Nghe Liễu Phong nói vậy, Nam Hi mới thoáng an tâm. Gã tuy rằng không rõ Liễu Phong rốt cuộc cường đại đến mức nào, nhưng có thể khẳng định, sư phụ mà gã mới bái này tuyệt đối là một cường giả trong các cường giả. Sư phụ đã nói không thành vấn đề, vậy thì nhất định là không thành vấn đề.
Tạp Ni Toa vô thức nắm chặt lấy ống tay áo của Ngải Liên Na. Là một thành viên của Lạp Mỗ Tư gia tộc, nàng đương nhiên hiểu rõ Nam Hi đã trải qua những ngày tháng như thế nào trong gia tộc. Nàng trước đây cũng chính là bị hấp dẫn bởi sự kiên cường và tinh thần bất khuất của Nam Hi, mới dần dần có cảm tình với gã phế vật nổi danh của Lạp Mỗ Tư gia tộc.
Nếu chuyện này xảy ra trong gia tộc, những kẻ kia đánh Nam Hi một trận rồi thôi, dù sao Nam Hi thật sự quá mức quật cường, muốn gã mở miệng cầu xin tha thứ là chuyện căn bản không thể. Cho nên, ngoại trừ việc đánh gã đến không nhúc nhích được, những người trong gia tộc cũng không còn biện pháp nào khác để khi dễ gã. Nhưng ở bên ngoài lại khác. Lúc trước, trong gia tộc còn có người trông coi, không thể gây ra họa lớn, còn bây giờ... ai sẽ có lòng dạ thanh thản mà để ý đến chuyện này?
Cho nên, Tạp Ni Toa mới trở nên vô cùng khẩn trương. Dù biết Liễu Phong là sư phụ của Nam Hi, nhưng vị sư phụ này quá trẻ tuổi, tuổi trẻ vô cùng khó khiến Tạp Ni Toa sinh ra tín nhiệm.
"Yên tâm đi, Ni Cổ Lạp người tuy đôi khi thoạt nhìn rất không đứng đắn, nhưng kỳ thật hắn vẫn là phi thường đáng giá tín nhiệm." Ngải Liên Na an ủi vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của Tạp Ni Toa.
"Ta chỉ sợ bọn họ đối với Nam Hi hạ độc thủ. Bốn người kia là người của Nhị Thiếu gia trong gia tộc. Nhị Thiếu gia lòng dạ hẹp hòi, Nam Hi đã từng đắc tội hắn, cho nên trong gia tộc chỉ cần có cơ hội, người của Nhị Thiếu gia đều sẽ không bỏ qua khả năng khi dễ Nam Hi." Tạp Ni Toa như cũ là mặt mũi tràn đầy lo lắng.
"Nam Hi đắc tội Nhị Thiếu gia của Lạp Mỗ Tư gia tộc các ngươi? Kỳ quái, ta thấy Nam Hi người tuy kiên cường một ít, bất quá ngược lại không hề giống là sẽ chủ động trêu chọc phiền toái người a." Ngải Liên Na có chút ít tò mò hỏi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tạp Ni Toa ửng đỏ, một hồi lâu sau mới giải thích: "Là vì ta. Hai năm trước, Nhị Thiếu gia có một lần say rượu, lại vừa đúng lúc trên đường trở về phòng đụng phải ta, cũng không biết lúc ấy Nhị Thiếu gia làm sao vậy, lại muốn... muốn cưỡng bạo ta... May mắn Nam Hi vừa vặn đi ngang qua, gã tuy không phải đối thủ của Nhị Thiếu gia, nhưng vẫn anh dũng xông lên, đồng thời lớn tiếng kêu to kinh động trưởng bối gia tộc, mới khiến ta thoát khỏi độc thủ. Nhưng Nhị Thiếu gia dù sao cũng là Thiếu gia được Tộc trưởng tin một bề, tuổi còn trẻ lại đạt đến cấp chiến sĩ đỉnh phong, cho nên địa vị trong gia tộc cực cao, hơn nữa ta chỉ là đệ tử chi nhánh, bởi vậy chuyện của Nhị Thiếu gia cũng không bị bất luận gì trách phạt, chỉ bị Tộc trưởng mắng một trận mà thôi, nhưng chỉ khiến cho Nhị Thiếu gia ghi hận Nam Hi."
Nói đến đây, Tạp Ni Toa hiển nhiên rất khổ sở: "Kỳ thật, hai năm qua, thời gian của Nam Hi càng ngày càng khó qua cũng là có liên quan trực tiếp đến chuyện này..."
"Hừ, hảo một cái uy phong Nhị Thiếu gia, tốt lắm, yên tâm đi, có Ni Cổ Lạp tại đây, đừng nói là một Nhị Thiếu gia của Lạp Mỗ Tư gia tộc, coi như là Tộc trưởng của các ngươi, cũng là nói giết là giết." Ngải Liên Na tuy tính tình thiện lương, nhưng cùng Liễu Phong ở cùng nhau thời gian dài, đối với chuyện giết người đã sớm xem nhạt, thực tế bên cạnh nàng ngoại trừ Liễu Phong còn có Mông Tô sát thần, hơn nữa bản thân nàng có tu vi Thánh giai, đối với chút ít tính mạng của người thường xem càng thêm phai nhạt.
