: "Phụ thân đại nhân, con đã trở về."
"Ừm, trở về là tốt rồi. Ăn cơm chưa? Đợi đuổi đám gia hỏa đáng ghét này đi, ta bảo người nhà chuẩn bị cho con một bữa thịnh soạn." Đế Rích thấy con mình xuất hiện thì mừng rỡ, trong lòng an định hơn nhiều. Tuy không biết con mình đã gặp kỳ ngộ gì, nhưng nhìn khí thế lúc này, Ni Cổ Lạp tuyệt đối không kém Sạc Lê!
"Ha ha, phụ thân đại nhân không cần lo lắng, bất quá chỉ là mấy con ruồi nhặng thôi. Tuy vo ve nghe cũng thật đáng ghét." Liễu Phong ngoáy ngoáy lỗ tai, người gia tộc Pha Lệ bên cạnh đều cười ồ lên.
Sạc Lê phẫn nộ gầm lên: "Muốn chết!"
Hắn lần nữa lao về phía Liễu Phong!
Liễu Phong khẽ bước sang một bên, nghênh đón Sạc Lê. Hai đại Thánh Giai lại lâm vào chiến cục cục bộ!
Chung quanh, vô luận là nhân mã Bái Hỏa Giáo hay người gia tộc Pha Lệ đều lui về phía sau. Bất kể là ai, dù là cửu cấp, nếu không đạt tới Thánh Giai, ở vào dòng xoáy giao phong của cao thủ Thánh Giai đều vô cùng nguy hiểm.
Năng lượng khí xoáy tụ và phong bạo sinh ra từ giao phong của cao thủ Thánh Giai đủ để xé nát đại bộ phận cường giả cửu cấp! Chỉ có số ít người đối với lực lượng lĩnh ngộ đạt đến một trình độ nhất định, mới có thể chống lại loại năng lượng cuồng bạo sinh ra khi cao thủ Thánh Giai giao phong!
Liễu Phong và Sạc Lê đều chủ động kéo chiến trường lên cao, để tránh cho nhân mã hai bên tổn thất không đáng có.
"Ni Cổ Lạp! Ta đã nghe danh ngươi. Không thể phủ nhận, ngươi là thiên tài. Xem ra, ngươi chỉ sợ là thiên tài ngàn năm khó gặp. Tuổi còn trẻ mà đạt tới Thánh Giai, đối với lực lượng lĩnh ngộ cũng cực kỳ sâu sắc. Bất quá, ngươi có một nhược điểm trí mạng, mà nhược điểm này sẽ định đoạt sự thất bại của ngươi hôm nay! Ni Cổ Lạp, ngươi phải trả giá cho sự cuồng vọng của mình. Hôm nay, ngươi hẳn phải chết!" Sạc Lê lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn Liễu Phong như nhìn một người chết.
"Đã sớm nghe nói Bái Hỏa Giáo Giáo Tông cùng Tây Đại Lục Giáo Hoàng tịnh xưng song kiêu. Bất quá xem ra, bản lĩnh thật sự của các hạ còn chưa được lĩnh giáo, ít nhất phần bổn sự khoác lác không thẹn với danh xưng thiên hạ vô song." Liễu Phong cười hì hì nói, vẻ mặt lỗ mãng. Nhưng trong lòng Liễu Phong không hề có một tia dao động.
Đối phương dù sao cũng là thành danh đã lâu. Cho dù Liễu Phong có lòng tin chiến thắng hắn, nhưng độ khó khăn trong đó hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý. Vẻ ngoài bất quá chỉ là để ma túy đối phương mà thôi.
Mình là thiên tài trẻ tuổi, có chút đắc ý quên hình cũng là hợp tình hợp lý. Đồng thời, Liễu Phong đang toàn lực cảm giác sự lưu động của không khí chung quanh.
Trên đường từ Hải Tộc hướng gia tộc đuổi tới, Liễu Phong không phải là không làm gì cả, mà là đang thật sự cố gắng nhận thức sự lưu động của không khí, để chứng minh suy đoán của mình lúc ở Hải Tộc.
Quả nhiên, thông qua sự lưu động của không khí để cảm giác chung quanh khó khăn hơn so với thông qua nước biển. Nhưng đồng thời, Liễu Phong cũng phát hiện, thông qua sự lưu động của không khí có thể lấy được tin tức kỹ càng hơn nhiều!
Chỉ là, lượng tin tức mà sự lưu động của không khí phản hồi về quá nhiều. Liễu Phong trong giai đoạn thể nghiệm sơ kỳ suýt chút nữa tinh thần hỏng mất vì không thể phân tích từng tin tức một cách trật tự.
