“Bảo lưu dấu ấn nô lệ? Ngươi ám chỉ điều gì?” Liễu Phong ngữ khí bất thiện, y tự nhiên minh bạch ấn giám là gì, chỉ là đấu giá sư kia khẩu khí thực khiến người ta khó nuốt cơn giận.
“Đương nhiên là trên thân thể ngươi lưu lại nô lệ tiêu chí, đây là từ xưa đến nay quy tắc, như thế nào, ngươi bất mãn sao? Đáng tiếc, nô lệ không có tư cách lên tiếng, động thủ!” Đấu giá sư vẻ mặt ngạo nghễ, đối với bốn gã chiến sĩ Hải tộc bên cạnh phất phất tay, trong mắt hắn, một nô lệ thì có thể có bao nhiêu lực sát thương?
Liễu Phong khinh miệt nhìn bốn gã chiến sĩ Hải tộc, nhiều nhất cũng chỉ là nhị cấp trình độ, cảm thấy có chút bất đắc dĩ. Xem ra, mình thật sự phải liều mạng xông ra nơi này, sau đó trên biển rộng mênh mông tìm kiếm vận may, lưu lạc thiên nhai.
Vừa chuẩn bị động thủ, nữ tử Hải tộc đã mua y lại chắn trước mặt Liễu Phong: “Tiền ngươi đã thu, hắn hiện tại xem như là nô lệ của ta. Thân là chủ nhân, ta có quyền đặc xá thân phận nô lệ của hắn. Chỉ cần thoát ly nô tịch, hắn tự nhiên không cần bị ấn nô lệ nhãn, đúng không.”
Thanh âm nữ tử không hề co rụt nhu nhược, khiến người ta nghe rất thoải mái.
“Nói thì nói vậy, nhưng ngươi sẽ tổn thất năm hắc tinh tệ. Nô lệ một khi thoát ly nô tịch, khôi phục thân tự do, đối với ngươi có chỗ tốt gì?” Đấu giá sư bất mãn nói, nhưng cũng chỉ có thể phất tay ngăn bốn gã chiến sĩ Hải tộc lại.
“Năm hắc tinh tệ mà thôi, đổi lấy một người tôn nghiêm, không đáng là bao.” Nữ tử ngữ khí bình thản, quay đầu nhìn Liễu Phong: “Ngươi tự do rồi.” Nói xong, nàng không phản ứng Liễu Phong, xoay người rời đi.
Liễu Phong kinh ngạc trước thái độ của cô gái. Tuy không biết năm hắc tinh tệ đến tột cùng là bao nhiêu, nhưng xem phản ứng của những người xung quanh, hẳn không phải là một con số nhỏ. Chỉ vì mình mà tùy tiện vứt bỏ, Liễu Phong ngược lại có chút áy náy.
Tính cách của y là như thế, tích thủy chi ân, tất đương dũng tuyền tương báo!
Nhanh chân bước vài bước, vượt qua nữ tử, Liễu Phong gãi đầu: “Này, đa tạ tương trợ, còn chưa thỉnh giáo quý danh.”
Nữ tử kỳ quái nhìn y: “Gọi ta Bối Đế là được, ngươi còn có việc?”
Liễu Phong bị hỏi đến một hồi lúng túng: “Này, cũng không có việc gì, bất quá để ngươi bồi thường năm hắc tinh tệ, trong lòng có chút bất an.”
“Năm hắc tinh tệ mà thôi, đối với đại bộ phận người mà nói có lẽ không nhỏ, đối với ta ngược lại không đáng gì, ngươi không cần bất an.” Nói xong, nữ tử tựa hồ nghĩ tới điều gì: “Đúng rồi, ngươi là nhân tộc, ắt hẳn muốn trở về thế giới của các ngươi, nhưng ngươi lại không thể biết đường về. Ngươi muốn ta cho ngươi hải đồ?”
Sắc mặt Liễu Phong càng thêm khó xử, không ngờ suy nghĩ trong tiềm thức của mình cũng bị đối phương nhìn thấu, điều này thực khiến y có chút nóng mặt: “Kỳ thật cũng không…”
“Không? Vậy là ngươi biết đường về? Vậy thì tốt.” Nữ tử không hề để ý đến sự lúng túng trong lời nói của Liễu Phong, nghe y nói không, liền không để ý tới, tiếp tục xoay người rời đi.
Liễu Phong thật sự không còn cách nào: “Được rồi, có, có. Này, ta cũng sẽ không nhận không, không biết ngươi có việc gì muốn làm mà không làm được, có lẽ ta có thể giúp một tay.”
Nữ tử rốt cục dừng bước, quay đầu nhìn về phía Liễu Phong: “Ngươi có thể giúp ta một tay? Ngươi biết dạy dỗ hài tử sao?”
