Tội Ác Chi Đô, chủ thành sừng sững uy nghi, kiến trúc cao lớn nhất, khí thế bàng bạc. Bên trong đại điện vốn rộng lớn nay lại càng thêm náo nhiệt, ước chừng hơn hai mươi đạo thân ảnh tụ tập, mỗi một người đều ẩn chứa khí tức cường hoành, thực lực đạt tới cảnh giới khủng bố.
Kẻ yếu nhất cũng phải có tu vi Cửu Cấp Hạ Phẩm! Trên chủ vị, hai lão giả khí tức nội liễm, nhưng vẫn mơ hồ tản ra khí thế bá tuyệt thiên hạ. Lão giả bên tả diện mạo già nua, khoác áo vải thô, chính là Đương Gia Nhân của Tội Ác Chi Đô, cường giả Thánh Giai Ái Đích.
Bên hữu, một lão giả dung mạo anh tuấn, khó đoán tuổi tác, trên mặt mang theo nụ cười trêu tức. Nếu Liễu Phong ở đây, ắt hẳn kinh hô thất thanh, vì người này chính là Lão Tổ Tông Bạch Lôi!
Phía dưới, hai mươi hắc y nhân đứng thành hàng, thuộc về thế lực của Ái Đích, trong đó có ba người Liễu Phong quen thuộc. Đó là Tây Thành Mập Mạp Thống Lĩnh La Nhĩ Tư, Ái Đích Ảnh Tử Hộ Vệ, cùng với Hải Vực Ca Ríp Chi Vương Đức Hoa!
Bên phía Bạch Lôi, cũng có những gương mặt quen thuộc của Liễu Phong, Thủ Lĩnh Tham Lang Húc Cân, cùng với Cáp Ngưng Tứ Huynh Đệ! Những người còn lại đều là gương mặt xa lạ.
"Bạch Lôi lão ca, nếu ta nhớ không lầm, lần tương kiến trước cách nay đã vài thập niên?" Ái Đích thu liễm hắc vụ trên thân, mang theo nụ cười nói.
"Đúng vậy, không ngờ thời gian trôi nhanh như vậy, ta và ngươi đều đã già rồi!" Bạch Lôi nhìn khuôn mặt già nua có chút xa lạ của Ái Đích, trong mắt hiện lên vẻ cô đơn, gượng cười gật đầu.
Ái Đích dường như cũng có chút cảm khái, nhất thời trầm mặc. "Thôi, không nói những lời thương cảm, ta và ngươi còn sống đến bây giờ, đã là không tệ!" Bạch Lôi đột nhiên phá vỡ sự im lặng, sắc mặt nghiêm lại, trầm giọng nói: "Ái Đích lão đệ, Ni Cổ Lạp, chắc hẳn ngươi đã biết?"
Ái Đích chậm rãi gật đầu, sắc mặt ngưng trọng, trầm tư nói: "Bạch Lôi lão ca, huynh thật sự đã quyết định? Thực lực Thập Nhị Cung bao năm qua tăng trưởng không ít, tùy tiện xông vào, chỉ sợ có chút nguy hiểm!"
Nghe Ái Đích lo lắng, Bạch Lôi đột nhiên lộ ra vẻ ngạo nghễ, gật đầu nói: "Ngươi lo lắng ta hiểu, nhưng chuyện sớm muộn gì cũng phải giải quyết. Món nợ năm xưa, xem ra cũng đến lúc phải thanh toán! Ri Va tiểu tử dám bắt người của Pha Lệ gia tộc, xem ra lá gan hắn càng lúc càng lớn!"
Ái Đích bất đắc dĩ cười khổ, lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu, trầm giọng nói: "Ri Va lần này làm việc có chút quá phận, nhưng đó cũng là nhân chi thường tình, dù sao, con hắn chết trong tay Ni Cổ Lạp. Hắn có thể nhẫn nhịn đến bây giờ, coi như là không dễ dàng!"
Dừng một chút, Ái Đích nói tiếp: "Đây cũng là tình thế gần đây của Thập Nhị Cung phát sinh biến hóa. Chỉ làm người ta không rõ, Huyền Bí Cung Cung Chủ kế thừa nhân tuyển sắp bắt đầu, Ri Va cũng là kẻ có dã tâm, sao còn trêu chọc phiền toái không cần thiết vào thời điểm mấu chốt này, khiến ta có chút khó hiểu!"
