Hải tộc vốn dĩ an bình gần ngàn năm, nay lại cuồn cuộn nổi lên phong ba bão táp. Chuyện thị phi đồn đãi vốn dĩ là thứ lan truyền nhanh nhất thế gian, đối với nhân loại hay Hải tộc đều là như vậy. Huống chi lời đồn này lại còn xuất phát từ miệng Hải Hoàng lâu không hiện thế, hơn nữa còn được ngài đích thân khẳng định là tin tức xác thực!
Hải Thần Tam Xoa Kích!
Từ sau thời đại Hải Thần đến nay, đây là thần khí duy nhất có thể khiến toàn bộ Hải tộc điên cuồng, nguyện trả bất cứ giá nào, thậm chí táng tận lương tri. Nó cứ thế lặng yên không một tiếng động xâm nhập vào sinh hoạt của Hải tộc, khiến mọi người không kịp chuẩn bị tâm lý.
Rãnh Biển Thâm Lam!
Nơi hiểm ác chỉ được Sạc Lê Thống Lĩnh nhắc đến, nay đã trở thành chủ đề bàn tán của toàn bộ Hải tộc.
Từ khi Hải Hoàng Bố Tăng ban bố tin tức trọng yếu kia, đã trọn vẹn một tuần trôi qua.
Theo như Bố Tăng và Sạc Lê đồng chứng minh, Hải Thần Tam Xoa Kích xác thực nằm sâu trong Rãnh Biển Thâm Lam. Chỉ có điều vì một vài nguyên nhân đặc thù, muốn tiến vào cần phải chọn đúng thời điểm. Mà thời điểm này chính là Sinh Nhật Xích Pia hội mười ngày, dịp Hải tộc mỗi mười năm kỷ niệm Thần Vẫn!
Thời gian chỉ còn lại ba ngày!
Liễu Phong lẳng lặng ngồi trong phòng Ru Đích một mình tĩnh tu. Chẳng rõ vì sao, Hải Hoàng Bố Tăng và Sạc Lê đều không đồng ý cho Liễu Phong rời đi, mà lại yêu cầu hắn phải cùng đại bộ đội tiến vào Rãnh Biển Thâm Lam.
Thế thời bức bách, Liễu Phong chỉ đành bị động chấp nhận. Bất quá để thực hiện nghĩa vụ của một lão sư, hắn đề nghị được mang Ru Đích theo cùng. Yêu cầu không mấy khó khăn này nghiễm nhiên được thông qua.
Liễu Phong cho rằng, hành động lần này, do Bố Tăng yêu sách, ắt hẳn sẽ có Tứ Đại Hải Vương tề tựu. Hơn nữa Hải Hoàng thâm sâu khó lường, căn bản không đến lượt hắn nhúng tay. Lần tiến đến này coi như là mở mang kiến thức, dù sao Hải Thần Tam Xoa Kích, chính là thần khí trong truyền thuyết a, cũng có thể mang Ru Đích đi xem cho biết.
Về phần nguy hiểm, Liễu Phong không cho rằng dưới đội hình hùng mạnh như vậy còn có thể gặp phải nguy hiểm thực sự.
Nếu không thì, nguy cơ lớn nhất có lẽ chỉ là... Bất quá Liễu Phong biết mình dù thế nào cũng sẽ là người an toàn nhất trong đám.
Bởi lẽ Liễu Phong không có khả năng tranh đoạt Hải Thần Tam Xoa Kích. Hải Thần Tam Xoa Kích là thần khí của Hải tộc, mà phàm là thần khí, thường có linh hồn của riêng mình. Kẻ không phải Hải tộc nếu cưỡng đoạt Hải Thần Tam Xoa Kích, tuyệt đối là họa chứ không phải phúc.
Huống chi còn có Lão Tổ Tông Bạch Lôi và Sạc Lê có giao tình. Sạc Lê dù sao cũng phải nể mặt Lão Tổ Tông mà chiếu cố hắn chứ.
Nhưng tất cả đều chỉ là suy đoán của hắn. Thứ duy nhất có thể dựa vào vĩnh viễn chỉ có thực lực của bản thân. Cho nên trong mấy ngày này, Liễu Phong nắm chặt từng khắc để tu luyện, đối với cảm giác đã càng ngày càng thành thạo, gần như sắp hình thành một loại bản năng.
Liễu Phong hết sức hài lòng về điểm này. Và những Tinh Hạch trong cơ thể cũng vô cùng nghe lời. Mấy ngày nay, trong lòng Liễu Phong luôn có một sự rung động, phảng phất như có thể nắm bắt được điều gì đó. Nhưng thứ kia quá mức mờ ảo, chỉ cần hơi dùng sức liền tan thành mây khói. Cảm giác hữu lực sử không ra khiến Liễu Phong vô cùng bực bội.