May mắn tinh hạch trong cơ thể tiến vào giai đoạn Phục Đỉnh có bước tiến nhảy vọt, đối với tinh thần của hắn cũng có được cường hóa tác dụng rất mạnh, rồi mới miễn cưỡng chống đỡ qua.
Dọc đường, Liễu Phong không ngừng thử phân tích tin tức truyền về từ sự lưu động của không khí.
Cuối cùng cũng khiến hắn có chút thành tựu. Ít nhất lúc này, hắn có thể cảm nhận được cử động của người hoặc động vật to lớn ở phụ cận thông qua sự lưu động của không khí.
Đương nhiên, hắn vẫn chưa thể cảm nhận được sự biến hóa của tro bụi nhỏ bé thông qua sự lưu động của không khí. Yêu cầu đối với tinh thần quá cao, muốn phân tích tin tức quá mức khổng lồ. Liễu Phong không nóng nảy, ít nhất chứng minh đây là một con đường đúng đắn. Một khi hoàn toàn nắm giữ, đối với sự tiến bộ của thực lực hắn sẽ có trợ giúp lớn lao.
"Cuồng vọng!" Sạc Lê khẽ quát một tiếng, hai tay huyễn hóa ra vô số chưởng ảnh, hướng về Liễu Phong lung quét tới!
Liễu Phong đối mặt với chưởng ảnh cực nhanh của Sạc Lê, đột nhiên nhắm mắt lại, đồng thời tự phong bế thính giác, dựa vào làn da để cảm giác sự lưu động của không khí chung quanh. Sau đó, giữa lúc Sạc Lê trợn mắt há hốc mồm, thân hình hắn cấp tốc lắc lư, hoàn toàn né tránh chưởng ảnh của Sạc Lê!
Liễu Phong bây giờ không buông tha bất kỳ cơ hội nào để rèn luyện cảm giác của mình. Loại năng lực này chỉ có trong chiến đấu chân chính mới có thể phát triển nhanh chóng. Tự mình nghiên cứu tôi luyện, hiệu quả không rõ ràng lắm.
Sạc Lê không thể tưởng tượng nổi nhìn Liễu Phong nhắm mắt lại. Cảm giác bị khinh thị trào dâng, tốc độ ra tay nhanh hơn, trong bàn tay càng mang theo thanh âm sấm gió!
Liễu Phong vẫn thong dong né tránh, mỗi lần luôn cách bàn tay của Sạc Lê vài centimet. Có thể hết lần này tới lần khác, chính là vài centimet đó, Sạc Lê cũng không cách nào đột phá.
Sạc Lê có một loại cảm giác, hình như mình đang thôi động Liễu Phong. Động tác của Liễu Phong luôn đồng bộ với mình. Bàn tay của mình đưa ra rất xa, thân thể của Liễu Phong rời khỏi rất xa. Công kích của mình đánh vào vị trí nào, thân thể đối diện phảng phất bị ép ra vị trí đó.
Cảm giác khó chịu này khiến hắn muốn thổ huyết, lại không rõ vì sao lại xảy ra chuyện như vậy.
"Thiên Nhân Hợp Nhất?" Trong đầu Sạc Lê đột nhiên hiện lên từ này, lập tức bị ý nghĩ của mình làm cho kinh hãi. Không thể nào, đó là trình độ chỉ có Thần Cấp mới có thể đạt tới. Ni Cổ Lạp trước mắt rõ ràng vẫn chỉ là Thánh Giai, làm sao có thể đạt tới Thiên Nhân Hợp Nhất?
Khí thế trên người Sạc Lê lại một lần nữa tăng lên. Hừ, mặc kệ ngươi tà môn cỡ nào, ta sẽ dốc hết toàn lực! Ta không tin đấu khí hùng hồn mà ta tích góp từng tí một trong mấy chục năm lại không cường đại bằng ngươi!
Hai tay Sạc Lê ôm lại cùng nhau, năng lượng đấu khí hùng hậu vẫn còn như thực chất.
Liễu Phong cũng đột nhiên cảm giác được không khí chung quanh tựa hồ có chút cứng lại, thậm chí đến cả hành động của mình cũng khó khăn hơn rất nhiều. Chuyện gì xảy ra?