Nghe Ái Đích nói, Bạch Lôi nhíu mày, trầm giọng nói: "Nghe ngươi nói vậy, hành động của Ri Va thật có chút quỷ dị. Theo lý mà nói, Ri Va hiện giờ phải tranh thủ tư cách kế thừa Cung Chủ Huyền Bí Cung mới đúng, sao còn tâm trí bắt Ni Cổ Lạp!"
Hai người này, vô luận thực lực hay trí tuệ, đều thuộc hàng tuyệt đỉnh trên đại lục. Chỉ tiếc, vì không biết công pháp của Liễu Phong, hai người bọn họ không thể phán đoán ra, mục đích Ri Va bắt Liễu Phong, chính là vì tranh đoạt tư cách kế thừa Cung Chủ Huyền Bí Cung!
"Nhưng lão ca, ta cảm thấy huynh không cần lo lắng quá mức. Vì lúc ấy Ri Va không hạ sát thủ với Ni Cổ Lạp, mà bắt hắn đi, chứng tỏ hắn có mục đích. Tuy chúng ta hiện tại chưa biết mục đích của Ri Va là gì, nhưng ít nhất có thể biết một điều, Ni Cổ Lạp hiện tại hẳn là an toàn!" Ái Đích trầm tư một chút, chậm rãi nói.
Bạch Lôi gật đầu, nói: "Ngươi nói không sai, nhưng dù vậy, ta vẫn không yên lòng. Ni Cổ Lạp tiểu gia hỏa tuy gần đây thực lực tăng lên rất nhanh, nhưng so với cao thủ của Thập Nhị Cung, chênh lệch vẫn còn rất lớn. Hơn nữa bên cạnh hắn không có ai giúp đỡ, tiếp tục như vậy, nguy hiểm là chuyện sớm muộn!"
"Ha ha! Lão ca, ta lại cảm thấy huynh hiện tại không cần lo lắng như vậy. Ni Cổ Lạp tiểu gia hỏa này, không chỉ thiên phú kinh người, mà trí tuệ cũng hơn người. Ri Va đã không hạ sát thủ ngay từ đầu, ta đoán hắn muốn hạ sát thủ cũng khó!"
Nói đến đây, Ái Đích dừng một chút, nói tiếp: "Nhưng huynh nói cũng không sai, Thập Nhị Cung không phải là nơi tốt đẹp gì, ở đó một ngày, nguy hiểm lớn thêm một phần, tiếp tục như vậy không phải là biện pháp! Nhưng huynh định làm gì? Chẳng lẽ thật sự muốn xông thẳng vào đó cứu người?"
Bạch Lôi nghe vậy nhướng mày, có chút ngạo nghễ nói: "Đương nhiên, ta không tin, dựa vào mấy tên của Thập Nhị Cung, có thể cản được ta!" Nói rồi, Bạch Lôi vô tình tản mát ra một khí tức cường đại tuyệt đối, lan tràn khắp đại điện.
Phía dưới mọi người cách hai người họ hơn mười trượng, thực lực cũng không yếu, nhưng vẫn bị khí thế bức phải lùi lại vài bước, trên mặt tràn đầy kinh hãi. Húc Cân cùng Cáp Ngưng Tứ Huynh Đệ sắc mặt còn tính bình tĩnh, dù sao, họ đã theo Lão Tổ Tông một thời gian, đối với thực lực của Bạch Lôi, tự nhiên hiểu rõ phần nào.
Những người của Tội Ác Chi Đô sắc mặt cuồng biến, hai mặt nhìn nhau, cuối cùng cũng hiểu, vị cường giả tuyệt thế cuối cùng trong truyền thuyết của Pha Lệ gia tộc, thực lực quả nhiên đạt đến trình độ khủng bố.
Nhìn Bạch Lôi, Ái Đích chỉ có thể cười khổ, khuyên nhủ: "Lão ca, ta đương nhiên tin tưởng thực lực của huynh, nhưng huynh đừng quên một điểm, thương thế của huynh hiện tại hẳn là chưa hoàn toàn phục hồi chứ? Nếu không vì thương thế, ta tin dù Thập Nhị Cung dốc toàn bộ lực lượng, cũng không làm gì được huynh! Nhưng hiện tại..."
Ái Đích không nói hết, nhưng ý tứ trong lời đã rất rõ ràng. Dựa vào thực lực chưa phục hồi của Bạch Lôi, đối mặt cường giả của Thập Nhị Cung, vẫn còn khó khăn.