"Hắc hắc, Nam Hi huynh đệ, chuẩn bị xong chưa? Yên tâm đi, ta sẽ không giết ngươi, giết ngươi rồi thì chúng ta chẳng phải sẽ thiếu đi rất nhiều niềm vui thú." Tên thành viên Lạp Mỗ Tư gia tộc dáng người cường tráng cười dữ tợn.
Nam Hi ngược lại không có gì đặc biệt cảm xúc ba động, gã chẳng khác gì là đã bị đánh quen, mấy năm nay cơ hồ mỗi ngày đều phải hứng chịu đòn hiểm, cho nên đối với việc bị đánh, gã cũng không hề e ngại, lúc này Nam Hi biểu hiện rất lạnh nhạt.
Theo tiếng hét lớn của tên cường tráng gia hỏa, một nắm tay cực đại hướng về phía Nam Hi đánh tới. Tuy Nam Hi thực lực không bằng đối thủ, bất quá cũng không phải là hạng người ngồi chờ chết, đối phương mặc dù tấn cấp cấp võ giả, nhưng muốn một kích đả bại Nam Hi cũng là khả năng không lớn.
Nam Hi lách mình tránh qua, tránh né nắm tay thế như lôi đình, một cước tiên chân quét về phía eo bụng đối phương!
Tuy hai người một kẻ cấp ba, một kẻ chỉ có tứ cấp, nhưng chiến đấu thực sự rõ ràng tương đối đẹp mắt, quyền qua cước lại trong lúc đó thanh thế không nhỏ. Đám người xung quanh chợ lập tức xúm lại tới, từng người lớn tiếng trầm trồ khen ngợi.
Mặc dù cấp ba võ giả trong một gia tộc có chút lớn cũng không phải là gì, nhưng đối với người thường mà nói, rất ít khi có thể chứng kiến trình độ võ giả thi đấu. Hiệp dùng võ là phạm lệnh cấm, mặc kệ là thời đại nào, phía chính phủ đối với võ giả khống chế đều cực kỳ nghiêm khắc, cũng tỷ như Tây Đại lục, muốn học tập đấu khí, trừ việc ngươi phải có được tu tập đấu khí thiên phú, còn ít nhất phải cùng một quý tộc nào đó có quan hệ mới được. Nói cách khác, ở Tây Đại lục, nghiêm khắc mà nói chỉ có quý tộc mới có được tư cách tu tập đấu khí!
Về phần ma pháp ngược lại không yêu cầu nghiêm cẩn, chỉ cần ngươi có được tu tập ma pháp thiên phú, dĩ nhiên sẽ có Ma Pháp sư tìm đến tận cửa hỏi ngươi có nguyện ý học tập ma pháp hay không, dù sao, người có được ma pháp thiên phú thật sự là quá ít, bất kỳ một tài nguyên nào cũng không thể lãng phí.
Cho nên, khi những người đi dạo chợ đột nhiên chứng kiến có hai gã võ giả phát sinh ẩu đả, tự nhiên là rất có hứng thú xông tới.
Đương nhiên, loại trình độ vũ đấu này trong mắt cao thủ chân chính cũng không khác gì trò chơi của trẻ con, nhưng trong mắt những người này lại dị thường đẹp mắt, ít nhất từng quyền đến thịt, đánh cho uy vũ sinh gió, bất quá chỉ đánh chốc lát, tình cảnh của Nam Hi trở nên càng phát ra rõ ràng.
Mặc dù Nam Hi ra tay tàn nhẫn, cũng cam lòng cho cắn xé nhau, nhưng thực lực chênh lệch thật sự là quá mức cự đại. Nếu không phải Nam Hi chiêu nào cũng đem hết toàn lực, hơn nữa thường xuyên đều đấu pháp lưỡng bại câu thương, đối phương rõ ràng không nghĩ cùng Nam Hi liều mạng, Nam Hi chỉ sợ còn không căng được lâu như vậy.
Mắt thấy Nam Hi hiện tượng thất bại càng ngày càng rõ ràng, Tạp Ni Toa thần sắc càng phát ra lo lắng. Tên thành viên Lạp Mỗ Tư gia tộc đột nhiên nương theo một quán tính động tác không cách nào thu hồi của Nam Hi mà vọt đến sau lưng gã, đồng thời trong ánh mắt hung quang lóe lên, nặng nề một quyền đánh hướng về phía dưới nách Nam Hi!
Nếu một quyền này đánh trúng, Nam Hi cho dù không chết cũng muốn đi nửa mạng, xương sườn đứt rời mấy cây là còn nhẹ. Tên thành viên Lạp Mỗ Tư gia tộc còn chưa kịp hưng phấn, lại đột nhiên phát hiện thấy hoa mắt, Nam Hi lại không biết chạy đi đâu... Một quyền đánh hụt lập tức có loại cảm giác trật khớp, không đợi hắn hiểu được chuyện gì xảy ra, cảm giác phía sau lưng của mình đã trúng một kích nặng nề...