Sự tình vốn dĩ chẳng hề gây nên sóng gió, đối với lê dân bách tính mà nói, thậm chí còn chẳng đủ sức khơi dậy chút hứng thú. Quốc gia hữu ý làm nhạt, lại ngầm chuyển dời trọng tâm, khiến cho tin tức về việc biên cảnh tứ vạn phòng thủ quân bị đánh tan nhanh chóng tan thành mây khói.
Dân chúng vốn dĩ là vậy, một khi sự tình không liên quan đến lợi ích thiết thân, tâm tư của bọn hắn khó mà chiếm cứ vị trí trọng yếu. Nhưng việc Pha Lệ gia tộc thân vệ đội phô trương sức chiến đấu kinh khủng, lại khiến cho cả Đông Đại Lục chấn kinh.
Thánh Mã đế quốc còn đỡ, dù sao Pha Lệ gia tộc là gia tộc đế quốc, lịch đại đều trung thành với đế quốc. Hơn nữa, tư binh của Pha Lệ gia tộc tuy cường đại, nhưng đã bị luật pháp đế quốc hạn chế, số lượng không thể quá nhiều, điều này cũng khách quan loại trừ khả năng bọn họ phản loạn.
Nhưng Ni Ca đế quốc cao tầng lại vì sự kiện này mà sinh ra khủng hoảng. Ni Ca đế quốc cùng Thánh Mã đế quốc giáp giới, hai nước ngàn năm qua tuy một mực duy trì hòa bình trên mặt, nhưng bên trong tranh đấu không ngừng. Nay Thánh Mã đế quốc lại đột nhiên xuất hiện một lực lượng đáng sợ, bên ngoài Thánh giai lại đạt tới hai người, khiến cho song phương lực lượng sinh ra mất cân bằng.
Bất kỳ đế vương nào, chỉ sợ sâu trong nội tâm đều ôm dã tâm nhất thống thiên hạ. Cho nên, khi lực lượng giữa các quốc gia sinh ra mất cân bằng, hơn nữa chênh lệch còn cực kỳ lợi hại, bên yếu thế ắt sẽ sinh ra cực độ lo lắng.
Liễu Phong mặc kệ hành động của mình mang đến ảnh hưởng thế nào cho cả Đông Đại Lục, mục đích của hắn đã đạt thành. Trải qua hơn ba tháng tôi luyện, Tử Thần Liêm Đao dưới trướng hắn hiển nhiên đã đủ sắc bén, trên chiến trường phảng phất như vô địch sát thần.
Hiện tại, Liễu Phong hoàn toàn không màng đến những chiêm nghiệm tiền cố hậu, chỉ cần đủ cường đại, tự nhiên không ai dám đến chọc giận hắn. Cho nên, Liễu Phong toàn tâm toàn ý lo lắng làm thế nào mới có thể càng thêm cường đại.
Một năm qua, Bái Hỏa Giáo mai danh ẩn tích, Thập Tam Dẫn không chút động tĩnh. Liễu Phong không biết bọn chúng đang ấp ủ quỷ kế gì, nhưng bất kể thế nào, hắn phải lợi dụng khoảng thời gian này để cường đại, mới có thể đối mặt với bất luận biến hóa nào có thể phát sinh trong tương lai.
Trong một gian phòng sáng ngời, mười hai người vây quanh Liễu Phong đứng thành một vòng, chính là mười hai người thông qua Thú Hồn Biến đạt tới Thánh Giai.
"Căn cứ lời lão quái vật của Bái Hỏa Giáo nói hơn một năm trước, Lão Tổ Tông nhà ta phải đến Quỷ Vực, một trong bảy đại tuyệt địa. Đến nay vẫn không chút tin tức, ta tính toán đến Quỷ Vực xem có thể tìm được tin tức về Lão Tổ Tông hay không."
"Kỳ thật, một năm trước ta đã có suy nghĩ này, nhưng lúc ấy tình huống gia tộc quá mức nguy hiểm, cũng không đủ năng lực tự bảo vệ mình, lại đứng ở tầm mắt mọi người. Một khi ta rời đi, gia tộc chẳng khác nào không có ai che chắn. Cho nên, vì an toàn của gia tộc, ta đã nhẫn nại một năm."
"Hiện tại, gia tộc đã đủ sức kinh sợ bất luận thế lực nào, dù so với một cơ quan quốc gia cũng không chút thua kém. Cho nên, ta tính toán đi tìm tin tức Lão Tổ Tông." Thanh âm Liễu Phong có chút trầm thấp, thời gian dài không có tin tức Lão Tổ Tông khiến hắn rất bất an, có khả năng rất lớn Lão Tổ Tông chỉ sợ đã vẫn lạc...
Liễu Phong không muốn suy nghĩ tiếp. Nếu nói trong Pha Lệ gia tộc ai là người quan trọng nhất với hắn, nhất định là Lão Tổ Tông không thể nghi ngờ. Đó là một trưởng bối một mực chiếu cố hắn, nếu không có Lão Tổ Tông, hắn chỉ sợ đã sớm chết.