Liễu Phong ngẩn người: “Ý gì?”
Nữ tử thở dài: “Con ta từ nhỏ trầm mặc ít nói, tính cách nhu nhược. Tuy ta đã tìm rất nhiều lão sư cho nó, nhưng những lão sư đó đều không thể thay đổi tính cách này của nó. Thật ra, lần này mua ngươi về cũng chỉ tính mua cho con ta một nô lệ mới lạ. Nếu ngươi có thể khiến nó trở nên rực rỡ hơn, chính là giúp ta đại ân.”
Nữ tử tuy ngoài miệng nói vậy, sắc mặt lại không hề thay đổi, hiển nhiên là căn bản không ôm hy vọng gì.
Liễu Phong cũng cảm thấy đau đầu, tiểu hài tử là loài sinh vật khó hiểu nhất. Y chưa từng dạy dỗ tiểu hài tử, làm sao có thể có biện pháp? Bất quá, nghĩ đến sự giúp đỡ của đối phương và tấm hải đồ y kỳ vọng, Liễu Phong quyết định thử xem: “Đã như vậy, dù sao ngươi hiện tại cũng không có biện pháp nào hay hơn, vậy chi bằng để ta thử xem sao.”
Nữ tử cẩn thận nhìn Liễu Phong, khiến y có chút sợ hãi: “Được rồi, ngươi đi theo ta.”
Trên đường đi, nữ tử nói kỹ càng hơn về tình hình của con mình cho Liễu Phong.
Nguyên lai, nữ tử sinh ra trong một gia tộc giàu có, còn gia tộc của trượng phu nàng cũng là một gia tộc quyền thế cực kỳ giàu có. Cuộc hôn nhân của hai nhà phần lớn là sự kết hợp của lợi ích. May mắn là nữ tử và trượng phu coi như là lưỡng tình tương duyệt.
Nhưng hài tử của hai người lại từ nhỏ tính cách quái gở, không thích giao tiếp với người khác, gặp phải chuyện gì cũng không thích kể với cha mẹ. Điều này khiến hai người vô cùng buồn rầu. Gần đây, họ càng phát hiện trên người con mình thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một vài vết thương. Mặc dù không nghiêm trọng, nhưng thương ở thân con, đau ở lòng cha mẹ. Thế nhưng con của họ lại không chịu nói rõ, chỉ biết im lặng chịu đựng.
Điều này khiến hai người vô cùng lo lắng. Sau khi âm thầm điều tra, họ mới phát hiện con mình bị một vài đứa trẻ cùng tuổi bắt nạt. Với thân phận của bọn họ, những đứa trẻ học cùng trường tự nhiên cũng không sai biệt lắm về thân phận và gia thế. Những mâu thuẫn giữa trẻ con, cha mẹ tự nhiên không tiện ra mặt. Nhưng nhìn con mình bị ức hiếp, làm cha mẹ thật sự rất lo lắng.
Liễu Phong vừa đi vừa xoa trán, cảm thấy có chút đau đầu. Loại hài tử giống như tự bế này, ngay cả ở thế giới của y, các chuyên gia cũng không có phương pháp đặc biệt nào, huống chi là ở nơi này?
Không bao lâu, Liễu Phong theo nữ tử vào một kiến trúc khá lớn. Chỉ có điều, với thẩm mỹ quan của Liễu Phong, thật sự không thể phân biệt kiến trúc này thuộc về cấp bậc nào. Dù sao, nhận thức của nhân tộc và Hải tộc vẫn có rất nhiều khác biệt.
“Lâm nhi, ra đây, ta tìm cho con một lão sư mới.” Nữ tử vừa về đến nhà, khí chất lãnh đạm lập tức trở nên ôn hòa. Vài tên người hầu đã sớm tiến lên hầu hạ. Liễu Phong kỳ quái, gia đình nữ tử ưu việt như vậy, vì sao khi ra ngoài lại không có thị vệ, mà chỉ một mình xuất hành? Điều này rất không phù hợp với nhận thức của Liễu Phong.
Nữ tử mang Liễu Phong đi vào hậu viện. Không lâu sau, một nam hài tướng mạo tuấn mỹ, tuổi thoạt nhìn không sai biệt lắm với mười lăm mười sáu tuổi của nhân loại, rụt rè bước ra. Khi nhìn thấy Liễu Phong, y chỉ khẽ gật đầu.
“Tiên sinh Ni Cổ Lạp, đây là con ta, Ru Đích. Chỉ có điều, ta và trượng phu đều thích gọi nó là Lâm nhi. Trong khoảng thời gian này, làm phiền ngài hao tâm tổn trí.” Trên đường đi, Bối Đế đã nói cho Liễu Phong biết tên của mình. Lúc này, nhìn tiểu nam hài, xem ra còn nhát người hơn mình tưởng tượng.
