Bình minh rạng rỡ, vạn đạo dương quang ôn nhu phủ xuống, chiếu rọi lên dung nhan thanh tú của Liễu Phong. Trải qua một năm tu hành khổ cực nơi thâm sơn cùng cốc, khuôn mặt vốn còn vương nét thư sinh của hắn nay đã nhuốm màu hồng hào khỏe mạnh. Thân hình đơn bạc ngày nào cũng trở nên rắn rỏi, tràn đầy sinh cơ.
Liễu Phong từ từ mở mắt, khẽ thở ra một ngụm trọc khí. Ánh mắt hắn lướt qua con vô lương trư đang nằm ngửa bên cạnh, miệng khò khè vang vọng, thỉnh thoảng lại lè chiếc lưỡi hồng nhạt, phá tan sự tĩnh mịch của buổi sớm mai.