Liễu Phong trừng mắt há hốc mồm, trước mắt bất quá mười sáu mười bảy xuân xanh, lại trang điểm khác lạ, phảng phất như đám thiếu nữ giang hồ trà trộn chốn tửu quán. Nhất thời, đầu óc hắn có chút chuyển bất quá.
Cô bé dung mạo cùng Vera thuở trước tại Tội Ác Chi Đô, bị Liễu Phong dùng quỷ kế trên sòng bạc đoạt tới làm thị nữ một năm, cơ hồ giống như đúc, duy nhất khác biệt, chỉ là tuổi nàng có phần nhỏ hơn Vera một chút.
Không phải ai khác, lại chính là tiểu thái muội mà Liễu Phong gặp phải trên thương thuyền Tây Đại Lục khi rời khỏi trang viên Pha Lê, làm chuyện hải tặc cướp bóc!
Đối với tiểu nha đầu này, ấn tượng của Liễu Phong vô cùng khắc sâu. Một mặt, trang phục của tiểu cô nương khiến hắn tìm lại cảm giác quen thuộc kiếp trước. Mặt khác, trọng yếu nhất là, hắn đã từng phi lễ qua nàng.
Trong nhà vệ sinh thương thuyền, Liễu Phong đã từng còn vê một chút bộ ngực nàng, kết quả dọa nàng khóc sướt mướt bỏ chạy, còn vấp ngã trên đường.
Ký ức ấy, dù muốn quên cũng khó.
Kỳ thật, từ khi nhìn thấy Vera, Liễu Phong đã biết, tiểu thái muội kia cũng có thể là người của Thập Nhị Cung. Bất quá, lúc này đột nhiên nhìn thấy, trong lòng hắn vẫn không khỏi kinh ngạc.
Đã hơn một năm không gặp, tiểu thái muội ngoài trang phục và hình dáng không thay đổi, những thứ khác lại có không ít biến hóa.
Nhất là dáng người, đã bắt đầu phát dục càng thêm thành thục.
Bộ ngực thuở trước bị Liễu Phong sờ qua phảng phất chỉ lớn bằng trứng gà, giờ đã chí ít có chút dáng dấp thiếu nữ. Tuy chưa ba đào mãnh liệt, nhưng ít nhất cũng có chút vốn liếng mê người.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Liễu Phong từ mặt tiểu thái muội dịch chuyển xuống, dừng lại trên bộ ngực nàng, lộ ra một nụ cười quỷ dị.
Bị Liễu Phong nhìn bằng ánh mắt có chút dâm động, tiểu thái muội bừng tỉnh, sắc mặt ửng hồng, nhớ lại tình cảnh hai người gặp nhau lần đầu!
Nguyên bản kinh ngạc gặp mặt, bỗng trở nên mập mờ và xấu hổ.
Một năm trước, Angel vẫn còn là một hài tử vô ưu vô lự, đối với chuyện nam nữ kiến thức nửa vời, nên đối với hành động phi lễ của Liễu Phong khi đó, nàng không cảm thấy có gì không ổn.
Việc khóc lóc, cũng chỉ là kiểu trẻ con bị người khi dễ mà thôi, thực sự không phải như nữ hài bị nam nhân phi lễ.
Nhưng thời gian trôi qua, Angel đã lớn, đối với những điều trước kia không biết, tự nhiên cũng minh bạch rất nhiều, càng hiểu rõ, nữ hài tử bị nam nhân sờ soạng bộ ngực, là nghiêm trọng đến mức nào.
Từ khi biết tính nghiêm trọng, Angel phát hiện trong lòng mình có thêm một cảm giác khó hiểu.
Cảm giác ấy rất nhạt, rất quái dị, luôn quanh quẩn trong tim Angel, không sao xua tan được.
Mà nụ cười ôn hòa nhưng có chút xấu xa của Liễu Phong, tự nhiên cũng hiện ra trong mộng của Angel, khiến tiểu thái muội bắt đầu mê man, không biết vì sao lại thế.
Thật ra rất đơn giản, tiểu nha đầu này, bắt đầu tư xuân!