"Trong khoảng thời gian ta rời đi, Hiên Viên ngươi cùng Húc Gân đến Thập Nhị Cung tìm Ngải Liên Na. Đã hơn một năm, ta đều không có tin tức của nàng. Một mình nàng ở Thập Nhị Cung, ngàn vạn lần đừng xảy ra vấn đề."
Liễu Phong nghĩ nghĩ, tiếp tục nói: "Cho Tử Thần Liêm Đao giải tán, mỗi người đều xuất ngoại lịch lãm. Về phần thời gian, lấy thời gian ta ở Quỷ Vực làm chuẩn. Chờ ta từ nơi đó đi ra, lịch lãm chấm dứt. Trong thời gian lịch lãm, tất cả thành viên Tử Thần Liêm Đao không được bạo lộ thân phận, chỉ có thể dùng thân phận du lịch võ giả để tiến hành lịch lãm. Chờ ta trở lại sẽ tiến hành kiểm tra đánh giá, chọn ra những người có thành tích tốt nhất để ban thưởng."
"Về phần các ngươi, ba huynh đệ Cáp Ngưng cùng Công Beo lưu lại trong gia tộc, để tránh gặp chuyện bất trắc. Sáu người còn lại, đều ra ngoài du lịch cho ta." Liễu Phong chỉ vào mấy người trước mắt, muốn cường đại chân chính, kinh nghiệm, lịch duyệt và thực lực, thiếu một thứ cũng không được.
"Tuân lệnh, Thiếu gia." Mười hai tên Thánh Giai gật đầu xác nhận.
"Di, ai?" Liễu Phong có chút kỳ quái nhìn về phía ngoài cửa sổ, một cỗ năng lượng khí tức khổng lồ đang tiếp cận, hẳn là cao thủ Thánh Giai! Bất quá, có lẽ không phải đến tìm phiền toái. Nếu không, đêm khuya tiền lai, nếu tìm phiền toái hẳn là che giấu khí tức tùy thời ra tay mới là chính đạo, đằng này lại lớn tiếng chạy tới, đoán chừng là muốn tìm mình tâm sự a.
"Ha ha" Liễu Phong không khỏi bật cười vì ý nghĩ của mình.
"Ni Cổ Lạp! Ngươi ra đây cho ta!" Một thanh âm quen thuộc vang vọng trên không Pha Lệ gia tộc.
Liễu Phong cảm thấy kinh ngạc, sau đó mừng rỡ phi thường: "Ngải Liên Na, dĩ nhiên là Ngải Liên Na."
Mười hai tên Thánh Giai ở đây chỉ cảm thấy hoa mắt, Liễu Phong đã không thấy bóng dáng.
Ngải Liên Na huyền phù trên không Pha Lệ gia tộc, vừa rồi tiếng hét kia không chỉ gọi Liễu Phong, còn kinh động những người khác trong Pha Lệ gia tộc.
Kể cả hộ vệ trong gia tộc, Tử Thần Liêm Đao tất cả đều nhảy ra, lại bị Liễu Phong xuất hiện sau đó đuổi về. Những hộ vệ có chút nghi hoặc nhìn Thiếu gia nhà mình, nhìn nữ tử tuyệt sắc trên bầu trời, sau đó lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, từng người mang theo nụ cười mập mờ trở về chỗ ở của mình.
Pha Lệ gia tộc lần đầu tiên ban đêm vắng vẻ đến thế, ngay cả đám thị vệ gác đêm cũng không tìm thấy.
Liễu Phong mang theo nụ cười trong sân hướng về phía Ngải Liên Na trên bầu trời vẫy vẫy tay, Ngải Liên Na hừ lạnh một tiếng, thân thể lại bay tới bên cạnh Liễu Phong.
Nhìn dung nhan tuyệt sắc của Ngải Liên Na, đã hơn một năm không gặp, giai nhân có chút gầy gò, bất quá ánh mắt càng thêm sắc bén, đã không còn vẻ mềm mại như một năm trước, giơ tay nhấc chân tựa hồ có chút ít khí thế của cường giả.
"Ni Cổ Lạp! Ngươi giỏi lắm a!" Ngải Liên Na đứng bên cạnh Liễu Phong, trừng mắt oán hận nói, trong giọng nói có chút u oán.
"Ngạch, giỏi? Ngươi chỉ phương diện nào? Tựa hồ, ngươi còn chưa lĩnh giáo qua sự lợi hại của ta a, hắc hắc." Liễu Phong không trả lời mà nhìn chằm chằm vào bộ ngực đầy đặn của Ngải Liên Na.
"Ngươi!" Khuôn mặt Ngải Liên Na ửng đỏ, giận dữ dậm chân: "Đừng tưởng rằng nói mấy lời chêm chọc cười là ta có thể bỏ qua cho ngươi!"
"Tiểu thư, ta Ni Cổ Lạp đối thiên thề, chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ngươi a. Coi như là mỹ nữ bổ nhào vào lòng ta, ta cũng là ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, dứt khoát cự tuyệt! Ngươi phải tin ta a." Liễu Phong liếm láp mặt tiến tới bên người Ngải Liên Na, nhìn đôi môi nhỏ nhắn của nàng, liếm liếm môi, nhịn không được muốn đích thân hôn lên.