Nhưng Liễu Phong tinh tường, mình tuyệt đối đã tìm được phương pháp chính xác, hoặc là, chính là con đường thông đến Thánh Giai!
Chỉ là nấc thang này còn quá mơ hồ, Liễu Phong không dám mạo hiểm bước đi, sợ rằng sơ sẩy giẫm hụt, vĩnh viễn không thể trèo lên.
Mở mắt nhìn Ru Đích đang chăm chú nhìn mình, Liễu Phong tùy ý cười: "Đừng lo lắng, lần đi này hẳn là không có gì nguy hiểm. Dù sao chúng ta và bọn họ vô can, muốn tìm phiền toái cũng không tìm đến chúng ta được."
Ru Đích khẽ gật đầu: "Chỉ cần đi theo sư phụ, ta còn sợ gì nữa."
Từ khi Liễu Phong biến Ru Đích từ một phế vật được công nhận thành cao thủ thực thụ, Bối Đế, Âu Văn và Ru Đích đều xem Liễu Phong như thần nhân.
Thậm chí có chút mù quáng nghe theo. Ru Đích trải qua mấy ngày hấp thu đã sắp hoàn thành Thú Hồn Biến, đạt được thực lực Cửu Cấp. Điều này đối với Ru Đích, người luôn khát vọng sức mạnh, tuyệt đối là tin vui lớn nhất.
Nhất là cảm thụ được lực lượng của mình tăng trưởng rõ rệt, Ru Đích mấy ngày nay luôn sống trong hưng phấn. Nếu như không phải sau khi trải qua Thú Hồn Biến tính cách có chút thay đổi, Ru Đích có lẽ đã vui mừng luồn lên nhảy xuống.
Liễu Phong trải qua một tuần tĩnh tu, phát hiện mình đã đến bình cảnh. Muốn đột phá e rằng không liên quan đến việc có cố gắng hay không.
Hắn hiện tại giống như đang đứng trước một bức tường, liều mạng tìm kiếm cánh cửa để có thể vượt qua nó. Có lẽ một lúc nào đó linh quang chợt lóe, giây sau liền tìm được cánh cửa, cũng có thể cả đời chỉ quanh quẩn bên ngoài bức tường.
Nhìn Ru Đích mang vẻ mặt sùng bái, Liễu Phong lại nghĩ đến khi nào mới có thể trở lại Đại Lục Bỉ Lăng. Vốn dĩ chỉ vì để bản thân an tâm thoải mái hơn mà mới lao tâm điều giáo Ru Đích, ai ngờ lại vô cớ bị cuốn vào cuộc tranh đoạt thần khí của Hải tộc.
Thật mẹ nó tà tính, tựa hồ từ trước đến nay chưa từng gặp may mắn!
Liễu Phong vừa oán thầm trong lòng, vừa nhìn Ru Đích, đột nhiên phát hiện tiểu tử hôm nay có vẻ cao hứng hơi khác thường: "Sao vậy? Lại có chuyện gì? Khiến ngươi vui vẻ như vậy?"
Khuôn mặt nhỏ của Ru Đích đỏ lên: "Không có gì, sư phụ ngài đa tâm."
"Nói dối cũng không biết lừa, mau nói, nhất định là có việc cầu ta?" Liễu Phong nhìn phản ứng của Ru Đích có thể đoán ra đại khái, dù sao vẫn còn trẻ con, chút tâm tư ấy giấu diếm được ai?
"Hắc hắc, kỳ thật thật đúng là có chút sự muốn nhờ ngài lão nhân gia. Xích Pia mời ta tối nay đến nhà nàng ăn cơm, nói nhất định phải làm cho ta mang theo ngài, người xem có phải là..." Ru Đích vẻ mặt nịnh nọt tiếu dung, ngay cả xưng hô đều đổi lại kính xưng.
"Cút đi, ai là lão nhân gia." Liễu Phong vỗ nhẹ đầu Ru Đích, tâm tư không ngừng chuyển động. Xích Pia mời Ru Đích ăn cơm thì không có gì, nhưng vì sao lại muốn gọi cả hắn? Trước kia hắn còn cảm thấy Y Sắc phong bình luận ngu xuẩn tham tài Dẫn chủ có điều, hiện tại xem ra, chỉ sợ không chỉ đơn giản như vậy.
Vì sao Hải Hoàng, Hải Vương cùng lúc hiện ra ở yến hội sinh nhật con gái hắn? Trong chuyện này đến tột cùng có liên hệ gì?
Có chút đau đầu lắc đầu, Ru Đích bên cạnh lại lầm tưởng là sư phụ của mình không đồng ý đi, không khỏi khẩn trương: "Sư phụ, cầu xin ngài, ngài hãy đi đi, đây là lần đầu tiên Xích Pia mời ta, ngài giúp ta đi mà."
Liễu Phong dở khóc dở cười nhìn Ru Đích: "Ta có nói không đi đâu, chỉ là đột nhiên nghĩ đến vài thứ thôi."