Khi cảm giác ấy xuất hiện, Angel không cảm thấy gì, chỉ cho rằng do mình rất hận đại phôi đản, nên mới luôn nhớ tới hắn. Nhưng về sau, Angel phát hiện, căn bản không phải vậy.
Mỗi khi nhớ tới đại phôi đản sờ soạng mình còn lẽ thẳng khí hùng, nàng chẳng những không chán ghét hay hận ý, ngược lại trong lòng còn có một chút ngọt ngào!
Thậm chí, Angel đôi khi còn ảo tưởng, mình có thể lần nữa nhìn thấy đại phôi đản.
Ý nghĩ ấy càng ngày càng nghiêm trọng, nhưng rất tiếc, từ sau chuyện trên thương thuyền Tây Đại Lục, Angel muốn ra ngoài rất khó khăn, chỉ có thể ngày ngày ở nơi nhàm chán, dùng ảo tưởng để vượt qua.
Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ, hôm nay lại lần nữa gặp được đại phôi đản, hơn nữa còn là trong phòng giam!
Địa vị của Angel tại Thập Nhị Cung không cao, tuy không phải người hầu hay tùy tùng, nhưng cũng không phải nhân vật gì trọng yếu, bất quá vẫn tương đối tự do.
Tất cả đều nhờ phụ thân nàng, một vị Trưởng lão Nhanh Ách Cung đã mất trong một trận chiến mười mấy năm trước.
Nhưng là con của một công thần, cuộc sống của Angel cũng không tệ, chỉ cần không phạm sai lầm lớn, người trong cung đều cho nàng tự do.
Angel lại trời sinh hiếu động, không thích làm một đại tiểu thư an phận, nên thường làm những việc mình cho là có ý nghĩa, ví dụ như đến địa lao đưa cơm cho tù nhân mới vào.
Không phải Angel thích xem người bị ngược đãi, chỉ vì mỗi tù nhân đều từng có kinh nghiệm nhất thời trên đại lục.
Angel không thể chính thức đi lang bạt trên đại lục, nhưng lại thích nghe những sự tích trên đại lục, mục đích đưa cơm chính là để nghe chuyện lạ.
Hôm nay nghe nói có tù nhân mới đến, Angel lập tức xung phong nhận việc đưa cơm, nhưng không ngờ, tù nhân mới lại là đại phôi đản từng đùa giỡn mình!
Angel từng vô số lần ảo tưởng về cảnh gặp lại đại phôi đản, nhưng chưa từng nghĩ đến, lại gặp nhau trong địa lao của Nhanh Ách Cung!
...
"Angel à? Vera là tỷ tỷ của ngươi sao?"
Biết rằng gặp tiểu thái muội trong Thập Nhị Cung không phải chuyện lạ, sau một thoáng kinh ngạc, Liễu Phong hoàn toàn hồi phục tinh thần, cười hỏi Angel có chút ngây ngốc.
Chỉ là, Liễu Phong thấy có chút kỳ quái, tiểu thái muội này hình như tính cách có chút khác trước. Không những không tùy tiện coi trời bằng vung, mà còn có chút thẹn thùng, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào phảng phất muốn chảy ra nước, ôm chặt đầu, phảng phất Liễu Phong là một đại ác ma, khiến nàng không dám nhìn hắn.
Không còn cách nào, Liễu Phong đành phải mở lời trước.
Việc Vera là tỷ tỷ của Angel, Liễu Phong đã suy đoán từ khi nhìn thấy Vera, vì hai người quá giống nhau, ngoại trừ tuổi tác và tính cách, khác đều như đúc từ một khuôn.
Hơn nữa, Liễu Phong đã từng vô tình hỏi Vera, biết nàng có một muội muội tên là Angel!
Nghe đại phôi đản gọi tên mình, Angel sững sờ, trong mắt hiện lên một tia mê man, nhưng vẫn gật đầu, kỳ quái hỏi: "Ngươi quen tỷ tỷ ta sao?"
Liễu Phong cười nói: "Quen, đương nhiên quen, chúng ta là lão bằng hữu!"