Nghe Ái Đích nói, Bạch Lôi không giận, trên mặt lại lộ ra vẻ trêu tức, nhìn Ái Đích cười nói: "Đây cũng là mục đích ta đến tìm ngươi, nếu đổi lại năm xưa, ta không cần nhờ vả ngươi, nhưng hiện tại, ngươi phải giúp ta một tay!"
Ái Đích cười khổ, trên mặt lộ vẻ quả nhiên là vậy, chỉ có thể lắc đầu cười nói: "Ta nói lão ca, sao huynh lại tốt bụng đột nhiên đến thăm ta, thì ra là đánh lên chủ ý của ta!"
Dừng một chút, Ái Đích cười nói: "Thôi thôi, ai bảo năm xưa chúng ta là huynh đệ sinh tử có nhau, hơn nữa ta cũng rất yêu thích Ni Cổ Lạp tiểu gia hỏa. Huynh nói đi, ta phải giúp huynh thế nào? Hay là hai ta cùng nhau xông vào Thập Nhị Cung?"
Thấy Ái Đích dứt khoát đồng ý giúp đỡ, trong mắt Bạch Lôi hiếm khi hiện lên một tia ấm áp, cười nói: "Thật ra mục đích chính ta tìm ngươi, là muốn ngươi hẹn Vua Biển Sạc Lê đến đây, ta muốn gặp hắn một lần!"
"Sạc Lê?" Ái Đích sững sờ, trên mặt lộ ra vẻ giật mình, gật đầu nói: "Không sai, nếu chúng ta muốn đến Thập Nhị Cung, nếu không thông qua Sạc Lê, quả thật có chút phiền phức!"
Khoảng cách từ Thập Nhị Cung đến Tội Ác Chi Đô, tuy gần hơn so với đến đại lục, nhưng ít nhất cũng có vài ngàn dặm. Khoảng cách xa xôi này, tồn tại vô số Hải Tộc, nếu Vua Biển Sạc Lê cố ý gây khó dễ, dù cường hoành như Bạch Lôi và Ái Đích, cũng phải đau đầu.
Cho nên, muốn đến Thập Nhị Cung, điều quan trọng nhất, là phải giải quyết Vua Biển Sạc Lê. Vì trong khu vực này, Sạc Lê là nhân vật số một trong Hải Tộc, hoàn toàn xứng đáng.
Nếu Hải Tộc không gây vấn đề, dù thực lực Thập Nhị Cung mạnh mẽ, dựa vào tu vi khủng bố của Ái Đích và Bạch Lôi, cũng có thể đến đó một chuyến. Dù sao, biển rộng này, là thiên hạ của Hải Tộc!
Đã hiểu ý của Bạch Lôi, lại đã đồng ý giúp đỡ, Ái Đích cũng rất dứt khoát, gật đầu nói: "Không vấn đề, Sạc Lê gần đây ít liên lạc với ta, nhưng hẹn hắn đến đây chắc là không khó. Hơn nữa dựa vào việc lớn năm xưa chúng ta đã giúp hắn, nhờ hắn giúp chúng ta một lần, chắc cũng không thành vấn đề!"
Bạch Lôi gật đầu cười, chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt lại nghiêm lại, thấp giọng nói: "Tốt nhất là hẹn Sạc Lê đến Tội Ác Chi Đô, tuy năm xưa chúng ta đã giúp hắn, nhưng chuyện đã qua lâu như vậy, mọi thứ đều khó nói!"
Nói đến đây, Bạch Lôi dừng một chút, trong mắt đột nhiên lóe lên một tia lạnh lẽo, thản nhiên nói: "Nhưng chỉ cần hắn dám đến, rời xa đám Hải Tộc dày đặc kia, có đồng ý hay không, không phải do hắn quyết định!"
Ái Đích sững sờ, rồi lại cười khổ. Đối với tính tình của Bạch Lôi, lão bằng hữu như hắn sao lại không rõ, đồng thời trong lòng cũng hiểu lo lắng của Bạch Lôi không phải là không có lý, dù sao, thời gian trôi qua lâu như vậy, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Dù quan hệ giữa mình và Sạc Lê không tệ, nhưng dù sao Bạch Lôi và mình thân thiết hơn một chút, lần này không chừng phải ủy khuất Sạc Lê một phen!
Nghĩ đến đây, Ái Đích không chần chừ, đứng lên nói: "Nếu vậy, ta lập tức phái người đi mời Sạc Lê đến đây. Hai ta đi uống vài chén trước, xem tửu lượng của huynh hiện tại thế nào!"
Nói rồi, không đợi Bạch Lôi lên tiếng, Ái Đích cười lớn kéo Bạch Lôi bước đi.