"Vậy là đi?"
"Đi, đương nhiên đi, có người mời khách ăn cơm sao lại không đi?"
"Thật tốt quá!" Ru Đích thoáng nhảy lên, lòng tràn đầy vui mừng giương hiện trên mặt, xem Liễu Phong cũng tùy theo tâm tình tốt hơn một chút.
"Chỉ là, Ru Đích, ngươi rốt cuộc yêu thích nàng ở điểm gì?" Liễu Phong nhìn Ru Đích, đúng là vẫn còn có chút không đành lòng, không tự chủ được hỏi. Xích Pia cho hắn cảm giác thật sự là quá thành thục, hoàn toàn không giống như là một đứa trẻ mười lăm tuổi nên có.
Xích Pia làm việc dường như có mục đích rất mạnh, tuy Liễu Phong không rõ nàng rốt cuộc muốn làm gì, nhưng Liễu Phong biết rõ, nàng tuyệt đối không phải đối với Ru Đích sinh ra nhiều hảo cảm, chỉ sợ nhân tố lớn nhất ngược lại là chính mình.
Nữ nhân rất đáng sợ, thực tế nếu ngươi yêu loại nữ nhân này thì càng đáng sợ hơn, bởi vì các nàng rất ít khi xem xét đến cảm tình, mà chỉ là một sự trao đổi lợi ích, làm như thế nào mới có thể phù hợp lợi ích của mình nhất!
"Nàng xinh đẹp như vậy, thiện lương như vậy, đối với người lại tốt, cơ hồ không có khuyết điểm, nàng ở đâu ta đều yêu thích." Ru Đích nói phi thường trắng ra, vào tai Liễu Phong nhưng chỉ làm cho Liễu Phong một tiếng thở dài, xem ra mối tình đầu ngây ngô của thiếu niên thật là khoảnh khắc ngu xuẩn nhất của đời người.
"Ru Đích, ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, nhiều khi thứ ngươi cho là tốt nhất kỳ thật thường không nhất định thích hợp với ngươi." Liễu Phong nghĩ nửa ngày, như thế nào cũng nghĩ không ra nên nói gì, chỉ có thể vô ý thức nói một câu, nhưng vừa thốt ra Liễu Phong cũng có chút không được tự nhiên.
Chính mình khi còn bé không phải phiền nhất những đạo lý lớn giáo dục như thế sao, hiện tại ngược lại dùng lời giống vậy đi giáo dục tiểu đồ đệ rồi?
Thôi, cho dù bị thương cũng không có gì quá ghê gớm, nam nhân không thông qua cảm tình tổn thương thì như thế nào trưởng thành? Hơn nữa không chuẩn Xích Pia thật có thể yêu tiểu Ru Đích cũng không chừng.
Dù sao hiện tại tiểu Ru Đích cũng có thể xem như tiêu chuẩn kim quy tế, vô luận gia thế, cách đối nhân xử thế hay thực lực đều có thể nói là lựa chọn tốt nhất, thật sự là không có lý do gì không được hoan nghênh a.
Liễu Phong tự an ủi bản thân, phát hiện tiểu Ru Đích quả nhiên giống như chính mình năm đó nghe được những lời giảng dạy, tuy bởi vì tôn kính mình, tiểu Ru Đích không cách nào trực tiếp tỏ vẻ gì bất mãn, nhưng dùng trầm mặc để chống lại không phải là phương thức mà rất nhiều đứa trẻ không thích nhất sao?
Vỗ vỗ đầu Ru Đích: "Đi chuẩn bị một chút đi, nếu là tiệc tối, vậy thì mặc chỉnh tề một chút, tranh thủ mê hoặc Xích Pia trong lòng ngươi. Ba ngày nữa sẽ đi theo ta đến Rãnh Biển Thâm Lam, tuy lần đi này hẳn là không có gì nguy hiểm, nhưng tình huống thật sự ai cũng không nói chính xác, cho nên mấy ngày nay ngươi cứ thoải mái đi."
Được Liễu Phong cho phép, Ru Đích dị thường hưng phấn, gật đầu đáp ứng, bắt đầu tìm tòi trong phòng mình những trang phục có thể khiến mình thêm anh tuấn.
Liễu Phong nhìn Ru Đích như thấy lại hình ảnh mình khi còn bé, trong lòng hơi có chút ấm áp, mang theo sủng nịch tiếu dung lắc đầu, trong lòng quyết định chủ ý, mặc kệ Xích Pia và Y Sắc phụ nữ tính toán gì, mình cũng không thể để tiểu Ru Đích chịu thiệt thòi quá lớn.
Đương nhiên, chịu chút thiệt nhỏ là có thể chấp nhận, dù sao ai cũng phải trưởng thành từ những bài học, trên đường đi luôn xuôi gió xuôi nước ngược lại không tốt.