Trong miệng nói vậy, trong lòng lại thầm nghĩ, đâu chỉ quen, tỷ tỷ ngươi còn thua ta làm thị nữ rồi, không biết bây giờ còn ở Tội Ác Chi Đô hay không.
"Ngươi quen tỷ tỷ sao?"
Nghe lời Liễu Phong, trong mắt Angel đột nhiên hiện lên vẻ tò mò, rồi sắc mặt lại trở nên ảm đạm, buồn rầu nói: "Chỉ là tỷ tỷ đã lâu không về, không biết bây giờ thế nào!"
Nghe Vera không trở về, Liễu Phong âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra Ái Đích không thả Vera về.
Nếu Vera ở đây, ai biết cô nàng bị mình thắng làm thị nữ sẽ ngược đãi mình thế nào.
Bất quá, việc Vera không thể trở về, đầu sỏ gây nên, tuyệt đối không thể nói ra, nếu không tiểu thái muội chắc chắn hận chết mình! Liễu Phong âm thầm tự nhủ.
Nói đến kỳ lạ, có lẽ vì Liễu Phong và Angel đã gặp nhau trước đó, lại thêm có tầng quan hệ Vera, hai người rất nhanh trở nên quen thuộc.
Angel vốn thuộc kiểu nữ hài không am hiểu thế sự, thêm tính cách có chút tùy tiện, cũng không coi Liễu Phong là tù phạm.
Liễu Phong lại muốn từ Angel tìm được chút thông tin hữu ích, hai người nói chuyện tự nhiên vô cùng hòa hợp.
Từ lời Angel, hắn biết nơi này quả nhiên là Tổng bộ Thập Nhị Cung, nghiêm khắc mà nói, hẳn là chỉ có thể coi là Tổng bộ Nhanh Ách Cung.
Tổng bộ Thập Nhị Cung rốt cuộc ở đâu, là một bí mật trên đại lục, tin rằng chỉ người trong Thập Nhị Cung mới biết, hơn nữa không được tiết lộ ra ngoài.
Nguyên nhân rất đơn giản, Thập Nhị Cung nhiều năm tuy gây dựng thanh danh lớn trên đại lục, nhưng do làm việc quái dị và cực đoan, cũng chọc phải không ít cừu gia. Nếu vị trí Tổng bộ bị người khác nắm giữ, phiền toái sẽ liên tục không ngừng.
Trước kia, Liễu Phong cũng từng nghe ngóng về Tổng bộ Thập Nhị Cung, nhưng không ai biết, mà Vera và Hiên Viên Thập Nhị, đánh chết cũng không chịu nói ra.
Bây giờ nghe Angel nói rõ tình hình Tổng bộ, Liễu Phong lại một lần nữa kinh ngạc.
Thì ra Tổng bộ Thập Nhị Cung, không phải trên đại lục, mà là ở trong biển!
Chính xác hơn, là ở một quần đảo vô danh thuộc Nam Hải.
Không biết người sáng lập Thập Nhị Cung đã phát hiện nơi này như thế nào. Vùng biển xung quanh mấy trăm dặm không có lục địa, vừa vặn tồn tại mười hai hòn đảo nhỏ đuôi liền đuôi, khoảng cách giữa các đảo khoảng mười dặm, vây thành hình tròn. Bên trong cùng nhất, là hòn đảo lớn nhất, đồng thời cũng là nơi đặt Huyền Bí Cung, cung thần bí nhất trong Thập Nhị Cung.
Nơi này đã hoàn toàn là biển, sinh sống vô số Hải tộc hung tàn. Ai biết Thập Nhị Cung đã đạt được sự cho phép của Hải tộc như thế nào, mà thành lập thế lực của mình.
Ở vào vị trí này, người trên đại lục có thể biết mới là lạ. Cho dù biết, muốn tìm đến cũng vô cùng khó khăn, dù sao, thực lực và bản tính hung tàn của Hải tộc đủ để khiến tuyệt đại đa số cường giả trên đại lục chùn bước!