Năm đó, khi ta còn là một gã tiểu tử miệng còn hôi sữa, đã chứng kiến một màn kinh thiên động địa, chấn động Cửu Châu.
Thiếu niên ấy, thân mang huyết hải thâm thù, một mình một kiếm, đạp Cửu Thiên, chiến quần hùng. Kiếm quang hắn vung, nhật nguyệt ảm đạm, tinh thần vẫn lạc.
Lão phu tận mắt nhìn thấy, hắn từ một phế nhân không thể tu luyện, nghịch thiên cải mệnh, đoạt xá kỳ ngộ, từng bước đạp lên đỉnh phong.
Hắn, là một truyền kỳ, một sự tồn tại mà vạn cổ khó gặp. Nhưng... cuối cùng vẫn là tan thành tro bụi, tiêu tán trong dòng sông thời gian.
Ai... năm đó sự tình, đến nay nghĩ lại, vẫn khiến tại hạ không khỏi cảm khái. Chẳng lẽ, nghịch thiên chi nhân, chung quy vẫn khó thoát khỏi vận mệnh trêu đùa?