"Ni Cổ Lạp, ngươi thật sự rất không tồi, rất mạnh. Có lẽ qua vài năm nữa sẽ vượt qua ta. Ngươi quá nguy hiểm, cho nên hôm nay, ngươi nhất định phải chết!" Sạc Lê nói xong, khí thế trên người lại một lần nữa tăng lên, năng lượng đấu khí của cả người phóng lên trời, thậm chí dùng hắn làm trung tâm, tạo ra một cơn bão mang theo Lôi Điện!
Liễu Phong phát hiện mình rõ ràng không cách nào di động! Ngay cả không khí chung quanh cũng bị đông kết!
Sạc Lê, đây là thủ đoạn gì?
Liễu Phong vẫn nhắm mắt lại. Mặc dù không rõ lắm về thủ đoạn mà Sạc Lê đang thi triển, nhưng Liễu Phong không lo lắng. Đã trải qua quá nhiều luân hồi, quá nhiều kiếp, hắn đều là cao thủ tuyệt đỉnh. Lĩnh ngộ của hắn đối với lực lượng đã đến cảnh giới không thể tưởng tượng.
Mặc kệ đối phương sử dụng thủ đoạn gì, đều không thoát khỏi sự khống chế lực lượng. Mà chỉ cần là khống chế lực lượng, Liễu Phong có lòng tin phá giải.
Sạc Lê nói Liễu Phong có khuyết điểm chí mạng, đó là vì hắn thấy tuổi Liễu Phong còn trẻ. Có thể tu luyện tới Thánh Giai hiển nhiên là thiên phú dị bẩm. Nhưng dù thiên phú dị bẩm, muốn đạt tới trình độ Thánh Giai cũng nhất định phải khổ tu ngày đêm. Sạc Lê cho rằng khuyết điểm của Liễu Phong chính là thiếu kinh nghiệm thực chiến!
Hai người cao thủ, thực lực tương đương chém giết, kinh nghiệm sẽ quyết định rất nhiều thứ.
Sạc Lê cho rằng, Liễu Phong tuy có được thực lực tương xứng với mình, nhưng kinh nghiệm chiến đấu quá mức khiếm khuyết. Dù sao loại vật này cần thời gian để tích lũy, không liên quan đến thiên tài hay không thiên tài.
Nhưng hắn không thể ngờ được, Liễu Phong tuy tuổi thật không lớn, nhưng đã trải qua luân hồi ngàn thế. Hết thảy của hắn đều vượt xa nhiều người trên thế giới, kể cả lý giải và hiểu biết về tánh mạng, kể cả khống chế lực lượng, kể cả kinh nghiệm chiến đấu. Những thứ đó đối với Liễu Phong mà nói đều chỉ là trò cười. Tuy thế giới luân hồi chỉ là ảo giác, nhưng đối với Liễu Phong mà nói, hắn đã thật sự trải qua ngàn vạn năm diễn biến.
Mà ngàn vạn năm tuế nguyệt chính là tài phú lớn nhất của Liễu Phong lúc này! Tài phú không ai biết!
Khí thế của Sạc Lê đã tăng lên tới đỉnh điểm! Cho dù là người gia tộc Pha Lệ và Bái Hỏa Giáo chúng nhân ở xa dưới mặt đất cũng có thể cảm nhận được sự nặng nề ép tới khiến người không thở nổi.
Mà ở trên không Liễu Phong thì bị đông lại, không cách nào động đậy. Hết thảy chung quanh tựa hồ cũng bị Sạc Lê đóng băng.
"Hừ, Giáo Tông bệ hạ thi triển Linh Hồn Đông Kết, ngay cả cao thủ Thánh Giai cũng tuyệt đối không có lực hoàn thủ. Kẻ này thật sự không biết tự lượng sức mình, lại mưu toan cùng bệ hạ đối kháng." Một danh sư mang theo ngữ khí kiêu ngạo nói, đồng thời khiêu khích nhìn người gia tộc Pha Lệ đối diện.
"Linh Hồn Đông Kết." Sạc Lê lạnh lùng nói ra bốn chữ này, đồng thời hai tay tụ tập vô tận lực lượng điên cuồng đập về phía Liễu Phong!
Hai mắt Liễu Phong đột nhiên mở ra! Bởi vì trong tích tắc Sạc Lê huy động nắm tay, Liễu Phong thông qua cảm giác đã minh bạch phương pháp hắn sử dụng lực lượng.
Mà một khi phương thức lực lượng bị phá giải, căn bản không cách nào tạo thành bất kỳ uy hiếp nào.
Liễu Phong đơn giản vươn một tay, giữa ánh mắt khó tin của mọi người, cứ vô cùng đơn giản tiếp được một quyền của Sạc Lê, một quyền phảng phất có thể hủy diệt thế giới.