“Ngài quá khách khí, đây đều là việc nên làm.”
Bối Đế lại nhỏ giọng dặn dò tiểu Ru Đích vài câu, lúc này mới rời đi, để lại hai nam nhân, một lớn một nhỏ, mắt to trừng mắt nhỏ.
Cuối cùng, Ru Đích có chút chột dạ, né tránh ánh mắt, cúi thấp đầu.
Liễu Phong một hồi không nói gì. Đây là nhà của ngươi mà, ngươi rốt cuộc sợ hãi điều gì: “Ngươi tên Ru Đích?”
Tiểu Ru Đích có chút sợ hãi, nhẹ gật đầu, liếc trộm Liễu Phong, rồi nhanh chóng cúi đầu.
“Ta nghe mẹ ngươi nói, gần đây ngươi bị người bắt nạt?” Liễu Phong cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe ôn hòa nhất có thể.
Tiểu Ru Đích nhẹ gật đầu, rồi lại mạnh mẽ lắc đầu.
“Vậy là có hay không?” Liễu Phong cảm giác đầu mình ngày càng đau.
Tiểu Ru Đích tiếp tục lắc đầu.
“Kỳ thật, có thể có…” Liễu Phong đành phải tự mình dẫn dắt.
“Thật không.” Không ngờ tiểu Ru Đích lần đầu tiên mở miệng lại kinh thiên động địa như vậy.
Liễu Phong trợn mắt há hốc mồm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Ru Đích, trong lòng sinh ra một cảm giác kỳ quái đến tuyệt luân. Câu thoại kinh điển nổi tiếng trong thế giới của y lại xuất hiện ở nơi này, hơn nữa còn là do một đứa trẻ vô tâm nói ra.
Cuối cùng không kìm nén được, Liễu Phong cất tiếng cười to. Tiếng cười quả nhiên là thứ dễ lây lan nhất. Theo tiếng cười của Liễu Phong, Ru Đích cũng cười hắc hắc, thoạt nhìn rốt cục không còn khẩn trương như vậy.
“Biết vì sao ta vui vẻ không?” Sau khi cười xong, Liễu Phong xoa đầu tiểu Ru Đích, có chút không ra hơi hỏi.
Tiểu Ru Đích mờ mịt lắc đầu, bất quá Liễu Phong có thể cảm giác được, thông qua trận cười vừa rồi, tiểu Ru Đích đã không còn cảm giác xa cách như ban đầu đối với y.
“Ngươi tự nhiên là không biết, ta đây là bị ngươi cười choáng váng.” Liễu Phong cười lắc đầu: “Đi, dẫn ta đi thăm phòng ngủ của ngươi thế nào? Có bảo bối gì cho ta xem một chút không?”
Một gian phòng ngủ diện tích không lớn, trang trí lộng lẫy, ngọc lưu ly lấp lánh, quả nhiên là phú quý bức người, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy rập khuôn, ngược lại có thể thấy chủ nhân bài trí rất có phẩm vị.
“Ngươi cứ tùy tiện mang một người lai lịch không rõ đến giao cho Lâm nhi? Có phải quá qua loa không?” Một nam tử tuấn lãng nhẹ giọng hỏi nữ tử bên cạnh.
Nữ tử chính là Bối Đế. Kỳ quái là vô luận Bối Đế, Ru Đích hay vị nam tử này, đều có vẻ ngoài gần gũi với nhân tộc, mà rất ít tính chất đặc biệt của Hải tộc.
“Quên năng lực của ta rồi sao? Mặc dù không có thiên phú chiến đấu, nhưng giác quan của ta chưa từng xảy ra sai sót. Người nhân tộc này có lẽ không rõ lai lịch, thậm chí ta còn không hiểu vì sao ở gần hắn chúng ta lại không chút nào khó chịu. Nhưng ta có thể cảm giác được tâm địa hắn không xấu, có lẽ có một chút ích kỷ đặc biệt của nhân loại, nhưng xét về tổng thể, hắn là người tốt.”
Bối Đế nhẹ nhàng hôn lên má nam tử bên cạnh, trong ánh mắt một mảnh ôn nhu: “Ta trước đây cũng đã gặp cường giả nhân loại đến nơi này, nhưng bọn họ đều lợi dụng đấu khí hùng hồn tới cực điểm để cưỡng chế khống chế tức của chúng ta. Lúc này, chiến lực của chúng ta trên thực tế bị áp chế rất lợi hại. Nhưng ở cả nhân loại này, ta lại phát hiện hắn không hề dùng khống chế tức, hắn vẫn luôn hô hấp! Bằng làn da!”
Nam tử kinh ngạc nhìn Bối Đế, rất lâu sau cũng không thốt nên lời: “Vấn đề có chút nghiêm trọng…”