"Hừ, ta hỏi ngươi, ngươi hồi gia tộc đã hơn một năm, vì sao lần đầu tiên cũng không tới tìm ta!" Ngải Liên Na trừng Liễu Phong, mới phát hiện hắn đã sắp dán lên người mình, không khỏi nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ né tránh.
"Này, kia..." Liễu Phong có chút xấu hổ sờ ót.
"Cái gì kia, ngươi có phải là nam nhân hay không a, là nam nhân thì giữ giòn điểm!" Ngải Liên Na bất mãn nói.
Liễu Phong chỉ đành kể lại chi tiết một năm qua cho Ngải Liên Na nghe, những lo lắng của mình cũng cùng nhau nói cho nàng, kể cả kinh nghiệm ở Hải Tộc và những lo lắng về Thập Tam Dẫn cùng Bái Hỏa Giáo.
Nghe Liễu Phong kể lại, tâm tình Ngải Liên Na cũng tùy theo lên xuống. Nghe đến việc Liễu Phong gặp được những ảo cảnh kỳ lạ trong rãnh biển xanh thẳm, tim Ngải Liên Na cũng thắt lại. Nghe đến việc Liễu Phong đánh trọng thương Giáo chủ Bái Hỏa Giáo, Ngải Liên Na cũng vỗ tay khen hay.
"Không ngờ ngươi lại gặp nhiều chuyện thần kỳ như vậy, mười hai tên Thánh Giai? Trời ạ." Ngải Liên Na kinh hãi than, không hề chú ý Liễu Phong đã thừa dịp nàng kinh ngạc, một cái ma trảo nắm lấy eo thon nhỏ của nàng.
"Đúng rồi, ta tới tìm ngươi là có chuyện trọng yếu, thiếu chút nữa bị ngươi làm cho quên hết." Ngải Liên Na liếc Liễu Phong, dáng vẻ khiến Liễu Phong có loại xúc động muốn ăn nàng.
"Chuyện trọng yếu? Chuyện gì?" Liễu Phong kỳ quái hỏi.
"Là về Thập Nhị Cung của chúng ta, Bái Hỏa Giáo và tin tức Thập Tam Dẫn." Câu nói đầu tiên của Ngải Liên Na khiến ngọn lửa vừa mới dâng lên trong lòng Liễu Phong trong nháy mắt bị dập tắt.
"Có ý gì? Nói chi tiết một chút."
"Sau khi ngươi đi, ta đã tiến hành chỉnh đốn Thập Nhị Cung. Mấy lão gia hỏa ở sâu trong Huyền Bí Cung căn bản không quản sự, chỉ cần hành động của ta không gây nguy hại đến sự tồn tại của Thập Nhị Cung, bọn họ không hề để ý tới. Sau khi chỉnh đốn xong Thập Nhị Cung, ta đã tìm đọc không ít văn kiện bí mật của Thập Nhị Cung."
"Sau đó ta mới biết được, Thập Nhị Cung cùng Bái Hỏa Giáo lại có kết giao sâu đậm, thậm chí cùng Thập Tam Dẫn cũng có liên lạc. Bất quá cụ thể là như thế nào, những tài liệu kia không hề tiết lộ. Một năm qua ta đều âm thầm truy tra mối liên lạc giữa bọn chúng, sau đó ta phát hiện ra một sự thật."
Ngải Liên Na đột nhiên dừng lại, trên mặt lộ ra một tia cổ quái.
"Sao vậy? Sự thật gì? Ngươi mau nói đi, nửa vời vô cùng đáng ghét." Liễu Phong lo lắng hỏi, dù sao Bái Hỏa Giáo cùng Thập Tam Dẫn cũng có thể xem như kẻ địch của gia tộc, có thể hiểu rõ càng sâu một chút đối với hắn là phi thường có lợi. Hiện tại Ngải Liên Na lại còn nói Thập Nhị Cung cũng liên quan đến Thập Tam Dẫn, điều này càng làm người ta lo lắng.
"Sự thật là, căn bản không có Thập Tam Dẫn! Gọi là Thập Tam Dẫn, chính là cách gọi chung của Bái Hỏa Giáo và Thập Nhị Cung!"
"Cái gì?" Liễu Phong kinh ngạc há to miệng, nhất thời không biết nên nói gì cho phải: "Ngươi xác định?"
"Ta không xác định, bất quá căn cứ những dấu vết để lại phán đoán và các loại mê tín, ý nghĩ của ta có độ tin cậy ít nhất chín thành. Cao thủ chân chính của Thập Tam Dẫn chính là mấy lão gia hỏa trong nội cung Huyền Bí Cung, còn Bái Hỏa Giáo, thì là một trong những thành viên cường đại của Thập Tam Dẫn! Phát hiện ra sự thật này, ta lập tức chạy tới tìm ngươi, những chuyện khác tạm thời còn chưa rõ ràng lắm."
"Thập Tam Dẫn chính là Thập Nhị Cung và Bái Hỏa Giáo?" Liễu Phong lầm bầm lầu bầu, chuyện này có phải là quá mức nực cười?